Chương 176: Kế hoạch trả thù
Chậu Hoa thấy thế xuất ra vô số dây leo đâm xuyên đám zombie kia. Cả quái vật thằn lằn cũng không bỏ qua, rút sạch máu thịt trên người chúng.
Phát hiện có người xâm nhập, các tang thi xung quanh nhanh chóng hội tụ. Trong đó còn có không ít quân tinh nhuệ, bao gồm cả zombie Hổ Tiểu Bạch.
Trong nháy mắt, thế lực hai phe đã ngang bằng nhau, thoả sức đối chiến. Nhưng đàn em của Lâm Đông quá mạnh mẽ, gần như áp đảo đối phương. Giết chết toàn bộ những thuỷ thi kia, biến chúng trở thành đồ ăn.
Chiến đấu liên tục chừng năm phút đồng hồ, bên bờ lại chất đầy thi thể, ngổn ngang, nước sông cũng bị máu đen nhuộm đỏ.
Vào lúc này, một bóng dáng như ma xuất hiện. Móng vuốt sắc bén vung lên, thu hoạch đầu thủy thi. Cô bước đến chỗ nào liền có máu đen bắn ra tung toé, thịt vụn bay tán loạn, cô ấy chính là Tiểu Bát.
Tank ngoái đầu nhìn lại, đôi mắt nhỏ tròn xoe trừng lên.
“Chẳng phải cô ở biên giới lãnh địa sao? Sao lại chạy tới đây.”
“Buồn chán nên đi lang thang.” Tiểu Bát nhếch miệng nói.
Nơi cô trấn thủ cách nơi này không gần, nhưng nghe nói có giết chóc, liền chạy tới ngay. Tanker không nói gì. Bản thân hắn còn chưa thoả mãn, lấy đâu ra để cô ấy đến góp vui chứ.
“Thật là phiền phức.”
Có mấy đại thi vương dẫn đầu, cục diện nhanh chóng được định đoạt. Không còn thuỷ thi và quái vật bò ra từ lòng sông, coi như mọi chuyện tạm kết thúc.
Kỳ thật đối phương không kéo nhiều quân đến, chỉ có hơn trăm con quái thằn lằn và hai ngàn con zombie. Lần tấn công này giống như thăm dò thực lực hoặc là quấy rầy Lâm Đông mà thôi.
“Chúng từ đâu tới?" Tanker vò đầu hỏi.
“Chắc từ biển đến.” Chậu Hoa suy đoán nói, vì có thể ngửi được mùi tanh mặn trên người chúng nó.
“À, vậy cũng tốt.” Tank đi lên phía trước, cầm lấy một thi thể quái vật thi thể, mở lớn miệng cạp một cái.
Tiểu Bát lộ vẻ tò mò: “Anh đang làm gì vậy?”
“Không phải lão đại đã nói rồi sao, ăn nhiều cá có thể bổ não.” Tanker miệng đầy máu tươi trả lời.
“Hả? Anh gọi đó là cá sao?” Tiểu Bát mặt đầy dấu chấm hỏi, cảm thấy với đầu óc này của hắn đâu cần phải bổ gì thêm nữa.
…
Loại quái vật này đến từ hải dương, cũng là một loại sinh vật biến dị - Dị thú biển. Ở biên giới lãnh địa Lâm Đông, thường xuyên phát sinh một ít xung đột quy mô nhỏ, đây cũng không phải là chuyện hiếm lạ.
Nhưng lần này quy mô cũng không nhỏ, hơn nữa chúng nó trèo đèo lội suối mà đến tất nhiên phải có mục đích phía sau.
Lâm Đông ngồi ở nhà, rất nhanh đã biết được chuyện này. Hắn lắc lắc ly rượu, khẽ nhấp chất lỏng màu đỏ bên trong, đôi mắt hẹp dài lộ ra vẻ suy tư. Lâm Đông không bất ngờ cho lắm, thậm chí đã sớm đoán được sẽ phát sinh những việc đại loại như thế.
Đám quái vật đó đến từ thành phố Tân Hải, một thành phố bị nước biển nhấn chìm hơn phân nửa. Năng lực thích nghi của zombie rất mạnh, sẽ căn cứ vào hoàn cảnh mà thay đổi, lựa chọn phương thức tiến hoá. Những Zombie kia bị nước biển ngâm lâu, ngón tay và ngón chân liền mọc ra màng mỏng, có thể sinh hoạt trong nước.
Hơn phân nửa là Thi Vương của thành phố Tân Hải, dự định mở rộng về phía thành phố Giang Bắc nhưng Lâm Đông không quan tâm.
“Đến thì đến đi, ta có sợ ai bao giờ đâu.”
…….
Khi hắn nghĩ vậy thì ở thành phố Tân Hải bị nước biển bao phủ, trong những toà cao ốc nằm san sát dưới mặt nước có vô số thủy thi xuyên qua. Động tác của chúng nhanh nhẹn, tựa như cá bơi.
Ở trên đỉnh của một toà cao ốc lộ ra trên mặt biển, có một đứa trẻ tầm bảy tuổi đang đứng. Tròng mắt của nó đen kịt, từng đợt sương đen bốc lên xung quanh vô cùng tà dị. Nó chính là đứa con do thi vương mang thai sinh ra, ngày đó trôi dọc theo sông mà lưu lạc đến đây.
Tốc độ trưởng thành của đứa trẻ tang thi cực nhanh, chỉ mới hơn một tháng đã lớn tầm tám tuổi rồi.
Ngọn lửa thù hận trong lòng nó vẫn đang thiêu đốt, đứa trẻ quỷ vĩnh viễn không quên được cô gái đã giết chết mẹ mình. Khuôn mặt kia sẽ vĩnh viễn khắc sâu vào lòng nó. Hơn nữa nó muốn giết cả thi vương đã xâm chiếm lãnh địa của mẹ.
“Ta muốn báo thù.”
Ở phía sau nó có một thân ảnh cao lớn, nửa người nửa thú. Một nửa thân thể mọc vảy màu xanh, cùng một cái móng vuốt lớn sắc bén. Đôi mắt nổi lên màu vàng tươi, nhìn qua vô cùng hung ác.
“Yên tâm, ba đã phái thuộc hạ tìm bọn chúng, xem thực lực bọn chúng như thế nào.” Trong miệng Thanh Lân phát ra âm thanh như rỉ sắt ma sát.
Gã thu dưỡng đứa trẻ quỷ, xem nó như con nuôi cũng vì thấy tư chất đứa trẻ không tệ, về sau sẽ trở thành trợ thủ đắc lực.
Dù không có đứa trẻ quỷ, Thanh Lân cũng dự định khuếch trương lãnh địa. Dù gã đã làm bá chủ nơi này, nhưng cuộc sống trên cạn mới dễ dàng hơn. Trong nước có quá nhiều quái vật chưa đến đến, có khi thực lực còn vượt xa cả gã.