Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 215

Chương 215: Hảo huynh đệ

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 215: Hảo huynh đệ

Trên đường phố, có không ít tang thi cấp thấp, thần thái si ngốc, khuôn mặt thối rữa, lang thang chung quanh. Họ thấy Bắt Tôm thì đi theo nhưng không tấn công.

“Không biết trong lãnh địa của lão đại ra sao? Có bao nhiêu Thi Vương cường đại." Một gã tiểu đệ vô cùng tò mò.

Bắt Tôm giả vờ suy nghĩ: “Nhất định rất cường đại.”

Nhưng vừa dứt lời, liền thấy phía trước có một con tang thi dán lỗ tai trên mặt đất, vểnh mông, hai chân đong đưa, nhanh chóng chạy tới bên này.

“Hả? Đây là thứ gì?” Đám tiểu đệ tang thi lộ vẻ tò mò.

Bắt Tôm cũng ngẩn ra, lẳng lặng quan sát.

Sau khi Tai Thính tới gần, nâng lỗ tai lên, đôi mắt nhìn chằm chằm bọn họ, mặt lộ vẻ hồ nghi và cảnh giác. Lúc này đám người Bắt Tôm mới hiểu được, hoá ra cũng là một con zombie.

Tai Thính đánh giá một lát, mở miệng chất vấn: “Các ngươi là ai? Tới nơi này làm gì?”

"Chúng ta tới tìm lão đại, xin hỏi ngươi là thi vương trấn thủ biên giới sao?" Bắt Tôm khách khí hỏi.

Chiêu Phong nghe vậy, lập tức trừng mắt: “Người anh em có đôi mắt tinh tường, cả việc này cũng bị ngươi nhìn ra. Toàn bộ biên giới lãnh địa đều do ta quản.”

“Vậy trung tâm thành phố thì sao?”

"Trung tâm, chuyện đó không quan trọng." Tai Thính khoát tay áo, nhìn qua loa.

Tiểu đệ tang thi quan sát, cảm thấy không thích hợp.

“Anh Tôm, ta cảm giác thực lực hắn không quá mạnh, hình như không kém ngươi nhiều lắm.”

“Vậy không phải rất mạnh sao, khó trách là thủ hạ thứ nhất của lão đại.” Bắt Tôm suy tư nói.

Tai Thính nghe gã công nhận mình, nhất thời càng thêm vui vẻ, cảm thấy rất thân thiết.

“Người anh em, ta thấy ngươi có thể thành đại sự, muốn tìm lão đại đúng không, đi theo ta.”

“Được.” Bắt Tôm đáp ứng, không nghĩ tới còn rất thuận lợi.

Chúng thi cùng nhau đi về phía trước, phía sau mấy tên tiểu đệ cũng có chút khẩn cấp, muốn nhìn xem lãnh địa của lão đại thế nào.

Một người hỏi: “Lãnh địa lão đại chúng ta có lớn hay không?”

“Lớn, khá lớn đó!” Tai Thính bắt đầu nói bốc nói phét, đưa tay chỉ về phương xa, "Các ngươi có thấy con sông lớn kia không?"

“Thấy rồi? Làm sao vậy?” Bắt Tôm tò mò hỏi, con sông kia thông với thành phố Tân Hải nên bọn chúng rất quen thuộc.

Tai Thính nhắc tới 'chiến tích' hằng ngày của mình.

"Nhớ lúc trước, ta cùng lão đại chém giết khắp nơi. Xử lý thi vương Bạch Cốt đối diện sông mở rộng gấp đôi địa bàn triệt để trở thành bá chủ của thành phố Giang Bắc."

“Thật là khéo.” Bắt Tôm trừng mắt, không chút yếu thế.

"Lúc ta ở thành phố Tân Hải, cùng lão địa giết chết hai đại thi vương Côn Bố và Ngư Thứ!"

“Hảo huynh đệ!” Tai Thính khoác tay lên vai gã, ánh mắt nhìn chăm chú tràn ngập vẻ tán dương.

Bắt Tôm cũng như thế, hai thi bốn mắt nhìn nhau. Trong lúc nhất thời, giống như tìm được tang thi tri kỷ. Bỗng nhiên cảm thấy hận gặp nhau quá muộn.

Tai Thính cảm thán nói: “Chú tới thật sự quá tốt, lão đại có song long hùng tinh chúng ta thì việc thống nhất toàn thế giới sẽ không thành vấn đề.”

“Ta cảm giác anh nói rất có lý.” Bắt Tôm tỏ vẻ vô cùng đồng ý.

Hai zombie vừa đi vừa bắt chuyện, xung quanh xuất hiện rất nhiều tinh nhuệ có độ tiến hoá cực cao, thậm chí còn có quân đoàn át chủ bài. Mỗi một con trong đó, thực lực đều mạnh hơn Tai Thính và Bắt Tôm.

“Khụ!” Tai Thính ho nhẹ một tiếng, sắc mặt có chút xấu hổ: "Chú Tôm, ngươi đừng nhìn bọn họ, những thứ này đều không quan trọng.”

“Vâng, vâng, vâng, ta không thấy gì cả.” Bắt Tôm liên tục gật đầu nói.

Trong lòng sợ hãi than tang thi nơi này quá mạnh mẽ, dáng người to lớn, sức chiến đấu kinh hồn.

Hai con ngươi tàn ác của bọn họ, lóe lên vẻ khát máu, tất cả đều có IQ cao. Chỉ cần bị bọn họ nhìn chằm chằm, trong lòng đã cảm thấy khủng hoảng.

Mấy tên tiểu đệ phía sau cũng khiếp sợ không thôi.

Đảo mắt nhìn phát hiện chỗ âm u trong ngõ nhỏ, có một quái vật sinh hoá to lớn đang âm thầm chăm chú nhìn bọn họ.

“Trời ơi.” Chúng thi đều bị dọa nhảy dựng, thân thể theo bản năng né tránh.

“Anh Tôm, ta thấy anh tới nơi này chưa chắc được làm Thi Vương!” Phía sau có tiểu đệ sợ hãi nói.

Bắt Tôm liếc xéo gã một cái: “Ngươi không nói lời nào thì không ai bảo ngươi câm điếc.”

Càng đi thì phía trước càng xuất hiện thi vương cường đại hơn. Một bóng lưng cô gái mảnh khảnh, trên người dính đầy vết máu, móng tay thon dài. Lúc quay đầu nhìn lại lộ ra nụ cười khủng khiếp ghê rợn.

Tiểu Bát lộ vẻ ham giết, nhìn chằm chằm Tai Thính: “Sao ngươi lại tới đây? Còn mang theo tang thi bên ngoài.”

“Ặc.” Chúng thi bị Tiểu Bát nhìn chằm chằm, nhất thời sợ hãi không nói nên lời.

Bắt Tôm cảm giác sự tình không ổn, lập tức căng thẳng: “Anh Thính, lúc này có quan trọng không?”

"..." Tai Thính đầu đầy hắc tuyến, từ lần đầu gặp mặt Tiểu Bát đã không vừa mắt gã vẫn cố gắng nói: “Không sao, cô ấy thích nói đùa, bình thường quan hệ của chúng ta rất tốt, không tin chú xem đi.”

“Ồ.” Bắt Tôm đáp lại, nhìn chằm chằm.

Tai Thính đi tới trước mặt Tiểu Bát, lập tức lộ ra vẻ nịnh nọt: “Chị Bát, lần này thật sự có việc, anh em họ từ Tân Hải tới, có tin quan trọng muốn báo cho lão đại.”

“Vậy các ngươi đi đi.” Tiểu Bát rất sảng khoái nhường đường, tuy rằng bình thường không muốn gặp Tai Thính, nhưng không thể không thừa nhận, người này đã lập được đại công. Hơn nữa nhìn dáng vẻ ướt sủng của đám Bắt Tôm rất chật vật.

“Ha ha ha, cảm ơn chị Bát.” Tai Thính vội vàng cười nói, nhưng sau khi quay đầu, lập tức thu hồi nụ cười, nhìn về phía đám Bắt Tôm.

“Thấy không? Xong rồi!”

“Lợi hại.” Đám Bắt Tôm tỏ vẻ bội phục, chẳng qua thấy "Thi Vương" Tai Thính này có chút hèn mọn.

Bọn họ trải qua tầng tầng 'trạm kiểm soát', rốt cục đi tới khu vực trung tâm cao ốc. Phía trước cao ốc nguy nga đứng vững, chung quanh có đàn quạ đen vờn quanh, thỉnh thoảng phát ra tiếng rên rỉ 'Cạc cạc'.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay