Chương 211: Muốn sức mạnh không?
Cũng có mấy con tang thi, lang thang dưới bậc thang. Hơn nữa độ tiến hóa không thấp, đã đến cấp bậc tinh nhuệ.
"Hình như có hơi thở của con người..."
Lâm Đông yên lặng cảm ứng lấy, bỗng nhiên ngửi được mùi ‘Đồ ăn'. Hơn nữa còn cách đó không xa, trong lòng không khỏi tò mò. Nơi đó rõ ràng là địa bàn tang thi, sao lại có nhân loại xuất hiện, chẳng lẽ Zombie và nhân loại cùng tồn tại?
Lâm Đông mở ra năng lực ẩn thân cứ như một bóng ma lặng lẽ đi về phía trước. Sau khi xuống bậc thang, trước mắt xuất hiện một quảng trường nhỏ, trong đó không ít tang thi chạy tới.
Có mấy con tang thi tiến hóa ra thần trí, tụ cùng một chỗ trao đổi.
"Quả nhiên là lão đại chúng ta anh minh, gần đây lại bắt được không ít đồ ăn, ăn không hết... Thật sự ăn không hết..."
"Đúng đó, thật không biết lão đại nghĩ như thế nào, vậy mà có thể nghĩ ra cách nuôi dưỡng nhân loại, đúng là ý kiến hay.”
"Lão đại còn nói, chờ hắn tiến hóa xong sẽ mang chúng ta gia nhập vào đoàn quân của Thanh Lân, vậy thì càng nhiều đồ ăn hơn nữa, ăn không hết…”
“Ừ, đến lúc đó không bao giờ phải chịu đói nữa!
“…” Những tang thi có thần trí này, hưởng thụ tương lai tốt đẹp của mình.
Thật tình không biết có một Thi Vương, đang lặng lẽ đi qua phía sau bọn họ.
Lâm Đông chưa vội quản bọn họ, mà đến thẳng vị trí của nhân loại. Đồng thời cũng hiểu được chuyện gì xảy ra, nơi này thi vương đang nuôi nhốt nhân loại.
"Nuôi tốt lắm..." Lâm Đông nói thầm, hắn không muốn thấy nhất là nhân loại chịu khổ.
Lâm Đông đi về phía trước, phía trước xuất hiện mấy tòa kiến trúc. Tang thi gần đó dày đặc nhất, trong đó có không ít tang thi tinh nhuệ, ước chừng có gần ngàn con.
Nếu như dựa theo đẳng cấp của công ty Tek mà phân chia, cũng miễn cưỡng được tính là sào huyệt tang thi một sao, thực lực không mạnh mẽ cho lắm. Chắc chắn trong chỗ đó đang giam giữ nhân loại.
Lâm Đông trực tiếp đi tới, lợi dụng năng lực thi vực xuyên tường vào trong. Trong phòng vô cùng hôi thối xen lẫn mùi ẩm ướt, tiếng xích sắt ma sát vang lên, có sáu nhân loại bị trói ở đó.
Sắc mặt bọn họ tái nhợt, thần sắc suy yếu, ở vị trí cổ tay, có vết thương bị vũ khí sắc bén nhiều lần rạch qua, còn đang rỉ máu đỏ tươi. Ở giữa phòng, có một con thi vương, làn da xám trắng, tóc khô thưa thớt, đôi mắt âm lệ.
Trên bàn bên cạnh gã, lại bày mấy cái chén nước, bên trong dính đầy vết máu, hiện ra màu đỏ sẫm. Lâm Đông không cần suy nghĩ nhiều, liền biết chúng đang làm gì.
“Cuộc sống trôi qua thật dễ chịu.”
Lúc này, Thi Vương kia lần nữa cầm lấy cái chén, ánh mắt nhìn về phía đám nhân loại. Trong mắt hiện lên một tia khát máu, cất bước đi đến chỗ họ.
“Đừng mà, đừng mà.” Một cô gái trong đó nhìn tang thi, vẻ mặt kháng cự, khóc nức nở, trong lòng hoảng sợ.
Nhưng cô bị xích sắt trói buộc, không thể phản kháng.
Thi Vương đi tới trước mặt cô, cúi đầu tham lam hít vài hơi ngửi mùi trên người cô. Sau đó lộ ra vẻ thỏa mãn, nở một nụ cười dính đầy nước dãi. Thi Vương rút ra một thanh đao nhỏ, cầm lấy cánh tay cô gái, rạch một đường.
