Chương 220: Tôi không trở về
Trên đường phố, đám tang thi còn đang chia nhau ăn mấy cỗ thi thể nhân loại.
Lâm Đông cũng lấy được không ít tinh hạch cấp A, người cải tạo kia tổng hợp chiến lực là cấp A+, nhưng trên người có ba viên tinh hạch, đều là cấp A, cộng thêm ba nhân loại, tổng cộng là sáu viên tinh hạch.
“Hàng cũng không tệ lắm.”
Lâm Đông tỏ vẻ rất hài lòng, cảm giác so với lần trước đi thành phố Tân Hải còn thu hoạch được nhiều thứ hơn. Trong lòng không khỏi cảm khái, mình trèo đèo lội suối, chạy thật xa như vậy, kết quả còn không bằng chờ ở nhà.
“Điều này chứng tỏ, lựa chọn lớn hơn nỗ lực.” Lâm Đông lựa chọn tiếp tục trở về dọn dẹp.
Sau khi lãnh địa giải trừ nguy hiểm, Tai Thính và Bắt Tôm lắc lư trở về.
“Thấy không, đây là kết cục của việc truy sát ta.” Tai Thính đi tới vị trí ba người bỏ mình, chỉ xuống mặt đất nói.
Sau đó phát hiện trên mặt đất còn không ít vết máu, lập tức ngồi xổm xuống, dùng ngón tay dính dính, nhét vào trong miệng.
“Tôm em, lại đây ăn gì cũng được.”
“Ồ.”
Bắt Tôm gật đầu, phát hiện vị 'Đại tướng' này có động tác rất thuần thục, trước kia chắc đã không ít lần làm như vậy, tiết kiệm thói quen.
Gã bắt chước dáng vẻ của Tai Thính, dùng tay quệt máu đưa vào miệng. Quả thực là mỹ vị, đã rất lâu rồi gã không được nếm mùi vị máu người.
“Chỉ có điều...... Luôn cảm thấy thiếu một cái gì đó.” Tai Thính chuyển mắt nhìn về phía gã, phát hiện trong lòng không yên, trong lòng không biết đang nghĩ gì.
“Làm sao vậy? Chẳng lẽ không ngon sao?”
“Ngon thì ngon.” Ánh mắt Bắt Tôm lộ vẻ suy tư, rất nhanh chuyển đề tài: "Nhưng...... vẫn không có tôm!”
Tai Thính: "......”
……
Mặt trời lặn hoàn toàn, màn đêm buông xuống, bóng tối bao phủ mặt đất. Lâm Đông đã về đến nhà, hấp thu sáu viên tinh hạch cấp A. Thân thể của hắn giống như cái động không đáy, hấp thu năng lượng liên tục tiến hóa.
Hôm nay thực lực của Lâm Đông, đã vượt qua thiết lập cao nhất của nhân loại, thuộc về định nghĩa thực lực không bị nhân loại đánh giá.
Nếu để hắn tự chia cấp bậc, có lẽ là cấp S+ tiếp cận SS cấp.
Hôm nay giết chết ba tên nhân loại, căn cứ trang phục phán đoán, tất nhiên không phải thành phố Giang Bắc mà là thành phố Lâm Sơn sát vách tới làm khách.
Lâm Đông không khỏi nhớ tới La Thiến lần trước, đội của bọn họ lúc trước cũng là thức tỉnh giả cấp A.
Thực lực của thức tỉnh giả công ty Tek thành phố Lâm Sơn đều rất cường đại. Chắc đã giết sạch đám zombie cao cấp, khống chế tài nguyên toàn thành phố. Nếu như vậy nhất định sẽ là nơi có nhiều nhân loại có năng lực tốt.
"Hình như là một nơi tốt..." Lâm Đông cân nhắc, có lẽ nên đi thăm một chút.
Gần đây không có việc gì làm, đến lãnh địa hắn làm khách mà hắn không đến thăm lại thì thật sự không lễ phép lắm.
“Chán muốn chết.” Lâm Đông lại cầm lấy điện thoại di động, bắt đầu tìm bài trên mạng.
Công ty Tek vẫn không có động tĩnh, còn nơi tránh nạn đã bình ổn không ít. Đám quái vật ký sinh ở bên trong nơi tị nạn đã bị thanh lý, chỉ còn lại đám thuỷ thi ký sinh trùng bên ngoài.
Nhưng có một thông báo đặc biệt hơn tất cả những thông báo khác: “Căn cứ theo giám sát từ vệ tinh, ngoài vũ trụ có rất nhiều thiên thạch tới gần. Gần đây sẽ rơi rải rác khắp nơi ở Lam Tinh, may mà thể tích không lớn sẽ không tạo thành ảnh hưởng gì…”
…….
Bên kia, Từ Diên Thanh và Man Tích cũng trở lại thành phố Tân Hải.
Thanh Lân nghe nói chuyện xảy ra hôm nay, sắc mặt ngẩn ra, trong lòng cũng không khỏi cảm thán. Cái gọi là thất bại nhà binh gia là chuyện thường, gã đã tập thành thói quen. Hơn nữa, tổn thất lần này không tính là lớn hoàn toàn có thể tiếp nhận.
Nhưng ánh mắt nhìn về phía Từ Diên Thanh, lại phát hiện vẻ mặt gã hoảng hốt. Hai nắm đấm vẫn nắm chặt như cũ, móng tay cắm sâu vào trong thịt. Không có phản ứng gì, trong miệng liên tục nhắc: “Đã chết cả rồi… Đều đã chết cả rồi.”
Thanh Lân không hiểu được sự ràng buộc giữa đồng đội nhận loại. Sự hối hận khiến tinh thần gã bị đả kích nặng nề, giống như phát điên rồi.
"Chết mấy thủ hạ, thì gọi một nhóm khác là được rồi.”
“Ngươi không hiểu!” Từ Diên Thanh ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt đầy tơ máu.
"Bất luận thế nào, ta nhất định sẽ báo thù cho bọn họ."
“Ồ.” Thanh Lân cảm thấy nhân loại này cũng không tệ: "Vậy ngươi định làm gì?”
“Đến lúc đó ngươi sẽ biết!” Từ Diên Thanh nói xong xoay người rời đi, để lại cho Thanh Lân một bóng lưng cô tịch, rồi lập tức biến mất trong bóng tối.
Nhưng ngay khoảnh khắc Từ Diên Thanh vừa mới xoay người, trong mắt gã hiện lên vẻ quyết tuyệt vô cùng kiên định, hiển nhiên trong lòng đã làm ra một quyết định trọng đại.
“Nếu đánh không lại, vậy gia nhập, có lẽ ta sẽ đổi một loại hình thái sống khác.”
Gã một đường từ thành phố Tân Hải chạy tới thành phố Giang Bắc. Trước khi làm việc này, còn có một số việc, phải khai báo một chút. Vì thế hắn dùng máy truyền tin vệ tinh, bấm số điện thoại của Liễu Bạch Nguyệt.
“Alo, chị Liễu.”
“Muộn thế này gọi lại điện thoại, các người gặp phải tình huống gì sao?”
“Hắc Hùng, Tiểu Nguyệt, bọn họ đều chết trận, hiện tại chỉ có ta.” Từ Diên Thanh trả lời.
Đầu dây bên kia điện thoại, trầm mặc thật lâu. Một lát sau Liễu Bạch Nguyệt mới lên tiếng.
“Vậy anh cũng trở về đi, một mình ở bên ngoài quá nguy hiểm. Trở về chúng ta sẽ lập một kế hoạch khác.”
“Không, tôi cũng không trở về.”