Chương 197: Chị Vi ăn gì đó?
Lâm Đông trở lại hang ổ, không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì. Tại thành phố này, hắn chính là chúa tể tuyệt đối. Chỉ cần chôn chân ở nhà, không ai có thể uy hiếp đến sự an toàn của hắn.
Rót một ly đồ uống, nhấp nhẹ một ngụm, thần thái nhàn nhã.
Nguyên bản mười ống virus G virus, dùng hết sáu ống còn dư lại bốn. Lâm Đông đang cân nhắc, đi đến đâu để tìm nhân loại nữa đây.
“Nếu virus tốt... Còn có thể tìm công ty Tek lấy thêm một chút.”
Hắn lấy điện thoại ra, bắt đầu lật xem thông tin trên mạng. Công ty Tek gần đây hoàn toàn tự bế, không có hành động nào cả.
Ở nơi tránh nạn chính thức lại phát ra một cái thông cáo, cũng gây ra chấn động cực lớn, khiến người người cảm thấy bất an.
"Vừa mới nhận được tin tức, nghi ngờ có thành phố Cẩm Giang có quái vật ký sinh, ẩn núp vào nơi tránh nạn, sắp tiến hành kiểm tra toàn bộ nhân viên, xin mọi người tích cực phối hợp!"
Hiện giờ trong nơi tránh nạn chính thức, thần hồn nát thần tính, lòng người hoảng sợ.
Tôn Tiểu Cường ăn hết quả táo cuối cùng: "Có những con quái vật trong nơi trú ẩn... lỡ ăn cắp táo của tôi thì sao?"
Vừa mới ở trong kho lương, giết chết không ít quái vật thằn lằn vận chuyển về rất nhiều vật tư, coi như là đại công thần có thể nhận thưởng.
Vì thế, hắn lắc lư đi ra cửa.
Người bên ngoài không ít, lúc này đều khẩn trương không thôi, mọi người đang chuẩn bị tiếp nhận điều tra. Trong nơi tránh nạn có mấy vạn người, ngay cả người thức tỉnh cũng gần một vạn, dụng cụ có thể kiểm tra tổng cộng chỉ có vài món không thể một lần kiểm tra hết được.
Hơn nữa nhân viên nghiên cứu khoa học điều khiển dụng cụ có hạn, đồng thời hao phí năng lượng điện lực khổng lồ. Đối với bọn họ mà nói đây là một công trình lớn, phải mất vài ngày mới hoàn thành nổi.
Nơi trú ẩn được phân phối theo lao động, công lao càng lớn, thì vật tư nhận được càng nhiều.
Tôn Tiểu Cường đi vào một tòa nhà, nơi này sử dụng vải bạt quân đội màu xanh dựng lên đang rất ồn ào, vô cùng náo nhiệt. Có mấy đoàn đội đang kể lại tình hình chấp hành nhiệm vụ, thần sắc rất khoa trương.
Một số người nhìn thấy Tôn Tiểu Cường liền vẫy tay chào hỏi. Tôn Tiểu Cường không biết họ, nhưng cũng chào lại.
Một lát sau, hắn đi tới một phòng đăng ký nhận vật tư. Tôn Tiểu Cường không có thói quen gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa vào.
Đập vào mắt chính là một cái bàn, bên cạnh đặt mấy cái ghế gỗ, sổ sách trên bàn đăng ký lúc này bị mở ra, cây bút lăn qua một bên, nhưng người ghi sổ lại không thấy đâu.
“Hả? Chị Vi đâu?” Tôn Tiểu Cường gãi đầu, đôi mắt lé nhìn lướt qua.
Chị Vi mà hắn gọi tên, là một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, tên là Cố Vi, chồng chết vào ngày tận thế, trở thành một góa phụ. Sau khi được cứu đến nơi trú ẩn, ở đây phụ trách công tác ghi chép.
Tôn Tiểu Cường tiếp tục đi vào bên trong, bên trong phòng khách, còn có một căn phòng, không đợi hắn đi vài bước, trong phòng liền truyền đến một âm thanh kỳ quái.
Giống như có người đang chép miệng, giống như đang gặm cái gì đó.
