Chương 169: Cần phải xử lý
“Kỳ thật, bọn họ đều là nhân viên của công ty Tek, nếu như năng lực bất ổn sẽ bị thay thế.”
Hơn nữa kết cục cực kỳ thê thảm, hơn phân nửa sẽ bị tiến hành thí nghiệm sông, hoặc là trực tiếp cải tạo sinh hóa.
Liễu Bạch Nguyệt suy nghĩ cũng có chút đau đầu, chính mình trộm gà không được còn mất nắm gạo.
“Yên tâm đi, tôi vẫn còn người cải tạo cấp A+ chưa ra tay mà.”
“Thôi đi, cô đừng ra tay nữa.” Tất nhiên là Diệp Giản không hề tin tưởng cô ta, cảm thấy việc này phải thương lượng cùng tổng bộ.
......
Bên kia, Lâm Đông đang dẫn theo tiểu đệ quét dọn chiến trường. Một đám tang thi gặm nhấm huyết nhục, trận chiến đấu vừa rồi có làm hắn hao binh đôi chút nhưng lại nhận được nhiều lợi hơn. Tang thi tinh nhuệ càng thêm cường đại, số lượng cũng theo đó gia tăng.
Lâm Đông được 5 viên tinh hạch cấp A, cùng với mấy viên tinh hạch cấp B+.
“Quá nhiều, không thể ăn hết.” Lâm Đông cảm thán.
Lúc này, Tai Thính từ xa vội vã chạy tới, hai cái lỗ tai to phập phồng: “Lão đại, ở rìa lãnh địa trong rừng xuất hiện rất nhiều nhân loại, không biết đang làm gì ở đó.”
“Ồ.” Lâm Đông gật đầu.
Hiển nhiên lần này không chỉ có công ty Tek, còn có những thế lực nhân loại khác cũng đến. Tổ chức Bọ cạp đen, người sống sót, hoặc là nơi tránh nạn chính thức.
Nhưng Lâm Đông cũng không có ý định đi quản, chỉ là chuyện nhỏ không cần hắn động thủ, giao cho các tiểu đệ xử lý là được rồi.
Lâm Đông về nhà, nhưng vẫn còn một việc hắn cần đích thân xử lý. Đó chính là nấm mốc biến dị ở nghĩa trang, chúng có năng lực mô phỏng vô cùng quỷ dị.
Nếu để cho nó tùy ý phát triển tiếp, không biết sẽ tiến hóa ra cái gì. Lâm Đông còn đang nghĩ sau khi xử lý nấm mốc thì có được thêm một viên tinh thạch nữa hay không? Nhờ đó cũng chế tạo ra Thi vương tiểu đệ thứ sáu.
…
Chuyện của công ty Tek đang được cộng đồng mạng rất chờ mong, hơn nữa bọn họ mới phát động chiến dịch săn vương trở lại nên nhận được rất nhiều sự cổ vũ từ mọi người.
"Chuyện gì vậy, sao không có động tĩnh?"
"Công ty Tek đã săn được Thi Vương chưa?"
“Không biết.chưa có kết quả.”
“Không phải nói thông báo thời gian thực sao, vì sao không cập nhật thông báo?”
“.......”
Các thức tỉnh giả thành phố Giang Bắc, đều khá chú ý việc này. Phía dưới thông báo, số lượng bình luận không ngừng tăng lên. Những người sống sót không ngừng hỏi, nhưng ngay lúc hừng hực khí thế, màn hình bỗng nhiên xuất hiện mấy chữ.
"Bài viết mà bạn đã bình luận đã bị xóa."
“Hả?”
"Chuyện gì đã xảy ra, vì sao bài viết bị xóa?"
“Không biết nữa.”
Mọi người đều hoang mang, chẳng biết đã có chuyện gì xảy ra.
.......
Màn đêm buông xuống, lãnh địa của Lâm Đông trở nên yên tĩnh. Chỉ có khu vực rìa lãnh địa thỉnh thoảng còn truyền ra tiếng Zombie gào thét. Vì nhân loại đến điều tra tình huống, kết quả bị chết dưới tay tang thi.
Lâm Đông ngồi ở trên ghế salon, lắc lư ly chân cao trong tay. Uống cạn thứ chất lỏng màu đỏ trong ly, hắn vừa hấp thụ một viên tinh hạch cấp A, cảm thấy vô cùng thoải mái tinh lực dư thừa.
Vì thế chậm rãi đứng lên, ẩn thân rời đi. Trong màn đêm đen kịt, một trận gió thổi qua phát ra tiếng vù vù. Cành cây phía sau núi rừng cũng lắc lư, xào xạc rung động, tựa như ác ma đang vẫy tay.
Lâm Đông hiện ra dù rừng cây đen kịt cũng không ảnh hưởng đến tầm nhìn của hắn.
"Rốt cuộc đó là gì?" Lâm Đông đi vào trong, đồng thời thi triển năng lực ẩn nấp.
Không khí trong rừng ẩm ướt, càng thêm âm lãnh. Lâm Đông lặng lẽ không một tiếng động, đi xuyên qua rừng cây. Xung quanh vô cùng yên tĩnh, cả con sâu cũng không có. Chỉ có một cái cây mọc ra u thịt mà sinh trưởng tươi tốt nhất.
Những khối u thịt kia dày đặc tựa như có sự sống, thỉnh thoảng "nhảy lên", giống như trái tim đang đập. Xen kẽ bên trong là hài cốt xương trắng, có động vật, cũng có nhân loại, chất thành một đống, vừa trông thấy đã khiến người ta giật mình.
Tất cả bọn họ đều bị nấm ký sinh giết chết. Khu vực này đã hoàn toàn bị nấm chiếm lĩnh, trở thành cấm địa của các sinh vật khác.
Lâm Đông không hề sợ hãi, bước chân tiếp tục đi về phía trước. Dần dần, trong không khí mơ hồ truyền đến mùi máu tanh.
“Có nhân loại.” Lâm Đông nhanh chóng chạy đi, không bao lâu đã nhìn thấy một cái xác nữ nằm chết trên đất, hơn nữa vừa mới chết không bao lâu.
Trên người cô ta có rất nhiều khối u thịt màu đỏ, đã trở thành nơi nuôi dưỡng nấm mốc. Cả khuôn mặt cũng có hai khối u thịt nhô lên, vô cùng khó coi.
Nhưng cô gái không hề hoảng sợ, trông rất thoải mái tựa như đang ngủ, có lẽ khi cô ấy chết cũng không chịu bất kỳ đau đớn gì.
"Chết nhẹ nhàng thật đó." Lâm Đông nói thầm, trong lòng có chút tò mò.
Cô gái này chắc đã bị thông báo của công ty Tek thu hút, muốn rời núi đi xem tình huống gì. Kết quả đi nhầm chỗ bước vào khu vực nấm mốc, chưa đến lãnh địa của Lâm Đông đã chết ở đây rồi.
Xem như đã cắt bớt khẩu phần ăn của tiểu đệ Lâm Đông.