Chương 173: Khó tránh vận mệnh
"Một núi không thể có hai hổ!" Lâm Đông thầm thì trong lòng.
Hắn vung đao lửa về phía mẫu thể, chém thẳng tới. Trường đao sắc bén, lập tức chẻ đôi thân thể gã.
“Á, á, á.” Từ miệng mẫu thể phát ra tiếng rít điên cuồng, dường như muốn xuyên thủng màng nhĩ. Nhưng gã không chết, mà thân thể nhanh chóng bành trướng như bánh bao.
Từng khối u thịt màu đỏ xuất hiện, trong nháy mắt liên kết lại với nhau rồi chồng chất lên nhau. Chỉ trong vài hơi thở, mẫu thể đã bành trướng lên cao hơn ba mét.
Gãn không có ngũ quan, toàn thân đều mọc đầy khối u thịt, có lớn có nhỏ, hoàn toàn trở thành cái u thịt khổng lồ.
Ánh mắt Lâm Đông quét qua, cảm giác khó chịu bộc phát. Nhưng trong lòng biết rõ đây mới là bộ dáng thật sự của gã.
Mẫu thể rít gào, vung nắm đấm lớn đập thẳng đến chỗ Lâm Đông. Sức mạnh tựa vạn quân, giống như Thái Sơn cuồng nộ.
“Mẫu thể này có thực lực cấp A.” Lâm Đông phân tích, may mắn phát hiện sớm nếu để nó trưởng thành cấp S, sẽ là một phiền toái lớn.
Đối mặt một kích cường đại này, Lâm Đông trực tiếp thu hồi trường đao. Tay nắm thành quyền giơ tay tiếp lấy, một kích đối một kích: “Ầm ầm!”
Trong lúc hai người chạm vào, sóng khí thổi quét xung quanh khiến cây cối vỡ nát, mặt đất dưới chân cũng bắt đầu sụp đổ.
Nhưng khí lực Lâm Đông thật sự quá mạnh mẽ, vượt xa mẫu thể. Cánh tay tráng kiện của gã đứt gãy từng đoạn, thân thể to lớn bay ngược về phía sau.
“Gào.” Mẫu thể cuồng nộ, không cam lòng.
Thứ mà gã am hiểu nhất không phải là thể lực mà là bào tử ký sinh và gây ảo giác. Nhưng thi vực Lâm Đông quá mạnh, gần như không thể đánh bại.
Mặt khác hai người có thực lực chênh lệch quá lớn, mẫu thể còn chưa trưởng thành hoàn toàn đã bị Lâm Đông nghiền ép.
Thân thể khổng lồ của gã giống như một cái bao tải, nặng nề rơi xuống mặt đất. Vừa muốn giãy dụa đứng dậy thì Lâm Đông đã tung người nhảy lên, một chân mãnh liệt đạp lên đầu gã.
“Ầm ầm!” Lực lượng cực lớn, khiến mặt đất run rẩy liên tục.
Cái đầu to của mẫu thể đều bị giẫm nát bấy, đồng thời một viên tinh hạch bay ra.
Lâm Đông dùng một cái đạp kết thúc tất cả ồn ào trong rừng. Những quái vật xung quanh mềm oặt ngã xuống đất, thân thể bắt đầu co rút lại, khô quắt, nhanh chóng héo rũ hư thối.
Chỉ còn lại có âm thanh lửa thiêu đốt đùng đùng, ánh lửa nhảy nhót, khiến xung quanh lúc sáng lúc tối.
“Chết cả rồi sao?” Ở đây chỉ còn lại ba người đàn ông kia.
Bọn họ vốn không thể trụ vững nhưng Lâm Đông thực lực quá mạnh mẽ, chém giết mẫu thể trong chớp mắt khiến ba người có cơ hội sống sót.
“Hắn thật mạnh mẽ.” Thanh niên trẻ tuổi thán phục nhìn Lâm Đông, gã đã chứng kiến toàn bộ trận chiến vừa rồi. Quái vật dữ tợn như thế lại bị hắn giải quyết dễ dàng.
“Ừ.” Gã râu quai nón gật đầu.
Đôi chân gã mềm nhũn suýt chút nữa là ngã xuống đất, tuy đã xử lý được mẫu thể. Nhưng chức năng thân thể gã đã sớm bị phá hư, độc tố nấm vẫn tồn tại.
Sau khi các dây thần kinh được thư giãn, tất cả các loại cảm giác khó chịu bắt đầu xuất hiện. Dường như gã ta đã sốt cao 40 độ, một chút sức lực cũng không có, hơn nữa cảm thấy cơ thể ngứa ngáy.
Nam nhân râu quai nón cảm thấy kỳ quái, vén quần áo lên nhìn, lúc này trong mắt lộ vẻ kinh hãi, bị dọa sợ ngã xuống đất. Trên bụng gã chẳng biết từ lúc nào đã mọc ra nấm.
Vì mẫu thể đã chết nên nó không phát triển mạnh mẽ nữa, đây chỉ xem là di chứng bị ký sinh.
"Cái này... cái này làm sao bây giờ?" Gã râu quai nón nhất thời hoảng loạn, gã không thể thoát khỏi cái chết dần đến gần.
Sau khi gã phát hiện nấm phát triển, thân thể bắt đầu đau đớn kịch liệt.
Ánh mắt của gã không khỏi nhìn về phía Lâm Đông, nghĩ thầm hắn cường đại như vậy, có lẽ sẽ có biện pháp hỗ trợ. Gã râu ria mép như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Nhanh! Làm ơn, giúp tôi!”
“Ồ.” Ánh mắt Lâm Đông đánh giá, đi từng bước một đến, thấy nhân loại bị mọc nấm cũng cảm thấy ngạc nhiên.
“Bị ăn hỏng bụng rồi phải không?”
Gã râu quai nón ngẩn ra, cảm thấy đối phương nói cũng đúng, chính xác là ăn ‘hỏng bụng' rồi.
“Anh có biện pháp giải quyết không?”
“Có chứ.”
“Thật là quá tốt!”
Gã râu quai nón nghe vậy vui vẻ, cảm thấy quả nhiên không nhìn lầm hắn.
Thanh niên bên cạnh cũng lộ ra một tia hy vọng, bởi vì bệnh trạng của mình cũng giống như đúc. Thế nhưng chỉ một giây sau, Lâm Đông trực tiếp vung đao cắt bay đầu của gã râu ria.
“Xong rồi.”
"..." Thanh niên bên cạnh ngây dại, quay đầu nhìn thi thể gã râu ria, không ngờ đây chính là phương pháp giải quyết vấn đề.
Không đợi gã ngây người quá lâu, thanh đao đã chém đến giúp gã giải thoát..
Cách đó không xa, Ninh Xuyên quỳ trên mặt đất, bả vai, cổ, cũng mọc chút nấm. Nhưng gã không quan tâm, hai mắt trống rỗng, sau khi biết được Tiểu Nghiên đã chết, tâm của gã cũng chết theo.
Lâm Đông chậm rãi đi tới, vung đao lấy tinh hạch ra, thi thể Ninh Xuyên ngã xuống đất.
Kỳ thật, ba người bị nấm mốc ký sinh, dù Lâm Đông không giết bọn họ, cũng khó thoát vận mệnh tử vong. Hơn nữa trong quá trình độc phát bỏ mình sẽ vô cùng thống khổ, người thường khó có thể nhẫn nhịn được.