Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 193

Chương 193: Thật tàn bạo

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 193: Thật tàn bạo

Lúc này gã thanh niên canh gác mới chạy tới, khó tin nhìn mọi chuyện nhưng đã nhanh chóng nghĩ ra: “Mày… Mày là Dương Trung Hàng?”

“Ngươi đoán đúng rồi!” Đôi mắt Dương Trung Hàng lóe lên tia sáng tàn nhẫn, liền muốn tiến lên giết chết gã.

Nhưng đột nhiên vô số công kích nối gót tới, hỏa cầu, thủy lao, còn có năng lượng không biết thuộc hệ gì.

“Hả?”

Dương Trung Hàng có ưu thế tốc độ, vội vàng né tránh khiến cho những năng lượng kia nổ tung trên mặt đất. Năng lượng khủng bố tỏa ra bốn phía, đập nát nhà ngói xung quanh, bụi mù nổi lên bốn phía.

Dương Trung Hàng quay đầu nhìn lại, phát hiện thành viên bọ cạp đen đã tụ tập lại một chỗ khoảng chừng hơn mười người.

Thanh niên canh gác vội vàng chạy đến trước người mọi người, chưa hoàn hồn nói: “Hắn...... Hắn là Dương Trung Hàng, hắn biến thành quái vật rồi!”

“Cái gì?” Mọi người trừng mắt thật lớn, thần sắc kinh ngạc cực độ, nghĩ mãi mà không rõ chuyện gì xảy ra, cảm giác quái vật này không dễ đối phó.

Dương Trung Hàng quét qua, rất nhanh lộ ra vẻ phẫn hận, bởi vì đại hán thường xuyên khi nhục hắn ở ngay trong đám người.

“Gào.” Cái gọi là kẻ thù gặp nhau, hết sức đỏ mắt. Dương Trung Hàng hoàn toàn điên cuồng, phóng thẳng tới Đại Hán.

“Mẹ nó, mau ngăn hắn lại.” Mấy tên thức tỉnh giả hệ nguyên tố, lần nữa thôi phát dị năng, tường băng, thủy lao, phóng về phía gã.

Thậm chí còn có người thức tỉnh hệ tinh thần, phát động công kích tinh thần lực.

Dương Trung Hàng gào thét liên tục, thân hình khổng lồ đấu đá giữa các loại năng lượng. Trong đó công kích hệ tinh thần, khiến gã đau khổ không thôi.

Gã giống như dã thú phát cuồng, vật vã đau đớn.

Lâm Đông quan sát từ xa, phát hiện Dương Trung Hàng có được thực lực tiếp cận cấp A. Nhưng người thức tỉnh quá nhiều, đối phó bọn họ có chút vất vả.

Hơn nữa quái vật sinh hóa còn có một khuyết điểm, đó chính là tiêu hao năng lượng quá lớn, không thể kéo dài.

“Có lẽ, hắn cần một chút trợ giúp nho nhỏ.”

Thành viên Bọ cạp đen thấy thế, trong lòng hơi an tâm. Tuy rằng quái vật hung cuồng, nhưng người đông thế mạnh cũng có thể áp chế.

Tên đại hán kia, vẻ mặt trở nên đắc ý.

“Xem ra còn muốn cắn tao, chờ một lát biến thành quái vật cũng đánh mày!"

Nhưng đột nhiên một cỗ áp lực cường đại vọt tới như thủy triều bao phủ mọi người bên trong.

Xương cốt bọn chúng rung động, mặt lộ ra vẻ thống khổ, thậm chí có vài tên thực lực yếu, trực tiếp xụi lơ.

Bọn họ nhất thời kinh hãi vạn phần, quay đầu về chỗ phát ra áp lực. Không biết từ lúc nào có một người đã xuất hiện phía sau lưng chúng.

Gã cao gầy, mặc áo sơ mi trắng tinh. Thần thái nhàn nhã, tựa như dạo chơi. Bước đến chỗ một nữ thức tỉnh giả, thuận tay lấy tinh hạch ra.

Cảnh tượng trước mắt, khiến mọi người sợ hãi.

“Hắn là ai?”

“Chẳng lẽ là Thi Vương thành phố Giang Bắc?”

“Cái gì?”

Trong đó có mấy người trốn tới từ thành phố Giang Bắc nhanh chóng nhận ra Lâm Đông. Đồng thời cũng muốn hiểu rõ, vì sao Dương Trung Hàng đột nhiên biến thành quái vật.

“Quỷ sứ!”

“Hắn là quỷ!”

Bởi vì thành viên Bọ cạp đen bị áp chế, Dương Trung Hàng thoát ra được, nhanh chóng xông về phía đám người.

Gã vung vẩy móng vuốt lớn, đập nát đầu một người, sau đó lại nắm một người khác lên nhai rôm rốp. Cắn đứt nửa người, máu tươi phun ra.

Bọn chúng bị dọa sợ mặt cắt không còn một giọt máu. Cả người đại hán lúc trước run rẩy, suýt nữa bị tiểu ra quần. Lúc này đôi mắt hung ác của Dương Trung Hàng vừa vặn nhìn qua.

"Giờ tao cắn mày được không?"

“Có thể! Ặc...... Không thể!” Đại hán bị dọa sợ nói năng lộn xộn, hai chân phát run, đũng quần một trận nóng ẩm bị dọa tè ra quần.

Hận ý của Dương Trung Hàng với gã đã đạt tới đỉnh điểm. Dương Trung Hàng vươn tay ra, bóp chặt lấy gã đại hán.

“Á… á.” Đại hán lộ vẻ thống khổ, kêu rên ra tiếng.

“Thì ra mày cũng biết đau.”

Nghe đại hán kêu thảm thiết, Dương Trung Hàng đặc biệt hưng phấn, không muốn cho gã chết thống khoái như vậy, muốn lại gấp bội đau đớn mà mình chịu đựng cho gã.

Dương Trung Hàng dùng lực bóp chặt bàn tay, khiến toàn bộ xương sườn của gã đại hán bị bóp gãy. Tiếng kêu thảm thiết của đại hán tăng lên, cuồng loạn.

Nhưng sức sống của người thức tỉnh ngoan cường không để gã ngất đi. Giờ khắc này, gã muốn sống không được, muốn chết không xong.

Dương Hàng Trung dùng móc vuốt sắc bén móc ruột của gã đại hán ra. Gã đại hán cả người co quắp, dù giữa mùa hè nóng bức. Nhưng thân thể lại cảm giác rét lạnh, sức sống dần cạn kiệt.

Ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Dương Trung Hàng há cái miệng to dữ tợn cắn đến.

Mùi tanh hôi xông vào mũi, răng nanh càng ngày càng gần. Nhưng đại hán không hề e ngại, ngược lại có loại cảm giác giải thoát.

“Răng rắc!” Dương Trung Hàng hoàn toàn cắn nát gã.

Mọi người xung quanh thấy thế, trong lòng càng thêm tuyệt vọng.

“Thật tàn bạo.”

Dương Trung Hàng nhìn những khuôn mặt kia, hận ý lần nữa dâng lên. Giết chết cha mẹ mình, làm bẩn chị gái mình, nợ máu nhất định phải dùng máu để trả.

Gã trực tiếp vọt vào trong đám người, hai tay không ngừng cào cấu. Tứ chi văng ra tung toé, máu tươi bay tán loạn trong không trung, hoá thành cảnh tượng địa ngục.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay