Chương 202: Nhận thân nhận quen
Cho nên Thanh Lân định phái ra mỹ thi ngư, lợi dụng khống chế tinh thần kéo một số tang thi đến. Sau đó để côn trùng ký sinh vào bọn chúng rồi thả về lãnh địa, lặng lẽ phát tán.
Nếu như kế hoạch này thất bại, vậy thì dùng biện pháp mạnh. Trực tiếp tiếp phái ra Zombie bị nhiễm ký sinh trùng, để cho bọn chúng phát động tập kích tự sát.
Vào ban đêm, ánh sao lấp lánh một vầng trăng sáng treo trên cao.
Trong lãnh địa Lâm Đông vô cùng yên tĩnh.
Một đám tang thi du đãng, vẻ mặt hung lệ. Mỗi một khu vực, sẽ xuất hiện thi vương cường đại. Ở một góc âm u ẩm ướt, còn có quái vật sinh hoá ngủ đông.
Trên bầu trời thỉnh thoảng có quạ đen mắt đỏ bay qua, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ bén nhọn.
Cả lãnh địa đều tràn ngập sát ý, hoàn toàn là cấm địa của những sinh vật khác. Chắc chắn rồi, cũng có người không phù hợp với cảnh tượng khủng bố này. Đó chính là Tai Thính, vẫn khoác lác với tang thi xung quanh.
“Mấy anh em, có thấy quái vật sinh hóa trong lãnh địa không?”
“Thấy rồi, rất hung dữ!”
“Ừ, đó đều là công lao của ta.” Tai Thính vỗ ngực, vô cùng kiêu ngạo nói.
Những tang thi khác khó hiểu: “Quái vật do lão đại mang về sao? Liên quan gì đến ngươi?”
"Nếu không có ta phát hiện giao dịch virus G, lão đại có thể lấy được sao?" Tai Thính đắc ý hỏi ngược lại.
Mấy tên tang thi bên cạnh suy nghĩ một chút: “Vậy cũng chưa chắc, lão đại có thể trực tiếp đến công Tek lấy mà.”
“... " Tai Thính đầu đầy hắc tuyến, nhưng cũng không biết nên phản bác như thế nào.
“Quên đi, trình độ tiến hoá của các ngươi quá thấp, cái gì cũng không hiểu.” Nhưng ngay khi gã làm ra vẻ bất đắc dĩ, lỗ tai to khẽ giật giật.
Mơ hồ nghe được có trận tiếng ca cổ quái, từ bên ngoài lãnh địa bay tới. Tiếng ca kia âm giai rất kỳ lạ, không thể hiểu được, như có như không.
“Xuỵt! Có động tĩnh…” Tai Thính trừng mắt, lúc này mông vểnh lên, đem lỗ tai dán trên mặt đất lại nghe thấy rõ ràng hơn.
“Hình như ta lại muốn lập công.”
“Thật hay giả?”
"Đương nhiên là thật, đám các ngươi hãy chờ xem đi!"
Căn cứ vào tiếng động rất nhỏ kia, Tai Thính đã xác định được phương vị, mặt lộ vẻ kích động, lập tức đi về hướng đó. Khi tới gần, thanh âm càng ngày càng rõ ràng hơn.
Ánh mắt Tai Thính bỗng nhiên trở nên mờ mịt, một bộ dáng ngây ngốc, sau đó lắc lư đi về phía trước. Một con quạ đen bay trên bầu trời, nhưng nó không có bất kỳ phản ứng gì.
Tai Thính vốn ở biên giới lãnh địa, lúc này đã đi ra bên ngoài. Ra khỏi nội thành, chung quanh là đồng hoang xác thối rơi rải.
Trong khung cảnh ban đêm lạnh lẽo này, từng con Zombie bắt đầu xuất hiện, trong miệng bọn chúng gầm nhẹ, khuôn mặt bị nước biển ngâm thối rữa, thậm chí bị bong tróc từng mảng ra.
Có mấy con ký sinh trùng, bò lúc nhúc trong thịt thối. Những ký sinh trùng kia làm cho động tác đi lại của bọn chúng cứng ngắc, nhìn qua tựa như rối gỗ bị điều khiển.
Phía sau đám tang thi này là mỹ thi ngư. Thân người đuôi cá, làn da xanh xám, tóc tai tán loạn trông rất khủng bố. Chung quanh Mỹ Thi Ngư, phân bố tang thi tinh nhuệ bảo vệ cùng quái vật thằn lằn.
“Thế nào? Khống chế được tang thi chưa?" Một con tinh nhuệ hỏi.
“Đương nhiên rồi.” Thi nhân ngư gật đầu, thanh âm khàn khàn.
Dưới ánh trăng, bắt đầu có tang thi đi tới, ánh mắt mê mang, thần sắc ngây ngốc. Trong đó không chỉ có Tai Thính, còn có rất nhiều tang thi si ngốc cấp thấp khác.
Chiêu Phong Nhĩ là vì thính giác quá nhạy bén, nghe thấy giọng hát thi nhân ngư, mới bị tinh thần khống chế.
“Ồ? Lại còn có đầu mục nhỏ cấp B." Tang thi tinh nhuệ rất bất ngờ.
“Vậy mau bắt đầu đi! Ta khống chế cấp B không ổn định, lúc nào hắn cũng có thể tỉnh lại.” Thi nhân ngư nói.
Tang thi tinh nhuệ gật đầu, mệnh lệnh những tang thi sinh sâu kia tới gần đám người Tai Thính. Muốn chúng đưa sâu truyền nhiễm của bọn chúng vào cơ thể bọn họ, rồi trả họ về lãnh địa.
Một đứa tới trước mặt Chiêu Phong Nhĩ, chậm rãi vươn móng vuốt, khoác lên vai gã.
Sau đó có một con côn trùng xuyên qua khuôn mặt thối rữa bò vào tai Tai Thính.
Lúc này một cảm giác mát mẻ xông vào mũi, hoặc là nhận thấy được khí tức nguy hiểm, Tai Thính giật mình, tỉnh dậy khỏi khống chế tinh thần.
Gã vừa khôi phục thần trí, đã trông thấy cảnh tượng kinh khủng kia. Khuôn mặt dữ tợn tràn đầy côn trùng gần trong gang tấc, đã chạm vào chóp mũi gã, thậm chí có nửa con côn trùng, bò đến gò má gã.
“Mẹ ơi!” Tai Thính sợ hãi kêu một tiếng, vội vàng lui về phía sau vài bước.
Hơn nữa còn liên tục tát mình mấy cái, đánh bay con sâu trên mặt đi. Thần trí gã hỗn loạn, trí nhớ đứt đoạn, đại não còn dừng lại ở việc muốn lập công, tìm kiếm nguồn gốc âm thanh. Kết quả vừa mở mắt đã thấy cảnh tượng khủng bố này.
“Ta là ai?”
“Ta đang ở đâu?”
“Ta phải làm gì đây?”
Tai Thính khó tránh khỏi có chút mờ mịt, ánh mắt quét qua, biểu tình càng thêm kinh hãi. Phát hiện trên người đám tang thi bò lúc nhúc sâu bọ, muốn truyền nhiễm cho bọn họ.
“Này mẹ nó...... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Tai Thính trừng mắt nhìn.
Lúc này, phía trước gã có một thanh âm khàn khàn vang lên: "Tỉnh lại ngay thời khắc quan trọng, thật đúng là phiền toái..."
Tai Thính thuận thế nhìn lại, phát hiện trong đám tang thi ghê tởm, có một thi nhân ngư bước ra. Ánh mắt ả hung ác, khuôn mặt khủng bố, phía sau có không ít tang thi tinh nhuệ đi theo.
Tai Thính thấy thế, lập tức nhận ra tình hình không ổn: “Bị địch tập kích…”
Những tang thi kia sát ý dạt dào, càng chạy càng gần. Dường như chỉ lát nữa sẽ xé nát gã ra vậy. Trong lúc khẩn cấp, liền suy nghĩ ra đối sách.
"Đợi đã... Đừng giết ta."
“Hả?” Mỹ thi ngư đứng sừng sững.
“Chị Ngư, là ta đây!” Tai Thính nói tiếp.
Mỹ thi ngư nhất thời ngẩn ra, đối mắt nhìn đám tang thi xung quanh.
"Ngươi là ai, làm sao biết tên ta gọi như thế?"
"Đương nhiên, chị chính là một đại bá chủ của thành phố Tân Hải, uy danh lan xa, ai không biết chứ, ta đã sớm nghe qua danh chị..."
Tai Thính đảo mắt nhỏ, kỳ thật gã không biết gì. Nhưng diện mạo của ả quá đặc trưng, tuỳ tiện kêu một tiếng không ngờ lại chó ngáp phải ruồi. Một khi đã như vậy, chỉ còn cách dốc sức lừa.