Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 178

Chương 178: Thật sự có tang thi

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 178: Thật sự có tang thi

Trong phòng mọi người nghe vậy, đều là cả kinh, lập tức đi tới trước cửa sổ, cùng nhìn ra phía ngoài. Xuyên qua màn mưa trông thấy mấy con tang thi xuất hiện. Nước mưa rơi xuống người chúng nó rồi bắn ra tung toé. Vẻ mặt khủng khiếp ghê rợn đang đi về phía kho lương thực.

“Thật sự có tang thi.” Trần Minh chau mày lại.

Trong phòng không khí, lập tức bối rối. Người bình thường trốn trong phòng, còn lại người thức tỉnh đi ra ngoài chiến đấu.

Sau khi cửa phòng bị đẩy ra, bọn họ nối đuôi nhau đi ra. Không ai để ý đến việc trời mưa to, rút binh khí canh giữ ở cửa kho lương thực. Xa xa, Zombie nhìn thấy nhân loại, trong nháy mắt xao động. Giống như từng con sói đói, nhanh chóng chạy tới chỗ bọn họ.

“Gần đây để canh giữ kho lương thực không biết đã chém giết bao nhiêu zombie, không chẳng ngạc nhiên lắm.” Ánh mắt Trần Minh ngóng nhìn, thần sắc coi như trấn định.

“Cũng may, số lượng tang thi cũng không nhiều.”

Đánh giá sơ lược một phen, số lượng tang thi cũng chỉ một, hai trăm, không tạo thành uy hiếp gì lớn. Nhưng mọi người kinh ngạc phát hiện, những Zombie kia khác bình thường. Ngón tay và ngón chân của chúng đều mọc màng, trông rất cổ quái.,

“Đây là quái vật gì?” Đôi mắt lé của Tôn Tiểu Cường quét qua.

Tốc độ của chúng không chậm, chỉ cách mọi người ba mươi mét. Mọi người đều ngửi được mùi hôi thối hoà với nước lạnh như băng xộc thẳng vào mặt.rõ ràng cảm giác được, một cỗ mùi hôi thối, mang theo hơi nước lạnh như băng, đánh tới trước mặt.

“Giết.” Trình Lạc Y hét lên một tiếng, trở tay rút đại đao sau lưng, chạy về phía đám tang thi.

Đao sắc bén xé gió mà đến, dễ dàng chém đứt thân thể tang thi. Máu đen văng ra hoà cùng làn mưa xối xả, tựa như một khúc vũ đạo cuồng nhiệt. Trình Lạc Y lại hóa thân thành 'Máy xay nhân bánh', chém giết đám tang thi kia.

Ở phía sau, hơi thở cực hàn bắt đầu kéo đến khiến nhiệt độ vốn đã âm lãnh, lại đột nhiên giảm xuống vài phần.

Mấy tên thức tỉnh giả hệ băng lên tục sử dụng năng lực thức tỉnh. Mưa to đầy trời như bị ngưng đọng lại trong giây phút đó, kết thành băng trùy, bắn tới đám tang thi.

“Xoẹt, xoẹt, xoẹt!” Trước mắt giống như một trận băng sương phong bạo, đem tang thi nghiền nát.

Đám người Trần Minh, cầm binh khí trong tay, lưng tựa lưng, tạo thành chiến trận. Dựa vào thực lực của người thức tỉnh não đan bọn họ, cũng mạnh hơn những tang thi này, vung đao liền chém giết chúng nó.

Thực lực của bọn họ không tệ, đối phó hơn trăm con zombie, rất nhẹ nhàng. Từng con Zombie ngã xuống, số lượng càng ngày càng ít, sắp đạt được thắng lợi. Trông qua thì rất giống một lần tập kích bình thường của zombie.

Nhưng ngay lúc này bên tai Trần Minh, bỗng nhiên truyền đến một tiếng hát, như ẩn như hiện. Tiếng ca giai điệu rất cổ quái, không phải ngôn ngữ nhân loại. Khi trầm khi bổng khi cao khi thấp, tựa như có ma lực triệu hoán bọn họ.

Ánh mắt bọn họ nhanh chóng chuyển sang trạng thái mê ly. Thậm chí có tang thi nhào tới, cũng quên phản kích.

Khi một con zombie cách Trần Minh rất gần, suýt nữa cắn nát cổ gã thì một cái chuỳ băng đã xuyên thủng đầu nó, cứu gã một mạng. Nhưng gã lại không có phản ứng gì, trơ trơ như tượng đá.

“Chú Trần! Chú làm sao vậy?” Lý Vân cau mày hét lên.

Hơn nữa không chỉ có Trần Minh, những vị thức tỉnh não đan cũng như thế, thậm còn thái quá hơn. Bọn họ trực tiếp buông binh khí trong tay, đi về phía zombie. Cũng may, Lý Vân vội vàng tiến lên ngăn cản bọn họ.

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

“Là khống chế tâm trí.” Tôn Tiểu Cường nói.

“Vừa rồi tôi nghe thấy một giọng hát quái lạ, giống như có thứ gì đó đang triệu hoán.”

“Hả?” Lý Vân sợ hãi, cảm giác năng lực này rất quỷ dị.

Kỳ thật, vừa rồi cô cũng mơ hồ nghe được chút ít, nhưng người thức tỉnh tinh hạch có tinh thần lực cường đại, vượt xa não đan kỳ cho nên cũng không bị khống chế. Từ đây họ có thể suy ra rằng, gần đó vẫn còn quái vật khác.

“Chẳng lẽ, có quỷ thi?”

"Không, sợ là thi tủy.” Tôn Tiểu Cường nói.

Lý Vân càng thêm kỳ quái, lần đầu tiên nghe được từ này.

“Thi tủy là cái gì?”

“Cô chưa từng nghe qua ca khúc này ao? Thi tủy mang đến viễn cổ kêu gọi.” Tôn Tiểu Cường nói như thật.

“Ặc.” Lý Vân sửng sốt một lúc lâu, rất nhanh đã phản ứng lại. Tức giận đến nghiến răng, đã lúc nào rồi? Còn có tâm tư nói giỡn?

Xem ra lần trước ở xưởng làn đường, Trình Lạc Y đánh hắn nhẹ rồi. Bây giờ chính mình cũng muốn đánh hắn một trận.

…….

Lúc này, Trình Lạc Y là người duy nhất có thể chống đỡ cục diện phía trước, một mình đánh chém tang thi. Mất đi chiến lực của Trần Minh và mấy người thức tỉnh não đan, vấn đề cũng không lớn.

“Nhưng là quái vật khống chế tinh thần kia mang đến phiền toái rất lớn.” Ngay khi nàng đang suy tư, bỗng nhiên bùn đất dưới chân mềm nhũn, dường như đang sụp đổ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay