Chương 212: Làm quái vật không tệ
Cô gái vốn mảnh mai, trong nháy mắt liền biến thành quái vật khủng bố.
"Đây là... cảm giác lực lượng sao?"
Trong miệng cô phát ra thanh âm khàn khàn, cúi đầu nắm chặt hai tay, có lẽ là bị thuốc làm ảnh hưởng, vẻ mặt có một tia phấn khởi đã muốn giết chóc.
Mấy người xung quanh lập tức bị một màn này dọa đến choáng váng!
“Ma quỷ! Hắn nhất định là ma quỷ!” Người phụ nữ phía sau hoảng sợ nói.
Có thể biến một người thành quái vật trong nháy mắt, không phải ma quỷ thì là cái gì?
Lâm Đông sắc mặt bình tĩnh, đã sớm quen đối với hiệu quả virus G.
“Mấy người các ngươi thì sao?”
“Không cần! Không cần... Tôi không muốn biến thành quái vật!” Người phụ nữ kia hoảng sợ lắc đầu.
Cảm thấy bị Zombie nuôi nhốt còn hơn là bị biến thành quái vật.
“Ừ, được thôi, ta chưa bao giờ thích miễn cưỡng người khác.” Lâm Đông gật đầu nói.
Người phụ nữ kia nghe vậy, thoáng an tâm lại, cảm thấy tên ma quỷ trước mắt này rất dễ nói chuyện. Nhưng Lâm Đông phất tay chém một cái, trực tiếp gạt bay cái đầu của cô ta đi.
Máu tươi phun trào, bắn tung tóe lên mặt mấy người xung quanh, cảm giác ấm áp xẹt qua khuôn mặt bọn họ. Bọn họ dại ra, trong đôi mắt dần dần bị sợ hãi thay thế.
Ánh mắt Lâm Đông đảo qua bốn người còn lại: “Các ngươi cũng không muốn sao?”
“Ặc...... Muốn! Tôi muốn!” Một gã thanh niên vội vàng gật đầu như gà mổ thóc.
Những người còn lại cũng nên theo sau: “Đúng, đúng, đúng! Tôi cũng muốn.”
“Tôi nguyện ý trả cái giá thật lớn.”
Chết tử tế không bằng sống tiếp, bốn người có bản năng cầu sinh, không cần nghĩ ngợi liền chọn vế sau.
Nhưng Lâm Đông đứng tại chỗ, chậm chạp không nói gì. Virus G chỉ còn lại ba ống nhưng trước mắt có bốn người sống sót nên không đủ dùng.
“Xin lỗi, hiện tại còn lại ba vị trí, các ngươi nói nên làm gì bây giờ?”
“Ặc.” Bốn người đều ngẩn ra, nhưng nhanh chóng nghĩ thông.
Ý tứ của Lâm Đông rất rõ ràng, trong bốn người bọn họ có một kẻ phải chết.
Gã trung niên có chút không cam lòng: "Chẳng lẽ...... Muốn chúng ta tự giết lẫn nhau sao?”
“Không cần!” Cô gái biến thành quái vật bỗng vươn móng vuốt ra, xuyên thủng lồng ngực gã trung niên nhấc gã lên cao. Xương cốt gã bị bóp răng rắc, đau khổ muôn phần.
“Mày… Mày làm gì vậy?”
“Như vậy các ngươi không cần tự giết lẫn nhau.”
Cô gái sớm đã không vừa mắt gã, dùng bức bóp nát gã đàn ông, nhét vào trong miệng nhai nuốt.
Ba người còn lại nhìn chằm chằm, trong lòng sợ hãi tới cực điểm.
Lâm Đông cảm thấy như vậy cũng không tệ, cô gái vừa trở thành thủ hạ đã biết giúp mình xử lý vấn đề khỏi cần tốn công. Lập tức, hắn phất tay ném ba ống virus G còn lại xuống đất.
Ba người si ngốc nhìn nhau, bọn họ biết mình sẽ biến thành quái vật, nhưng có thể đạt được lực lượng cường đại. So với tử vong, tựa hồ cũng là một kết quả không tồi.
“Còn sống là còn hy vọng.” Có lẽ sau này có cơ hội, còn có thể trở về dáng vẻ nhân loại. Ba người lần lượt cầm virus G lên, tiêm vào người mình.
Trong phòng tối tăm, vang lên tiếng lách cách, ba con quái vật hung cuồng lần nữa thành hình.
“Ầm ầm!”
Toà nhà dấu vết sụp đổ, ầm ầm rung động.
“Cái gì?”
Thi Vương kia còn bưng cái chén, chia sẻ nước trái cây với tiểu đệ của mình. Nghe thấy tiếng đổ vỡ, lập tức cảm thấy không đúng.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Lão đại, nhân loại bị nhốt sẽ không chạy trốn chứ?” Một gã tiểu đệ suy đoán.
Thi Vương gật đầu: “Có thể lắm.”
Trước kia đã từng có nhân loại chạy trốn, không chỉ một lần. Bọn họ thoát khỏi xích sắt, dùng các loại phương pháp khác nhau muốn chạy thoát. Nhưng cuối cùng không có ngoại lệ, đều kết thúc trong thất bại, Thi Vương lại bắt bọn họ về.
“Đi, qua đó nhìn xem, đám "tiểu bảo bối" này làm cái trò gì đây.” Thi Vương đi về phía tòa nhà.
Cảm thấy nóc nhà nứt gãy, chẳng lẽ là nhân loại muốn trèo nóc trốn thoát sao: “Đúng là quá ngây thơ.”
Xung quanh có hơn một ngàn tiểu đệ, cho nên gã không hề sợ hãi. Mấy con tang thi tinh nhuệ, đi theo phía sau gã dùng sức kéo mạnh cửa.
Trong chốc lát ánh mặt trời tươi sáng chiếu vào trong phòng xua tan tất cả bóng tối. Bốn khuôn mặt quái vật dữ tợn khủng bố đập vào mắt Thi Vương.
“Hả? ??” Thi Vương trừng mắt, cứng đờ tại chỗ.
“Chuyện gì thế này?” Đám zombie phía sau run rẩy, vì bốn con quái vật tản ra khí thế hung cuồng. Thực lực còn cao hơn bọn chúng, tràn ngập khí tức áp bách.
“Các bảo bối đâu rồi?”
“Sao lại biến thành quái vật? ??”
Cô gái liếc đôi mắt quái vật qua, sắc mặt vui vẻ nhấc con zombie uống máu mình mỗi ngày lên.
“Uống máu của ta, hôm nay phải bắt mày nợ máu trả bằng máu.” Quái vật vung lên móng vuốt lớn, ấn chặt lấy Thi vương khiến gã không thể vùng vẫy.
“Gào.” Trong miệng tang thi phát ra tiếng rống thê lương.
Quái vật đột nhiên phát lực, ném gã vào trong miệng lớn, nhai nuốt.
“Ăn đồ của người khác, luôn phải trả lại.” Hiện nay thân phận thú săn mồi và con mồi đã hoán đổi.
Tiếng kêu thảm thiết của Thi Vương đã hấp dẫn chúng tang thi điên cuồng chạy đến.
“Ha ha ha.” Quái vật sinh hoá hoàn toàn không sợ, trong miệng cũng phát ra tiếng gầm gừ đập phá xung quanh rồi tàn sát đám tang thi.
Cuộc chiến giữa quái vật và tang thi chính thức bắt đầu. Tang thi xung quanh chỉ có hơn một ngàn con, trong đó chưa đầy trăm con tinh nhuệ. Chúng nó giống như sói đói điên cuồng cắn xé quái vật.
Quái vật sinh hóa bắt lấy con Zombie, ấn xuống mặt đất, sau đó đạp mạnh xuống, trực tiếp giẫm nát bét. Cục diện chém giết cực kỳ tàn bạo, bốn con quái vật phát tiết áp lực khi bị nuôi nhốt điên cuồng tàn sát Zombie.
Lâm Đông đứng ở phía sau, yên lặng xem kịch.
Phát hiện bốn nhân loại sau khi tiêm virus G vào đều không thức tỉnh tinh hạch nên không có năng lực gì chỉ có thể dựa vào sức mạnh thân thể. So với những quái vật đã thu trước đây thì thực lực yếu hơn một chút.
“Nhưng cũng tạm được.”
Giết những thây ma kia không có vấn đề gì. Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, khắp nơi đều tràn ngập thịt vụn và máu tươi. Bốn con quái vật sinh hóa, mỗi con giết hơn mười tang thi tinh nhuệ, gần như đã tàn sát toàn bộ đối phương.