Chương 218: Không thể về
Tai Thính đang được dịp khoác lác, kỳ thật trong lòng cũng hiểu được. Gã không phải là zombie chiến đấu, thực lực còn không tinh nhuệ bằng một con tang thi át chủ bài.
Đi cũng không có tác dụng gì, ngược lại dễ dàng mất mạng. Đến lúc đó lão đại thiếu một đại 'Công thần', chẳng phải là mất nhiều hơn được sao?
Nhưng lúc này lỗ tai gã khẽ động, bỗng nhiên nghe được một âm thanh kỳ quái. Là tiếng điện tử không phải do sinh vật phát ra, vô cùng khó lý giải.
“Cái gì mà quét...... Lớp B, là tiếng gì thế nhỉ?”
“Hả? Đây là cái gì vậy?”
Tai Thính phát hiện trên một toà cao ốc, có một người cải tạo đứng sừng sững trên đỉnh nhìn xuống toàn bộ khu vực, ánh sáng xanh điên cuồng toả ra trong mắt.
[Đang quét...... phát hiện mục tiêu...... Thi Vương cấp B...... đã khóa chặt.]
“Mẹ nó.” Tai Thính sợ hãi, cảm giác không ổn rồi.
“Chú Tôm, chạy mau!”
“Hả? Chúng ta không bày mưu nghĩ kế sao?” Bắt Tôm còn không biết chuyện gì xảy ra.
Tai Thính vội vàng nói: “Có nhân loại tiến vào rồi!”
“Nhân loại?” Bắt Tôm quay đầu nhìn phát hiện phía xa xa có ba bóng người đang lao rất nhanh đến đây. Hơn nữa nhìn dáng người của bọn họ, vô cùng quen mắt, giống như đã gặp ở đâu đó.
“Hãy suy nghĩ thật kỹ.”
“Chính là mấy kẻ ban đêm tìm đến thành phố Tân Hải gặp Thanh Lân.”
“Mẹ nó!”
Sau khi Bắt Tôm nhận ra, xoay người bỏ chạy, hai chân gã chạy như điên, tốc độ cực nhanh.
Tai Thính đã chạy hơn mười mét, cảm thấy kình phong bên người thổi qua. Một cái bóng mờ vượt qua người gã, trong nháy mắt đã biến mất không thấy dáng.
“? ??” Tai Thính sợ ngây người.
Luận về tốc độ chạy trốn, gã còn kém cả Bắt Tôm.
“Trách không được...... Lão đại đặt tên hắn là Bắt Tôm.”
…….
Chỗ Bắc Sơn.
Đám người Từ Diên Thanh bị đánh phải liên tục chạy trốn, nhưng trong lòng lại có chút mừng rỡ. Bởi vì các đội viên của hắn, đã xâm nhập tổ zombie, hơn nữa tìm được thi vương.
“Giết đi! Giết nhiệt tình vào!”
Nếu kế hoạch thành công, tất nhiên có thể làm suy yếu thực lực của bọn họ. Nhưng dáng vẻ nắm chắc thắng lợi của Thi vương Lâm Đông càng làm gã thấy thoải mái.
“Hừ! Thật sự cho rằng mày sẽ thắng sao? Đây là cái giá của cuồng vọng!” Ngay khi Từ Diên Thanh đắc ý.
Lâm Đông bước nhanh hơn, lao vào đám thủy thi.
“Nhanh! Tiếp tục rút lui!” Từ Diên Thanh khẩn trương hét lớn.
Không cần gã nhiều lời, Man Tích đã vội vàng truyền đạt mệnh lệnh. Một đám tang thi bị dọa sợ nhanh chóng chạy trốn. Nhưng tốc độ của bọn họ, tất nhiên không đuổi kịp Lâm Đông.
Từ khi Lâm Đông tới gần không thả ra thi vực mà phun ra vô số bào tử màu trắng như sương mù, bao phủ đám thuỷ thi khiến bọn chúng mọc ra u thịt màu đỏ. Sau khi bào tử phát tán, thân hình Lâm Đông nhanh chóng thay đổi, trở thành dáng vẻ một cô gái, trên đỉnh đầu còn có một cây nấm.
“Ha ha ha, xem các ngươi sợ kìa, thật ra ta không phải lão đại, ta là Nấm Nhỏ.” Vốn Từ Diên Thanh và Man Tích thấy hắn xông tới, trong lòng rất hoảng hốt nay đã thư thái được một chút.
Sau đó lại cảm thấy có gì đó không đúng: “Chờ một chút...... Nấm Nhỏ?”
Từ Diên Thanh kinh ngạc nhìn, đã hiểu được chuyện gì xảy ra. Nếu đây không phải thi vương, vậy đôi viên của gã sẽ gặp nguy hiểm.
“Chết tiệt.”
“Bị lừa rồi!”
Bên kia đám người Hắc Hùng còn đang truy kích.
“Ha ha, người cải tạo rất tốt, nếu là chúng ta sẽ không tìm ra thi vương nhanh như vậy.”
“Nếu đã tìm được, phải nhanh chóng tiêu diệt bọn họ.” Nữ đội viên gật đầu nói.
Bọn họ đang nhanh chóng chạy qua đường phố đổ nát, phía trước là Tai Thính và Bắt Tôm đang chạy như điên. Dù tốc độ chạy trốn của hai người không chậm nhưng vẫn thua nhân loại thức tỉnh.
Tai Thính quay đầu lại nhìn, phát hiện nhân loại càng ngày càng gần sắp bị đuổi kịp.
“Mẹ ơi! Cứu mạng!”
Ý nghĩ đầu tiên trong đầu Tai Thính chính là chạy về phía tòa nhà Lâm Đông ở.
Đúng lúc này, bỗng nhiên truyền đến tiếng quạ kêu "Cạc cạc". Một đám quạ đen từ giữa không trung lướt nhanh qua, che nửa mặt trời trên cao.
“Hả?” Tai Thính ngẩng đầu ngóng nhìn, không khỏi dừng bước. Vẻ kích động trên mặt theo đó biến mất, lộ ra sự đắc ý.
“Tôm em, đừng chạy nữa.”
“Sao thế ạ?” Bắt Tôm quay đầu lại hỏi.
Khóe miệng Tai Thính nhếch lên: “Chuẩn bị có kịch hay để xem!”
……
Giữa đàn quạ đen có một bóng dáng xuất hiện. Bước chân hắn trầm ổn, từng bước một đi đến bên này.
Mấy người Hắc Hùng dừng lại, lông mày nhíu chặt, cảm thấy vô cùng bất an.
Ánh mắt Lâm Đông đánh giá bọn họ, nhẹ nhàng hỏi.
“Mới tới à?”
“Hả? ??” Ba người ngẩn ra.
Ánh sáng xanh biếc hiện lên trong mắt người cải tạo bên cạnh: [Phát hiện Thi Vương, đẳng cấp: điềm xấu, sức chiến đấu: điềm xấu, không cách nào khóa chặt mục tiêu.....]
Ba người nghe xong càng thêm kinh hãi, người cải tạo người không phân tích được, chẳng lẽ đã vượt qua tính toán hạn mức cao nhất sao?
“Tên này khủng bố đến mức nào thê?”
“Không đúng! Từ đội trưởng nói Thi Vương ở bên anh ấy sao? ??” Hắc Hùng như rơi vào trong mộng.
Đúng lúc này, trong bộ đàm truyền đến giọng nói lo lắng.
“Thi Vương bên này là giả, chấm dứt tất cả hành động, các ngươi mau rời khỏi tổ zombie!”
Hắc Hùng: "......”
Giờ này muốn chạy đã muộn, đầu đường cuối ngõ nơi nào cũng có tang thi xuất hiện. Thậm chí các toà nhà hai bên cũng có tang thi tinh nhuệ giống như nhện, leo lên leo xuống.
Mặt đất dưới chân lay động dữ dội, mấy cái hình thể quái vật sinh hoá khổng lồ từ trong đống đổ nát đứng lên. Khuôn mặt khủng bố, tản ra khí tức hung ác.
Toàn bộ khu vực đã hoàn toàn bị bao vây.
Mấy người thức tỉnh đứng ở chính giữa, có vẻ đặc biệt nhỏ bé.
Môi Hắc Hùng khô khốc, yết hầu khẽ động, theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, dùng giọng điệu run rẩy trả lời.
“Lão đại...... Chúng ta không ra được.”
“Cái gì?” Từ Diên Thanh kinh hãi, ý thức được chuyện gì đang xảy ra.
Nữ đội viên bên cạnh nhìn tang thi xung quanh, thân thể mềm mại run lẩy bẩy: “Chúng ta nên làm gì bây giờ?”
[Quét... Kẻ thù quá mạnh, đề nghị nên chạy trốn.]
Người cải tạo không có tình cảm nhân loại, cũng không sợ hãi, trong đầu nó chỉ có dữ liệu tính toán lạnh lùng.
Ba người vội vàng nhìn lại, cảm thấy đây là hy vọng cuối cùng: "Vậy ngươi mau tính toán, làm sao để chạy trốn?"
[Trích xuất dữ liệu trong cơ sở dữ liệu.... bắt đầu lập kế hoạch đường thoát tốt nhất, lập kế hoạch thất bại, tỷ lệ thoát thành công: 0.00%]