Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 207

Chương 207: Bắt Tôm liều mạng

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 207: Bắt Tôm liều mạng

Lâm Đông gật đầu: “Vậy để ta đặt cho ngươi một cái.”

“Được đó, được đó.” Gã thủ lĩnh liên tục gật đầu, hơn nữa có chút mừng rỡ, bởi vì đặt tên cho gã có nghĩa là không có ý định giết gã.

Chắc không đến nổi đặt tên xong, lại giết chết mình chứ? Chắc không có xác chết nào ghê tởm như vậy đâu.

Lâm Đông đánh giá gã, trái nhìn, phải nhìn, quan sát nửa ngày, phát hiện chính là Zombie bình thường, không có đặc điểm gì khác. Nhưng liên tưởng tới hành vi vừa rồi của gã, một cái tên đã hiện lên trong lòng.

“Sau này ngươi gọi là Bắt Tôm.”

“Ặc…” Gã thủ lĩnh nhất thời ngây người, cảm giác cái tên này có chút đặc biệt. Nhưng vừa rồi gã đuổi theo tôm hùm tại sao không được gọi là Bắt Rồng vậy?

Gã không dám phản bác, chỉ có thể liên tục gật đầu.

“Ha ha, được.”

“Ừ.” Lâm Đông nhìn vẻ mặt hài lòng của gã, cũng cảm giác hết sức vui mừng.

“Được rồi Bắt Tôm, ta có một việc nhỏ, phải nhờ ngươi giúp một chuyện.”

“Không thành vấn đề, có việc ngài cứ việc nói, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Bắt Tôm liên tục đồng ý, tuy rằng bề ngoài thấy rất khách sáo nhưng trong lòng hiểu rất rõ phần lớn thi vương vui buồn thất thường. Nếu gã cự tuyệt, không chừng sẽ bị làm thịt ngay lập tức. Hơn nữa nghe nói là chuyện nhỏ, cũng không để ý lắm.

Nhưng Lâm Đông lại chậm rãi nói: “Ngươi đến lãnh địa của Thanh Lân, gọi Ngư Thứ và Côn Bố ra đây.”

“Hả?” Bắt Tôm nghe vậy, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu đen.

Đến lãnh địa của Thanh Lân tìm Thi Vương sap? Cái này khác gì bắt gã vào chỗ chết. Bắt Tôm bình thường đều trốn tránh bọn họ, hôm nay lại bảo hắn chủ động đi tìm, trong lòng đương nhiên sợ hãi. Nhưng nếu như không đi, có thể bây giờ gã cũng sẽ chết.

Lâm Đông mở miệng nói: “Nào làm xong việc, sẽ trả tôm cho mi.”

Bắt Tôm không nói gì, đây là vấn đề tôm cua sao?

Nhưng gã chỉ có thể đồng ý, hội tụ cùng các đàn em của mình, bắt đầu thương thảo lên đối sách.

Lâm Đông cảm thấy tình huống chưa rõ ràng, nếu như hắn mạo hiểm đi vào lãnh địa của Thanh Lân có thể sẽ gặp nguy hiểm. Chi bằng để con tang thi kia dẫn dụ chúng ra, sau đó thu hoạch chút hải sản nhỏ.

Ngay sau đó, đám tang thi Bắt Tôm đi vào sâu trong thành phố.

Ở rìa lãnh địa Thanh Lân, vô cùng hỗn độn, cao ốc nghiêng ngã chồng lên một toà nhà khác. Trên vách tường treo đầy rong biển, cỏ, rêu và các loại thực vật khác.

Trên mặt đường tràn đầy hài cốt, còn có sâu bò nhúc nhích, có một số zombie cá không biết tên, vùng vẫy trong vũng nước.

Chung quanh có zombie lang thang, tốc độ tiến hoá không thấp đã thành thuỷ thi trên ngón chân và ngón tay đều có màng mỏng.

"Ừm, chính là đám này..." Lâm Đông đứng trên một tòa cao ốc cực xa đưa mắt quan sát.

Phía dưới đường phố, Bắt Tôm cùng một đám tiểu đệ đã đến gần biên giới, sắp bước vào trong lãnh địa. Nhưng bước chân bọn họ chậm chạp, đi một chút dừng một chút, tựa như sắp lên pháp trường.

