Chương 204: Dâng mồi tận miệng
Một đám tang thi bước chân cứng ngắc, tư thái cực kỳ quỷ dị.
“Hả? Chuyện gì vậy?” Tanker cũng phát hiện bọn chúng không thích hợp, giơ tay lên đánh nát bét đầu bọn chúng, sâu bọ trong máu thịt bay tứ tung, rải rác đầy đất.
Những con sâu kia to như ngón cái, nhỏ như sợi tóc, nhưng đều dài hơn mười cm. Lúc này phát hiện vật dẫn mới, lập tức phóng về phía tang thi Tanker.
“Hắc hắc.” Thi nhân ngư thấy thế rất hài lòng, xem ra kế hoạch này của lão đại thật sự có hiệu quả.
Những con sâu kia chắc sẽ ký sinh trên tang thi: “Hút đi!”
Nhưng Tanker dùng đôi mắt nhỏ đánh giá chung quanh, cũng nhìn về phía sau, không biết đang suy nghĩ cái gì, lộ ra một chút chột dạ.
“Hình như không có ai để ý đến mình.” Vì thế hắn vươn bàn tay to, vớt những con sâu trên mặt đất lên, nhét vào trong miệng, nuốt từng ngụm lớn.
“Đã lâu không ăn món này, cảm giác mùi vị cũng không tệ lắm. Một lần nữa, cảm ơn thiên nhiên vì món quà này".
“Hả? ??” Thi Nhân Ngư trừng mắt, không ngờ còn có cảnh tượng hãi hùng này.
“Thật kinh tởm!” Đám zombie còn lại không kém bao nhiêu, vì trình độ tiến hoá rất cao, tay chân mau lẹ, còn không đợi sâu tiến vào thân thể đã giết chết chúng.
Trong tang thi tinh nhuệ, có không ít người giả dạng xuất hiện. Phất tay phát ra bào tử, ký sinh vào những con sâu kia. Trên người mỗi một con sâu, đều mọc ra một khối u thịt màu đỏ, bị hút khô máu thịt, nhanh chóng khô quắt xuống.
“Loại phân bón côn trùng này thật không tồi, còn gì nữa không?”
Thi nhân ngư không nói gì, tình huống trước mắt không giống với trong tưởng tượng của ả: “Đám này thật biến thái.”
Mà những thây ma sâu bọ kia, thân thể cứng ngắc, động tác không linh hoạt. Chẳng hề có sức uy hiếp nào hết, hoàn toàn bị Tanker nghiền nát.
“Không được! Nên đi rồi.”
Mỹ Thi Ngư thấy thế, cảm giác nếu không rút lui, chờ bọn họ xông lên, sẽ không còn kịp nữa. Nhưng ả vừa xoay người, phía sau liền vang lên một thanh âm khàn khàn.
“Khặc khặc khặc khặc, đừng đi.” Một bóng đen nhúc nhích, lặng lẽ chậm rãi đứng lên, ngưng tụ thành hình người.
Thi nhân ngư quay đầu, nhìn thấy một khuôn mặt đen như mực. Móng vuốt của Tiểu Hắc lập tức xuyên thủng lồng ngực, máu đen tanh hôi chảy ra. Thân là một Thi Vương, giết loại quái tinh anh này dễ như trở bàn tay.
Hộ vệ tang thi xung quanh Mỹ Thi Ngư vẫn cuồng lệ, ngửi được khí tức Bóng Đen liền điên cuồng vọt tới. Nhưng chúng còn chưa tới được bên cạnh, đã bị móng vuốt sắc bén gọt bay đầu.
Bóng dáng Tiểu Bát xuất hiện, di chuyển trong đám zombie. Mỗi lần xuất hiện, liền thu hoạch một con tang thi, chỗ cô ấy đi qua, máu đen bắn ra tung tóe.
Kế tiếp, chính là đơn phương tàn sát.
Lâm Đông và các tiểu đệ tinh nhuệ xé nát những con zombie bị côn trùng ký sinh kia. Chân tay cụt bay tứ tung, thịt vụn bắn tung tóe, chỉ chốc lát đã trở thành chiến trường đẫm máu.
Ánh trăng chiếu rọi màn máu tanh phiêu tán, nhuộm vầng trăng sáng thành màu đỏ tươi. Những con ký sinh trùng rải rác đều bị nấm ký sinh, làm chất dinh dưỡng, hoặc là bị tang thi nào đó ăn hết.
Tanker khổng lồ ngồi xổm trên mặt đất, thật giống như đứa trẻ chơi cát. Nhặt lên một ít côn trùng béo mập, vội vàng nhét vào trong miệng.
“Này! Sao anh lại ăn đồ ăn vặt?” Giọng nói Tiểu Bát vang lên phía sau.
Tanker quay đầu đi, không nói nhiều lời, trực tiếp cầm một con sâu lớn nhất đưa tới.
“... " Tiểu Bát trong lòng không nói gì, nghiêng đầu đánh giá một lát.
“Vậy anh cũng đừng nói cho lão đại.”
……..
Trong nội thành, trên cao ốc chọc trời.
Một vầng trăng máu treo cao, ánh trăng chiếu xuống, phác họa ra thân ảnh cao gầy, ánh mắt hắn ngóng nhìn, thu hết một màn xa xa vào đáy mắt.
“Thật sự là không hề tao nhã chút nào.” Lâm Đông lẩm bẩm trong miệng.
Hắn không muốn cho những ký sinh trùng kia đi tới lãnh địa của mình, đối diện loại sâu dơ bẩn này, trong lòng hắn rất khinh thường.
Vỗn dĩ Lâm Đông đã không coi Thanh Lân ra gì. Hiện tại xem ra, không thể ở nhà ăn dưa xem kịch, phải ra ngoài kiếm chuyện. Có qua có lại mới toại lòng nhau, hắn phải đi săn hải sản mới được.
……
Bên kia.
Một con thủy thi, xuyên qua nước biển, xẹt qua thành thị bị nhấn chìm.
Tang thi này là trinh sát thăm dò báo cao của Thanh Lân, không tham dự hành động, chỉ quan sát từ xa. Nó trở về đem chuyện đã xảy ra, báo cáo cho Thanh Lân.
Zombie từ trong nước nhảy lên nóc một tòa cao ốc bị bao phủ hơn phân nửa. Thanh Lân cùng Thi Anh vẫn luôn chờ đợi, muốn biết kết quả hành động lần này.
“Thế nào rồi?” Thanh Lân mở miệng hỏi.
Tang thi do thám né tránh ánh mắt, chần chờ một lát, bắt đầu sắp xếp ngôn ngữ: “Tình huống...... Không tốt lắm, thiếu chút nữa là thành công.”
“Hả?” Thanh Lân nhướng mày, xem ra sự tình phát triển cũng không thuận lợi.
"Thế còn ký sinh trùng?"
"Họ nói nó ngon lắm." Tang thi thám tử nói.
“... " Trong lòng Thanh Lân không nói gì, mùi vị không tệ là có ý gì? ??
Tang thi thám tử kể lại một lần những chuyện đã xảy ra không sót bất kỳ chi tiết nào.
Thanh Lân nghe xong, lâm vào trầm mặc: “Ký sinh trùng không chỉ được coi là thức ăn, mà còn được coi là chất dinh dưỡng, chẳng phải là tự đưa món hời đến sao?”
“Hừ!” Thi Anh hừ lạnh một tiếng, lần này không nói thêm gì nữa, giận dỗi thật rồi xoay người muốn rời đi.
Ánh mắt Thanh Lân quét qua: “Con đi đâu?”
“Cho ăn.”
Thi Anh nói ngắn gọn, ầm một tiếng nhảy vào trong nước, bơi thẳng vào chỗ sâu nơi đáy biển. Dưới đáy biển có vô số đàn cá biến dị, sau khi phát hiện Thi Anh đến lại theo nhau lao về phía gã.
Nhưng Thi Anh hoàn toàn không sợ, đã sớm tập mãi thành thói quen. Phất tay một cái đã phun ra một sương đen, những đàn cá kia bị sương đen bao phủ, trở nên mất đi năng lực hành động.
Theo đó màn sương đen bắt đầu co rút lại, thì tất cả cá tụ tập lại cùng một chỗ, hình thành cái đường kính dài hơn mười thước.
Thi Anh khống chế "cây cầu cá” lớn, trực tiếp ném về chỗ sâu nhất của đại dương.
Trong bóng tối vô tận, hình như có cái gì đó đang rục rịch. Sau đó xuất hiện một cái miệng dữ tợn, nuốt chửng đàn cá vừa rồi.