Chương 174: Cơm trộn nấm
Lâm Đông không muốn nhìn ba người chịu dày vò, cho nên mới tiễn đưa bọn họ lên đường.
Ánh mắt nhìn ba thi thể có chút ghét bỏ: “Cơm trộn nấm.”
Lâm Đông thu hồi thi thể, trở về nhà.
Một đám tiểu đệ nếm được khẩu vị mới, cảm giác rất sảng khoái. Lâm Đông tắm rửa một cái, thay quần áo, ngồi trên sô pha, lấy ra tinh hạch nấm biến dị mà nghiên cứu.
Toàn bộ tinh hạch có màu trắng sữa, năng lượng bên trong rất dày, nhưng khác với bình thường, bên trong có sợi nấm sọc.
Mới đầu năng lực của nấm rất quỷ dị, khiến Tai Thính bị dọa sợ. Hôm nay Lâm Đông đã giết chết nó cũng hoàn toàn hiểu chuyện gì đã xảy ra, nên khẳng định nó là một thứ nấm biến dị.
Lâm Đông cảm thấy có thể giống Chậu Hoa, để tiểu đệ của mình dung hợp một chút. Nếu như có thể đạt được năng lực của nấm thì sẽ có ích rất lớn với lãnh địa của hắn.
Vì thế, hắn đi xuống dưới lầu nhìn đám tiểu đệ vừa ăn cơm trộn nấm xong. Vẻ mặt chúng rất vui vẻ sau khi nhìn thấy Lâm Đông thì cung kính cúi đầu.
Ánh mắt Lâm Đông quét qua một vòng, nhìn chằm chằm vào một nữ tang thi.
“Cô kia, cô lại đây.”
“Tôi sao?” Nữ tang thi trợn tròn mắt, có chút được sủng mà sợ, nhưng vội vàng đi tới trước mặt Lâm Đông.
Zombie này là một trong những quân đoàn át chủ bài, thể lực cường đại, độ tiến hóa cực cao, nhưng chưa ngưng tụ ra tinh hạch, hoàn toàn phù hợp yêu cầu dung hợp. Lâm Đông lợi dụng năng lực thi vực, đưa tay đặt tinh hạch màu trắng ngà vào đầu của cô ta.
Nữ Zombie thần sắc sững sờ, còn không kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã cảm thấy đau đớn. Cô dùng hai tay nắm lấy tóc mình, quỳ xuống đất rồi ngửa mặt lên trời thét dài.
“Á, á.” Dung hợp là một quá trình nguy hiểm, đại não nữ Zombie giống như bị ăn mòn.
Khí tức sinh mệnh lúc mạnh lúc yếu, nhưng vì cô ấy đã tiêm virus Z nên năng lực khôi phục cực kỳ mạnh mẽ. Một lát sau, cô ta đã an tĩnh lại.
Một cỗ năng lượng khác thường bắt đầu tràn vào thân thể cô ta, thực lực đẳng cấp nhanh chóng tăng lên, rất nhanh đã đạt tới cấp B+.
Việc dung hợp đã thành công.
Mọi việc đều nằm trong dự liệu của Lâm Đông, chỉ thấy nữ Zombie rung đùi đắc ý. Trên đầu hơi ngứa một chút rồi có một cây nấm trắng mọc ra từ đỉnh đầu.
“Ừ, vậy đặt tên là Nấm Nhỏ đi.” Sau khi xử lý xong những thứ này, Lâm Đông trở về nhà.
Thời gian kế tiếp hết thảy đều yên bình, tiểu đệ thứ sáu tên Nấm Nhỏ bắt đầu rải bào tử khắp nơi, trồng ra "Khối u thịt trắng". Sau khi chúng hút máu, mới bắt đầu hơi ửng đỏ.
Những khối u thịt này giai đoạn đầu rất yếu, chỉ có thể mô phỏng các loại sinh vật nhỏ. Còn lâu mới trở nên lớn mạnh được, muốn thế cần một ít thời gian để trưởng thành.
Mà phía công ty Tek, hoàn toàn không có động tĩnh gì. Diệp Giản không chuyển nhà, hành động kế tiếp còn đang thương lượng với tổng bộ.
Nhưng ở chi nhánh công ty Lâm Sơn, Liễu Bạch Nguyệt đứng ngồi không yên. Cái chết của tiểu đội La Thiến đã khiến cô ta tổn thất nghiêm trọng. Dù gì đội đó cũng thuộc lớp tinh anh, vô duyên vô cớ chết ở thành phố khác, đổi lại là ai cũng sẽ thấy khó chịu.
…….
“Chuyện thành phố Giang Bắc, không thể bỏ qua như vậy!” Liễu Bạch Nguyệt ngồi trong phòng làm việc, đôi mắt sáng lóe lên một tia chấp niệm.
Nữ thư ký bên cạnh nói: “Liễu tổng, Diệp Giản đã nói không cần ngài ra tay mà. Còn quản thành phố Giang Bắc làm gì?”
“Tôi là một người đặc biệt cố chấp, tôi chưa bao giờ để ý người khác nói gì với tôi, để tôi đi làm, hay bảo tôi làm thế nào, tôi mặc kệ tất cả.” Liễu Bạch Nguyệt trầm giọng nói.
Nữ thư ký bên cạnh nghe vậy, trong lòng phi thường bội phục, thầm nghĩ không hổ danh là Liễu tổng, chưa bao giờ bỏ cuộc dễ dàng: “Cũng không biết...... Khi nào mình mới có thể trở thành người như cô ấy?”
Nhưng Liễu Bạch Nguyệt trong lòng rõ ràng, thi vương có thể tiêu diệt tiểu đội La Thiến thì thực lực phải cường đại, lúc trước có chút đánh giá thấp hắn.
Mấu chốt nhất chính là, thành phố Lâm Sơn cùng thành phố Giang Bắc cũng không xa, chỉ cách nhau một ngọn núi. Liễu Bạch Nguyệt sợ Lâm Đông tiếp tục khuếch trương, tiến công trong phạm vi quản hạt của mình.
Nói là đi thành phố Giang Bắc tiêu diệt Thi Vương, kỳ thật cũng là suy nghĩ cho mình. Cho nên nhất định phải nhanh chóng phòng bị.
"Để tiểu đội của Từ Diên Thanh đi đi, mang theo người cải tạo cấp A+. Đừng để họ xâm nhập sào huyệt cứ ở biên giới quan sát là được, tìm cơ hội xuống tay, nhớ kỹ, lần này ngàn vạn lần không được phép thất bại.” Liễu Bạch Nguyệt cố ý dặn dò một câu.
Nữ thư ký hiểu ý gật gật đầu: “Vâng, Liễu tổng.”
.......
Trong nháy mắt, thời gian lại trôi qua một tháng, Lâm Đông không ra khỏi cửa luôn chôn chân ở nhà, trải qua cuộc sống an nhàn. Nhưng trong lãnh địa của hắn, lại phát sinh biến hóa rất lớn. Tiểu đệ thứ sáu Nấm Nhỏ đã trồng nấm rất thành thạo, có thể hình người.
Trong lãnh địa của Lâm Đông thỉnh thoảng có thể nhìn thấy ba đến năm nhân loại lang thang trên đường. Đặc biệt là ở khu vực nấm, dường như khôi phục lại cảnh tượng trước ngày tận thế.
Hình ảnh này, vô cùng quỷ dị.