“Á…” Cô gái nhịn đau thét chói tai, hai hàng nước mắt trong veo chảy ra, xẹt qua gò má bẩn thỉu. Cổ tay cô ta tuôn ra máu tươi, chảy vào trong cái chén thi vương đang cầm.
“Ha ha ha.” Thi Vương nhìn kiệt tác của mình, vô cùng hài lòng, phát ra tiếng cười khàn khàn âm u.
Chờ máu của cô gái ngừng chảy, cái chén cũng đã đầy hơn phân nửa. Thi Vương bưng chén lên, đưa tới bên miệng nhấp một ngụm.
“Ngon quá.” Nhìn dáng vẻ của gã như đang thưởng thức rượu vang trắng lâu năm vậy, vô cùng vui vẻ.
Hơn nữa Thi Vương cũng dùng một mình, bưng cái chén đi ra khỏi phòng.
“Hu hu hu.” Trong căn phòng tối tăm, chỉ còn lại tiếng khóc thống khổ của cô gái.
“Này! Mày khóc cái quái gì? Phiền chết lão tử rồi, câm miệng được không?” Gã đàn ông bên cạnh rất nóng nảy, trực tiếp mở miệng trách cứ.
Cô gái kia lập tức mím môi, cố nén khóc. Nhưng bả vai vẫn không ngừng run rẩy.
"Khóc, khóc, cả ngày chỉ biết khóc, khóc có thể giải quyết vấn đề sao?" Bên cạnh còn có người phụ nữ, đang vui sướng khi người gặp họa.
“May mắn... Lần này bị lấy máu không phải là tôi.”
Cô gái cũng không đáp lời, hàm răng cắn chặt, trong lòng nổi giận sinh ra hận ý.
Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên một giọng nói trầm thấp chợt vang lên.
"Ngươi, khát vọng có sức mạnh sao?"
“Ặc.” Mấy người họ ngẩng đầu lên, chẳng biết từ lúc nào, phía trước lại xuất hiện một người cao gầy ăn mặc sạch sẽ, khuôn mặt anh tuấn, ánh mắt hờ hững nhìn chăm chú tất cả.
Vẻ mặt mấy người trong nháy mắt dại ra, tràn ngập vẻ khó tin.
“Đây là ảo giác sao?” Cô gái kia kinh ngạc nhìn, thật sự khó lý giải được vì sao từ hư vô lại có một người xuất hiện.
Nhưng lời nói vừa rồi của hắn, tràn ngập sức hấp dẫn. Hôm nay trở thành huyết nô, bị Zombie khủng bố nuôi nhốt, sớm muộn cũng có một ngày sẽ chết trong miệng Zombie.
Dưới quẫn cảnh như thế, sao có thể không khát vọng sức mạnh chứ?
“Tôi muốn…” Cô gái mở miệng nói.
“Rất tốt.” Lâm Đông gật gật đầu, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười: "Nhưng..... Ngươi sẽ vì vậy mà trả một cái giá nho nhỏ.”
“Chỉ cần có thể rời khỏi đây, làm gì cũng được!” Khóe mắt cô gái còn chưa khô, đôi mắt hiện lên vẻ quật cường.
Nhưng gã trung niên phía sau lại nghi ngờ nói: “Hắn là ai? Coi mình là chúa cứu thế sao? Nói cho người khác sức mạnh liền cho sức mạnh, ta thấy hơn phân nửa là đồng bọn của đám zombie, cô đừng có mắc mưu.”
Chuyện Lâm Đông nói, thật sự làm cho người ta khó tin. Lâm Đông không nói gì thêm nữa, phất tay lấy ra một thanh virus G đâm vào cổ cô gái, ngón cái ấn mạnh một cái khiến thuốc được tiêm vào người cô.
“Răng rắc.” Hiệu quả của thuốc rất mạnh, da cô gái tróc ra. Xương cốt bên trong bắt đầu bành trướng, lách cách rung động, xích sắt vốn trói cô, cũng đều bị đứt gãy.
Chưa đến vài giây cô gái đã biến thành một con quái vật cao lớn, tuy cô quỳ trên đất, nhưng đầu đã đụng nóc lều, thân thể hiện ra màu nâu vàng, khuôn mặt dữ tợn. Đôi mắt vàng nhìn chăm chú, răng nanh trong miệng nhe ra, toàn thân tản ra khí tức hung tợn.