Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 185

Chương 185: Muốn cả các ngươi

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 185: Muốn cả các ngươi

Căn cứ tình báo vừa rồi, Bọ cạp đen và Tek sẽ tiếp xúc ở hai trạm kế tiếp.

Bọn họ đi trong hành lang tối đen, phía sau là mấy mô hình người. Vì mới được sinh ra nên chỉ số thông minh không cao, mô phỏng nhân loại có chút miễn cưỡng. Rất nhiều vẻ mặt làm không được, chỉ được cái mã ngoài.

Trong một trạm tàu điện ngầm, công ty Tek đang chờ, trong đó có bốn người thức tỉnh, cùng vài nhân viên vũ trang não đan kỳ.

“Đã mấy giờ rồi, thành viên Bọ cạp đen phải tới rồi chứ.” Đội trưởng Ngô Việt suy tư.

“Chẳng lẽ… Lại bị Zombie chặn lại?” Một nữ đội viên bên cạnh suy đoán.

“Hả? Sao cô lại nói thế?” Ngô Việt nhướng mày.

“Ặc…” Nữ đội viên mặt lộ vẻ xấu hổ, bởi vì nhân loại bị Zombie chặn giết không phải chuyện hiếm nên mới thuận miệng thốt ra.

Ngô Việt nhắc nhở: “Không nên nói bậy bạ, dù sao cũng phải cẩn thận một chút, thành viên Bọ cạp đen cũng không phải người tốt.”

“Ừ.” Người chung quanh cẩn thận gật đầu.

Chỉ chốc lát sau, bọn họ nhìn thấy phía trước mơ hồ có mấy bóng người đi tới, tựa như sứ giả địa ngục.

“Đến rồi.” Ngô Việt nheo mắt nói.

Người chung quanh lập tức lấy lại tinh thần, cẩn thận quan sát, chỉ thấy năm người bước từ trong bóng tối, đang chậm rãi đi tới. Trên mặt bọn họ rất bình thản thậm chí hơi vô thần.

“Cảm giác sao… Bọn họ không giống với nhân loại bình thường?" Một người trong đó nhíu mày nói.

“Nếu như giống như người bình thường, thì còn là Bọ cạp đen sao?” Ngô Việt nhìn không chớp mắt.

Gã vẫn luôn quan sát năm người, nhất là 'Điền Cương' dẫn đầu giống hệt với số liệu cấp trên cung cấp. Bốn thành viên Bọ cạp đen phía sau cũng không kém bao nhiêu.

Nấm Nhỏ lần này nhìn thấy nhân loại đã trấn định hơn trước nhiều, có thể do vừa rồi ăn no, cũng không đói nữa

“Lão đại bảo ta tới lấy đồ." Cô ấy vẫn thành thật như cũ, đi tới trước mặt nhân loại nói thẳng.

“Gấp cái gì? Trước tiên xác định nội dung hợp tác một chút đi.” Ngô Việt nói.

Nấm Nhỏ gật đầu: “Đúng, lão đại của ta cũng muốn biết nội dung hợp tác.”

“Ừ.” Ngô Việt gật đầu, cảm thấy không lắm.

"Hiện tại tình hình thành phố Giang Bắc chắc anh cũng biết, đám Zombie tiến hóa quá nhanh, nhân loại đã khó chống lại. Cho nên chúng ta phải liên hợp lại cùng nhau đối phó Zombie, công ty chúng ta sẽ cung cấp cho các người một số…”

“Thuốc chứ gì?” Nấm nhỏ hỏi.

Ngô Việt quay đầu đi, dùng ánh mắt ý bảo thủ hạ mang thuốc tới. Chỉ thấy phía sau có một nữ đội viên, mang theo một cái rương hợp kim màu bạc đi lên phía trước, cũng giao cho Ngô Việt.

“Mở ra.” Ngô Việt ấn mở khóa, mở rương ra.

Bên trong bày hai hàng thuốc, tổng cộng có 20 cái, phía trên là màu cam, phía dưới màu tím sậm.

Ngô Việt giới thiệu: "Phía trên 10 thanh màu vàng cam, là thuốc tiến hoá nhân loại. Sau khi tiêm vào người bình thường sẽ rất nhanh tiến hóa đến kỳ não đan."

“Ồ.” Nấm Nhỏ gật đầu.

Tác dụng của thứ này không lớn, chỉ tạo ra mấy viên cherry nhỏ mà thôi.

"Nhưng hàng phía dưới không tầm thường!" Ngô Việt nói xong hơi ngừng lại một chút, vẻ mặt trở nên trịnh trọng.

"Cái này gọi là virus G, sau khi tiêm cho nhân loại sẽ đạt được lực lượng cường đại, đương nhiên…”

“Ồ? Cái giá phải trả là gì?” Nấm Nhỏ tò mò hơn.

Ngô Việt gằn từng chữ nói: “Tuỳ thuộc vào sự khác biệt của cơ địa mà biến thành quái vật sinh hoá của Tek.”

“Như vậy sao?” Vẻ mặt Nấm Nhỏ khôi phục bình tĩnh.

Nếu người bình thường nghe được những thứ này, nhất định sẽ cảm quá biến thái. Nhưng bản thân cô ấy là zombie, thuộc về phạm trù quái vật.

Ngô Việt đánh giá, phát hiện đối phương cũng không kinh ngạc như trong tưởng tượng của mình, cảm thấy nội tâm bọn họ còn rất cường đại.

“Còn câu hỏi nào khác không?”

“Không có, đưa đò cho ta đi.” Nấm Nhỏ nói.

“Ừ.” Ngô Việt gật đầu, sau khi đóng cái hộp lại chính thức giao cho Nấm Nhỏ.

Mọi người thấy thế, cảm giác lần này đã hoàn thành nhiệm vụ rất thuận lợi.

“Có thể trở về báo cáo công tác.”

“Vậy chúng ta đi trước.”

“Chờ đã.” Bỗng nhiên, Nấm Nhỏ gọi bọn họ lại, hơn nữa còn liếm liếm môi, trong mắt lộ ra vài phần khát máu. Mỗi khi nhớ tới giết chóc, trong lòng vẫn có chút không kiềm chế được.

Ngô Việt nhíu mày, dừng bước: “Để làm gì?”

“Lão đại của chúng ta bảo ta tới lấy, cũng không chỉ có những thứ này.”

“Còn gì nữa?” Vẻ mặt đám người Ngô Việt càng thêm kinh ngạc.

Khoé miệng Nấm Nhỏ cong lên, ánh mắt càng thêm hưng phấn, thậm chí đồng tử cũng mở rộng vài phần, chậm rãi thốt ra hai chữ: “Các ngươi.”

“Hả? ??” Lời này vừa nói ra, đám người Ngô Việt lập tức biến sắc, cảm giác bất an dâng trào.

“Tên này không ổn…”

“Hôm nay, chuyện lão đại dặn dò đều hỏi thăm xong.” Nấm Nhỏ không hề che giấu, hai tay dang rộn khiến vô số bào tử bay ra, bao phủ mọi người.

Cùng lúc đó những kẻ phía sau cũng trở nên dữ tợn nhào tới.

“Cẩn thận!” Ngô Việt nhất thời kinh hãi, hơi thở nóng rực trên người phát tán, ngọn lửa mãnh liệt dấy lên, chống lại bào tử xâm nhập.

Những người thức tỉnh tinh hạch có thể chống chịu được. Nhưng mấy gã nhân viên vũ trang não đan, đã bị bào tử xâm nhập vào trong cơ thể. Trên mặt lộ ra vẻ thống khổ, thân thể kịch liệt co quắp phát ra tiếng rống đau đớn cuồng loạn.

Những khối u thịt màu đỏ, mọc lên từ cơ thể họ, càng ngày càng dày đặc trông vô cùng khủng bố.

“Trời đất.” Ngô Việt hít sâu một hơi, cảm thấy hết sức quỷ dị.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay