Chương 171: Dẫn dắt về bẫy
Ba người trèo ra khỏi hốc cây, đưa mắt ngóng nhìn. Ánh trăng xuyên thấu qua cành lá, bóng cây lắc lư, đúng là có một cô gái đang đứng cách đó không xa.
“Tiểu Nghiên, em về rồi!” Lông mày Ninh Xuyên giãn ra, ưu sầu trước đó bị quét sạch. Gã vội vàng bước tới phía trước vài bước, vui vẻ chào hỏi cô gái.
Nhưng gã râu ria và người còn lại vô cùng kinh ngạc, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
“Thật sự là cô ấy?”
“Không thể nào?” Hai người vẻ mặt đề phòng, cố ý duy trì khoảng cách với cô gái kia.
Ninh Xuyên mở miệng nói: “Chiều nay em đi đâu thế? Có biết anh lo lắng cho em bao nhiêu không?”
“Đừng lo lắng, em rất khoẻ.” Tiểu Nghiên nheo mắt lại, mỉm cười.
Độ cong hai bên khoé miệng rất hoàn hảo, hoàn toàn đối xứng nhưng lại khiến người ta kinh hãi.
“Má nó.” Gã râu ria hít sâu một hơi, càng nhìn càng cảm thấy không thích hợp.
Người bên cạnh cũng cảm thấy kỳ quái: “Anh Ninh, chị Nghiên hình như không giống lúc trước.”
“Có gì không giống chứ? Đừng có nói nhảm.” Ninh Xuyên gắt lên.
Tiểu Nghiên đưa mắt nhìn, thấy hai người kia trốn xa như vậy, chậm rãi mở miệng nó: “Các anh làm sao vậy? Chiều nay tôi hái được rất nhiều nấm trong rừng, cho nên mới về trễ.”
“Á, không gì.” Vẻ mặt người đàn ông ngẩn ra, phát hiện hình như cô đã trở lại bình thường.
Vừa rồi đó là ảo giác sao?
Ngay sau đó, Tiểu Nghiên cúi đầu, từ trong túi lấy ra mấy khối nấm trắng, nhìn qua tươi mới mập mạp, vô cùng ngon miệng.
“Này! Mau ăn đi, lát nữa sẽ không còn tươi nữa đâu.”
“Ực ực.” Hầu kết gã râu ria khẽ nhúc nhích, nuốt một ngụm nước miếng. Gã đã đói bụng thật lâu, quả thật cần thức ăn.
“Nhưng cái này ăn được không?” Gã chưa nhào đến ngay mà đưa mắt nhìn về phía Ninh Xuyên có ý muốn để con hàng này ăn trước, chờ khi gã kia không sao mới ăn.
Quả nhiên, Ninh Xuyên không chút do dự, cầm lấy một khối nấm liền nhét vào trong miệng, hơn nữa vẻ mặt thỏa mãn, lộ ra một nụ cười.
“Ăn ngon quá, Tiểu Nghiên, em có thể tìm được nhiều nấm bình thường như vậy, thật lợi hại.”
“Tốt số thôi mà.” Tiểu Nghiên hé miệng cười, đưa mắt nhìn về phía hai người: "Hai người chờ cái gì? Còn không mau tới ăn đi.”
Nhưng người đàn ông râu ria đứng tại chỗ, sắc mặt vẫn có chút chần chờ. Ánh mắt đánh giá Ninh Xuyên, thấy gã ta quả thật không có chuyện gì, lại nhìn cây nấm trong tay người phụ nữ.
Đây chỉ là một món ăn bình thường, trước ngày tận thế, thường xuyên nhúng lẩu ăn. Kết hợp với nguyên liệu bơ, me cay, ăn vào những ngày lạnh là số một. Nước bọt của gã bắt đầu tiết ra, càng nghĩ càng đói.
Lúc này, Lâm Đông đang yên lặng quan sát, phát hiện nấm biến dị quả thật biết tiến hóa. Đã học được cách gạt người, hơn nữa bắt chước biểu cảm của nhân loại cũng càng ngày càng phong phú.
Người đàn ông râu ria kia, chung quy không ngăn cản được cơn đói bụng, chút lý trí còn sót lại bị sự đói khát đánh bại.
Gã bước lên trước vài bước, nhận lấy nấm. Đầu tiên là cắn một miếng sau đó, đôi mắt tỏa sáng, tựa hồ thật sự rất ngon, sau đó ăn ngấu nghiến. Không bao lâu khối nấm đã bị nuốt xuống bụng.
“Còn nữa không?”
“Có.” Tiểu Nghiên nhếch miệng cười, lại lấy ra một khối nấm trắng.
“Này? Mọi người để chừa tôi một ít chứ!” Cuối cùng gã còn lại, thấy hai người đang ăn vui vẻ, hơn nữa rất bình thường thì sợ bọn họ ăn hết. Vì thế hoàn toàn dỡ xuống phòng bị, tiến lên phía trước muốn lấy nấm để ăn.
Cứ như vậy, ba người đều ăn không ít nấm nhưng ánh mắt của họ càng ngày càng mê ly, tựa như đang chìm đắm vào hạnh phúc nào đó. Vẻ mặt lúc này, giống hệt cô gái lúc chết.
Tiểu Nghiên thấy thế, khóe miệng lại nhếch lên, lộ ra nụ cười quỷ dị: “Đi theo tôi.”
“Ha ha, được chứ.” Ba người lộ ra nụ cười si ngốc, giống như một đứa thiểu năng trí tuệ vung vẩy đôi tay.
Bọn họ đã rơi vào ảo giác, trải nghiệm giấc mộng đẹp trước khi tử vong.
“Vậy là có năng lực gây ảo giác.” Lâm Đông đứng ở xa xa phân tích.
Ba người thanh niên, vẻ mặt si ngốc hoàn toàn đánh mất trí đi theo Tiểu Nghiên đến khu vực nấm.
“Đi đâu thế nhỉ?” Lâm Đông có thể cảm giác được, khí tức nhân loại đang thay đổi.
Sau khi bị nấm ký sinh, có lẽ vì người thức tỉnh có khí lực cường hãn nên tạm thời không có u thịt màu đỏ mọc ra.
Lâm Đông lập tức đuổi theo: “Có lẽ, đây là cơ hội tìm ra bản thể nấm.”
Với khả năng ẩn nấp của Lâm Đông, Tiểu Nghiên không thể phát hiện ra. Khi họ đi sâu vào rừng, những khối u đỏ lại xuất hiện xung quanh họ một lần nữa.
Đống xương trắng bên trong u thịt đỏ kia bắt đầu rung động, phía dưới giống như có thứ gì đó đang nhúc nhích, sắp chui ra từ bên trong lòng đất vậy.
"Ở dưới lòng đất?" Ánh mắt Lâm Đông ngóng nhìn.
Không bao lâu sau có mấy thân hình người ngưng tụ, từ trong đống xương đứng lên. Một kẻ trong số đó, mang ngoại hình y hệt Lâm Đông.
“Con mẹ nó.” Lâm Đông phải chửi bậy, vì tướng mạo người nọ chẳng khác gì hắn cả.
Nấm đã mô phỏng vẻ ngoài của hắn, hơn nữa trong những kẻ còn lại cũng có một người hắn biết. Tiểu Bát gầy gò, nụ cười quỷ dị, móng tay sắc bén.
Mấy người khác thì Lâm Đông không biết.