Chương 224: Tìm vua chuột
Tinh thần lực của nhân loại rất khó tăng lên, có thể đạt tới cấp A quả thật không dễ dàng.
Lưu Vạn Dân vô cùng nổi danh ở thành phố Lâm Sơn, vô luận là Thi Vương, hay là nhân loại, đều bị gã săn giết không tha. Hết thảy ăn sạch, lấy được tinh hạch, hấp thu năng lượng.
"Sao hôm nay tôi lại cảm thấy... có gì đó không ổn?" Tinh thần lực của Lưu Vạn Dân phát tán, bao trùm khu vực xung quanh, trong lòng cảm giác bất an.
Một thanh niên bên cạnh hỏi: “Anh Dân, làm sao vậy?”
“Tôi cũng không biết.” Lưu Vạn Dân cũng không nói nên lời.
Thanh niên mở miệng trấn an nói: “Không phải đã rõ ràng rồi sao, chúng ta chờ ngư ông đắc lợi là được rồi. Đợi bọn họ đánh nhau với chuột, chúng ta sẽ xử lý toàn bộ bọn họ.”
“Ừ ừ.” Mấy người phía sau liên tục gật đầu, tỏ vẻ đồng ý.
“Đúng! Trẻ con mới lựa chọn, người lớn đều muốn!”
"Chúng ta đang có lợi thế!"
"Điều quan trọng là bọn họ khẳng định không ngờ tới, đã bị chúng ta cài tai mắt..." Mọi người hưng phấn chờ đợi.
Thật tình không biết, trên ngọn cây trên đỉnh đầu, có mấy con cú mèo nhìn chăm chú vào bọn họ. Thế nhưng, Lâm Đông đang ở cách đó không xa, đã nghe thấy tất cả.
“Không biết đã hết chưa nhỉ?”
…….
Thật lâu sau, cũng không có thế lực khác xuất hiện, mấy bên đều có ý đồ xấu, yên lặng chờ đợi. Gần núi vẫn náo động như trước, thú biến dị gào thét, có thể thấy được bị chuột biến dị giày vò không nhẹ.
Lúc sinh vật vừa mới biến dị sẽ sinh ra cảm giác đói khát mãnh liệt nhất. Nhu cầu cấp bách hấp thu năng lượng, xem ra thú biến dị khu vực lân cận đều bị bầy chuột ăn sạch.
Dần dần, sâu trong rừng rậm phía trước, truyền đến tiếng sột soạt, cỏ dại lắc lư, mơ hồ vang lên tiếng xèo xèo.
“Đám chuột biến dị đã trở lại!” Người thức tỉnh của công ty Tek lúc này khẩn trương hẳn lên.
Nhưng đội trưởng Trầm Vân không căng thẳng: “Những con chuột này, hình như chưa trở về......”
“Đó là cái gì vậy?” Người bên cạnh tò mò hỏi.
Trầm Vân nhìn phía trước, nghe thấy chít chít quái lạ. Thậm chí xa xa trên cành cây có những bóng đen nhảy qua nhảy lại.
“Chúng nó vẫn tiếp tục ăn thịt, nhưng là đến ăn chúng ta!”
“Hả?” Mấy người bên cạnh nhất thời lộ vẻ kinh hãi.
Hoá ra những con chuột kia còn chưa ăn no, nhưng khứu giác chúng nó nhạy bén, ngửi được mùi nhân loại cho nên trực tiếp trở về giết chóc tiếp.
“Chuẩn bị chiến đấu!” Trầm Vân lập tức ra lệnh một tiếng.
Người thức tỉnh phía sau phát động năng lượng, toàn bộ ngưng thần đề phòng.
Mấy giây trôi qua, bọn chúng đã đến trước mặt họ. Lớn nhỏ không đồng đều, có răng nanh mắt đỏ, tản mát ra khí tức khát máu như chen chúc vui sướng khi nhìn thấy đồ ăn ngon.
“Nhiều như vậy?” Người thức tỉnh nhíu mày.
[Phát hiện chuột biến dị, đẳng cấp d+, sức chiến đấu thấp, phát động hoả cầu!]
Sau khi người cải tạo tính toán, dẫn đầu phát động công kích, hơi thở nóng rực phát ra, một quả cầu lửa lớn bay ra ngoài. Vị trí công kích của nó cực kỳ tinh chuẩn, chính là nơi biển chuột nhiều nhất.
“Bùm!”
Trong khoảnh khắc ánh lửa nổ tung đã nuốt chửng mấy con chuột, khói xanh nổi lên bốn phía, một cỗ mùi khét kéo dài.
Hỏa diễm là khắc tinh của đa số các loại thú, biển chuột giống như bị kinh động. Kêu chít chít càng thêm chói tai, nhưng chúng nó không chạy trốn, ngược lại càng hung mãnh lao tới chỗ con người.
“Tấn công!” Trầm Vân lập tức ra lệnh một tiếng.
Các thức tỉnh giả phía sau, phát động năng lực. Trong rừng trở nên hỗn loạn, tiếng nổ không ngừng vang lên, cây cối nhao nhao sụp đổ.
Hai mươi gã nhân viên vũ trang, rút ra binh khí chiến đấu cùng đám chuột. Thậm chí, mấy nhân viên nghiên cứu khoa học, cũng gia nhập chiến đoàn. Bởi vì bọn họ đều tiêm thuốc tiến hóa, là người thức tỉnh não đan, có thể dễ dàng chém giết chuột biến dị cấp thấp.
Nhân loại cùng chuột chiến đấu, trở thành cảnh tượng hỗn loạn.
"Đánh đi, đánh càng kịch liệt càng tốt..." Lưu Vạn Dân mang theo một đám thành viên Bọ cạp đen, yên lặng quan sát.
Đám chuột vừa mới biến dị, thực lực cũng không mạnh mẽ, nhưng số lượng đông đảo, khiến công ty Tek ứng phó không xuể. Có hai gã nhân viên vũ trang bị đánh ngã, trong miệng phát ra thê lương thảm thiết. Nhưng không bao lâu sau đã bị biển chuột đen kịt bao phủ.
Đợi đám chuột tản đi, tại chỗ chỉ còn lại có hai bộ xương trắng dày đặc.
“Phải tìm vua chuột của bọn chúng.” Trầm Vân nhìn quanh.
Chỉ cần giết chết vua chuột, lấy đi tinh thạch phóng xạ là tốt rồi, những con chuột khác đừng để ý.
Rất nhanh cô liền phát hiện trên một thân cây đại thụ, có một con chuột lớn dài năm mét nằm sấp trên cây. Bộ lông dính đầy máu động vật khác, nhìn qua vô cùng dữ tợn khủng bố.
Con chuột này thông qua việc nuốt máu thịt, trong khoảng thời gian ngắn lại lớn lên không ít. Hơn nữa ở chung quanh thân thể nó, còn tản ra hào quang sáng láng yếu ớt.
“Chính là nó!” Trầm Vân lập tức quát.
Đội viên bên cạnh thấy thế, phất tay lưu chuyển năng lượng màu lam nhạt vây lấy con chuột lớn ở trong đó.
“Thủy lao khởi động!” Trầm Vân đạp một bước, cơ thể di chuyển nhanh như hổ báo.
Cô ấy là thức tỉnh giả cường hóa tốc độ, lúc này hoá thành một cái bóng mờ, nhanh chóng áp sát con chuột.
“Chít chít…” Con chuột lớn thấy thế phát ra tiếng thét chói tai.
Vô số đám chuột con nhảy xuống từ tán cây, hình thành một bức tường chuột ngăn cản bước chân của Trầm Vân.