Chương 186: Quá xấu
Bọn chúng xông đến chỗ Ngô Việt, gã phản ứng cực nhanh giơ tay đấm một quyền khiến đầu chúng vỡ nát. Nhưng lại không có cảnh máu me bắn ra, những sợi nấm màu trắng bay tứ tung.
“Đây không phải là nhân loại!” Sắc mặt Ngô Việt hoảng hốt, ánh mắt nhìn về phía Nấm Nhỏ. Thấy khóe miệng cô nhếch lên, lộ ra một nụ cười cực kỳ kinh hãi.
“Bị lừa rồi!”
“Hắn không phải là thành viên của tổ chức Bọ cạp đen.”
“Nhanh! Mau đi cướp thuốc về!”
“Vâng!” Vài người thức tỉnh phía sau vội vàng đáp, phi thân phóng về phía trước.
Nhưng Nấm Nhỏ giơ tay ném một cái, cái rương kim loại vẽ ra một đường parabol trên không trung rồi rơi vào chỗ tối tăm.
Đám người thức tỉnh nhìn chằm chằm theo, vội vàng thay đổi quỹ tích hành động, chạy thẳng đến điểm rơi của rương. Nhưng ngay khi bọn họ sắp tới, bỗng nhiên xuất hiện một bàn tay thon dài, bắt được hộp hợp kim.
“Dừng lại!” Theo kinh hô thì mọi người đột nhiên dừng lại.
Cùng lúc đó vẻ mặt của bọn họ trở nên vô cùng hoảng sợ, bởi vì một người cao gầy đã xuất hiện trước mắt. Gã mặc áo sơ mi trắng, khuôn mặt anh tuấn hờ hững.
“Đồ tặng cho người ta, sao có thể lấy lại được?” Thanh âm trầm thấp của Lâm Đông vang lên.
“Mày…” Mọi người trợn tròn con mắt, trong lòng sợ hãi đạt tới cực hạn. Linh hồn cũng bắt đầu run rẩy, bởi vì bọn họ đã nhận ra, đây chính là thi vương mạnh nhất thành phố Giang Bắc.
Ngô Việt tức giận muốn hộc máu: “Đó là tặng sao? Rõ ràng là mày cướp của tụi tao.”
“Chạy mau.” Ngô Việt vội vàng rống lên một tiếng.
Đối mặt Lâm Đông, bọn họ tựa như con chuột nhìn thấy mèo đã bị dọa vỡ mật, nào còn để ý cái vụ virus nữa, bảo mệnh quan trọng nhất.
Những người thức tỉnh không có lòng phản kháng, xoay người bỏ chạy.
Nhưng ở phía sau bọn họ, thi vực khủng bố đã đuổi theo rất nhanh bao phủ mấy người bên trong. Áp lực không gì sánh kịp, khiến họ bị khựng lại. Thậm chí có hai gã thực lực yếu, xương cốt toàn thân rung động. Không cách nào chống lại được nên thân thể co quắp ngã trên mặt đất.
Có một nữ thức tỉnh giả, cắn chặt hàm răng, đầu đầy mồ hôi đang đau khổ chống đỡ. Thấy Lâm Đông đang bước đến chỗ mình thì sợ hãi đạt tới cực điểm.
“Thuỷ mạc.”
Cô ấy dốc hết tất cả năng lượng, ánh sáng màu lam nhạt phát tán, hơi nước xung quanh ngưng kết, hình thành mấy bức tường nước, chắn trước người Lâm Đông, ý đồ ngăn cản bước chân của hắn.
Nhưng Lâm Đông chẳng thèm để ý, tiến bước thẳng về phía trước. Những màn nước kia đến bên cạnh hắn, bị áp lực chấn tán, bốn phía sụp đổ không hề có tác dụng.
Nữ thức tỉnh giả cau mày, vẫn không ngừng thúc đẩy năng lượng.
“Thật đúng là một nhân loại cố chấp.”
Lâm Đông nhẹ giọng nói, đến bên cạnh cô ả, dùng một thanh trường đao sắc bén chặt đứt cổ cô ấy.
Ngô Việt thấy thế, đã sớm không để ý đến đồng đội, một mình chạy ra thật xa, sắp biến mất trong bóng tối.
Lâm Đông lập tức đuổi theo, chỉ mấy giây mà Ngô Việt liền cảm thấy áp lực bàng bạc, đang cuồn cuộn đánh úp đến từ phía sau. Tốc độ cực nhanh, giống như một trận gió lốc phủ xuống.
“Nguy rồi!” Trong lòng gã sụp đổ, cảm giác chạy không thoát.
Sau đó liền cảm cơ thể rơi xuống vũng bùn, không thể nhúc nhích. Cố gắng quay đầu nhìn lại, phát hiện Lâm Đông đã đi tới.
Ngô Việt bất lực, đã hoàn toàn tuyệt vọng. Nhưng rất nhanh, gã bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, đưa tay vào trong túi, lấy ra một liều thuốc màu tím chính là virus G. Hôm nay lúc gã đi lấy virus, cố ý lấy thêm một liều.
“Mày… Mày đừng tới đây!”
“Hả?” Lâm Đông nghiêng đầu đánh giá, rồi dừng bước.
Ngô Việt thấy thế trong lòng mừng thầm, giống như nhìn thấy một tia hy vọng sống sót, hắn dí sát virus G vào cổ.
"Mày mà đến đây là tao tiêm virus G đó, chuyện này không có lợi với mày hay tao đâu."
“Vậy mi làm nhanh lên.”
Lâm Đông cảm thấy đây là chuyện tốt, đang muốn nhìn xem nhân loại tiêm vào virus G sẽ có hiệu quả ra sao. Kết quả lại có người muốn biểu diễn một lần, hành vi này đúng là đáng khen ngợi.
Ngô Việt im lặng, không ngờ đối phương không sợ, lại thúc giục gã mau lên. Dù sao cứ tiếp tục như vậy, thì gã cũng phải chết. Nếu tiêm virus G, có lẽ còn có một tia hy vọng.
Nghĩ vậy, Ngô Việt hạ quyết tâm, trực tiếp đâm virus G vào động mạch, ngón cái đẩy mạnh, chất lỏng màu tím xâm nhập vào cơ thể. Hắn trở thành người thành phố Giang Bắc đầu tiên tiêm virus G vào người.
Ngô Việt cảm thấy một cỗ nóng rực nhập thể, sau đó thân thể bắt đầu co rúm, xương cốt quanh người rung động. Các tế bào của cơ thể đang kết hợp với virus, bắt đầu mở rộng mạnh mẽ để trở thành một hình thể mới.
Da của gã bị phồng lên rách, nhanh chóng tróc ra, lộ ra sợi cơ màu đỏ tươi, rồi nhanh chóng kết vảy sừng.
“Hống!” Ngô Việt phát ra một tiếng rống đau đớn, hình thể biến lớn, trong nháy mắt liền cao hơn năm mét.
Hai cánh tay tráng kiện thả rơi tự do vượt qua đầu gối, khuôn mặt nhân loại đã hoàn toàn trở thành quái vật. Mũi và miệng nhô cao, miệng đầy răng nanh hung dữ nhe ra.
Đôi mắt màu vàng tươi đảo quanh, hình ảnh vừa quái dị vừa khủng bố còn khó coi hơn zombie.
“Quá xấu rồi, còn không bằng…” Lâm Đông cũng không biết, sau khi nhân loại tiêm virus G vào sẽ biến thành như vậy hay là mỗi người mỗi khác.
Nhưng Ngô Việt cường đại hơn rất nhiều, quanh thân lộ ra một cỗ ngang nhiên hung khí. Thực lực nguyên bản B+, hôm nay sắp đạt tới A+, tăng lên một cấp bậc.