“Ăn trộm đồ ăn ngon sao?” Tôn Tiểu Cường trải qua phân tích nghiêm túc, cẩn thận suy nghĩ, cho ra kết luận này.
Hắn không khỏi bước nhanh hơn, muốn nhìn xem chị Vi ăn vụng cái gì vậy mà không cho hắn một cái. Nhưng vừa tới trước cửa, âm thanh kia đã dừng lại.
Tôn Tiểu Cường trong lòng buồn bực, vừa muốn đẩy cửa ra thì cửa tự động mở ra.
Có một người phụ nữ xuất hiện trước mặt, dáng người yểu điệu, lung linh hấp dẫn, mặc dù là tận thế, nhưng làn da vẫn trắng nõn, khuôn mặt tuyệt mỹ, lại có thêm chút thành thục của phụ nữ trưởng thành.
“Tiểu Cường, đến đăng ký rồi à?” Cố Vi hé miệng cười, vô cùng quen thuộc với gã.
Tôn Tiểu Cường lại nhìn chằm chằm: “Chị ăn vụng gì đó, sao không chia cho em?”
“Ăn cái gì? Đâu có ăn cái gì đâu?” Cố Vi rất hào phóng tránh ra, để hắn nhìn vào trong phòng.
Tôn Tiểu Cường vội vàng nhìn lướt qua, phát hiện trong phòng có giường, bàn ghế, còn treo chút quần áo phụ nữ, nhưng lại chẳng có gì nữa.
“Hả? Không đúng lắm!” Ánh mắt Tôn Tiểu Cường kinh ngạc, vừa rồi rõ ràng nghe thấy có tiếng động.
Hơn nữa trong hơi thở tràn ngập mùi tanh nhàn nhạt.
“Không thích hợp...... Rất là không thích hợp......” Tôn Tiểu Cường tiếp tục nghiêm túc suy nghĩ.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài lại có một đám người đi vào chính là đám Trần Minh và Tôn Vũ Hàng, bọn họ vận chuyển vật tư, công lao cũng không nhỏ.
Trần Minh còn cầm một đóa hoa hồng, trên đường trở về đã tiện đường hái.
Gã cười ha hả, đi tới trước mặt Cố Vi: “Ha ha, Tiểu Vi, tặng cho em.”
“Ồ, cảm ơn.”
Cố Vi gật đầu nhận lấy: "Các anh cũng tới lĩnh vật tư phải không? Tôi giúp các anh đăng ký.”
“Không vội, không vội! Em cứ đăng ký cho bọn họ trước.” Trần Minh vội vàng nói.
Hắn thèm nhỏ dãi quả phụ này đã lâu, mượn cớ muốn ở lại lâu một chút. Đám người Tôn Vũ Hàng cũng rất phối hợp.
“Ha ha ha, chú Trần, vậy chúng ta không khách khí nữa.”
“Ừ, ừ.” Trần Minh liên tục gật đầu, hơn nữa quay đầu nhìn, phát hiện Tôn Tiểu Cường còn đứng bên cạnh nhìn thẳng vào trong phòng Cố Vi đánh giá, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Ai! Tiểu Cường, nhìn vào phòng chị Vi cậu làm gì? Thật không lễ phép, mau tới đây!” Trần Minh vội vàng kéo hắn qua một bên, tìm một cái ghế ngồi xuống.
Sau đó ánh mắt nhìn về phía Cố Vi đang nghiêm túc đăng ký, lộ ra vẻ mặt si ngốc: “Ha ha…”
Nhưng Tôn Tiểu Cường dùng hai ngón tay bóp cằm, vẫn nghiêm túc tự hỏi, rốt cuộc có chỗ nào không thích hợp đây?
Chỉ chốc lát sau, Tôn Vũ Hàng là người đăng ký xong đầu tiên. Cầm tờ giấy chứng minh là có thể đi nhận vật tư lĩnh thưởng.
Nhưng vì chờ đồng bạn, kéo qua một cái ghế\ đến bên cạnh Trần Minh, thấy vẻ mặt gã si ngốc thì không khỏi trêu chọc.
“Chú Trần, chú thích chị Vi à?”
“Ừ.” Trần Minh gật đầu.