“Haizz, đều do tôm hùm gây họa.” Bắt Tôm thở dài một tiếng.

Các tiểu đệ phía sau cảm thấy sợ hãi, có chút bất an: “Anh Tôm, chúng ta thật sự đến lãnh địa của Thanh Lân sao?”

“Nếu không thì sao? Còn có thể làm sao bây giờ?”

“Nếu không… Thừa dịp hiện tại chạy trốn thì sao?” Tiểu đệ suy tư nói.

“Bây giờ còn trốn đi đâu? Ngươi đừng đưa ra chủ ý tệ hại nữa.” Bắt Tôm nhẹ nhàng trách cứ, cảm thấy tiểu đệ này tiến hóa quá thấp, không thông minh.

"Còn nữa… Đừng gọi ta là anh Tôm, gọi ta là anh Rồng.”

“Vâng, anh Tôm.”

…….

Mấy con tang thi thong thả đi về phía trước, liền nghe thấy tiếng tang thi gầm nhẹ, dần dần nóng nảy. Khứu giác của đám tang thi rất nhạy bén, đã ngửi được khí tức của gã đó.

Chỉ chốc lát tang thi trên đường phố bắt đầu tụ lại chỗ chúng. Trong đó có vài zombie tinh nhuệ, đã tiến hóa ra thần trí nên không trực tiếp công kích. Trong ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường, từ cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ.

“Ngươi tới lãnh địa của chúng ta làm gì? Muốn chết sao?”

“Ta...... Ta có việc.” Bắt Tôm run rẩy biểu đạt, ánh mắt hoảng sợ nhìn chúng thi phía trước.

Một thủy thi nói: “Chúng tao không chấp nhận đầu hàng.”

“Không phải...... Ta là tới tìm tang thi.” Vẻ mặt Bắt Tôm đau khổ nói.

Tang thi đối diện tò mò: "Ngươi tìm tang thi nào?"

"Tìm... tìm Côn Bố và Ngư Thứ." Bắt Tôm kiên trì nói.

“Hống!” Đám tang thi đối phương rít gào, chúng đang tỏ vẻ phẫn nộ. Bởi vì Ngư Thứ và Côn Bố là cường giả khu vực này, cũng là Zombie lão đại, há có thể nói tìm liền tìm

Đám tang thi cảm giác bị khiêu khích: “Mẹ nó, mi tới kiếm chuyện phải không?”

“Không, thật sự không có.” Bắt Tôm kinh hồn bạt vía, liên tục lắc đầu.

Phía sau những thuỷ thi kia có một kẻ cao lớn sừng sững, làn da gã xám trắng, tướng mạo cũng dễ nhìn, trong đôi mắt toát ra sát ý điên cuồng.

Gã chính là một trong những đại tướng thủ hạ của Thanh Lân, Ngư Thứ.

Bản thân gã có năng lực cường hoá tốc độ, vì ăn rất nhiều xương cá mới khiến xương cốt biến dị. Thân thể có thể sinh trưởng ra xương cá để công kích đối phương, thực lực mạnh mẽ, tiếp cận cấp A.

“Hình như có tang thi tới khiêu khích." Ngư Thứ nheo mắt nói.

Từ toà nhà mọc đầy rong rêu phía sau có một con zombie chậm rãi bước ra. Tóc của con zombie này được cấu tạo từ rong biển, rối mù. Con zombie này đã dung hợp với thực vật biến dị, giống như ‘Chậu Hoa' trong lãnh địa của Lâm Đông.

Gã là một vương giả khác trấn thủ biên giới: Côn Bố.

“Vài kẻ nhỏ bé quấy rầy thôi.”

“Ừ.” Ngư Thứ gật đầu.

Tựa như lãnh địa của Lâm Đông luôn có một ít tang thi quấy rầy. Có lẽ vì quá nhiều lần xảy ra nên đám kia cũng lười ra tay với nhóm của Bắt Tôm.

“Để tiểu đệ mình săn giết là được.”

"Đi giết chóc giải khuây đi."

Đám thủy thi phía trước lập tức xao động, đã sớm không vừa mắt với Bắt Tôm. Hiện giờ nhận được mệnh lệnh của lão đại, bóng người giống như mũi tên rời cung, điên cuồng chạy về phía Bắt Tôm.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay