Chương 159: Cãi nhau
Một bên khác, Tai Thính còn tại cẩn trọng tuần tra lãnh địa. Gã đi vào nghĩa địa, chung quanh vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe tiếng gió vù vù. Thỉnh thoảng lại có tiếng lá cây xào xạc.
"Xem ra không có thứ gì cả."
Tai Thính không nguyện ý ở đây, luôn cảm giác lạnh sống lưng nên vô cùng bất an. Gã quay người muốn đi, còn đưa mắt nhìn lại phía sau. Nhưng phát hiện bên trong những dãy bia mộ san sát xuất hiện một bóng người.
"Ai đó?" Tai Thính giật mình, vội vàng quay đầu nhìn lại.
Phát hiện chỉ có một nữ Zombie đứng cách đó không xa. Đồng thời trông cô ta rất quen mắt, thân hình gầy gò, móng tay thon dài sắc bén như đao, đó chính là Tiểu Bát.
"Bát... chị Bát?"
Đôi mắt Tai Thính trừng lớn, vẻ mặt kinh ngạc cảm thấy hình như không đúng. Vì sao cô ấy lại đột ngột xuất hiện ở đây vậy?
Lúc này Tiểu Bát rất bất thường, vẻ mặt vô cảm. Đôi mắt không có sự tàn nhẫn nữa mà tràn ngập sự chết chóc.
"Ngươi tới đây." Tiểu Bát chậm rãi nói.
Tai Thính thấy thế liền lắc đầu liên tục, đương nhiên gã không dám đi. Chị Bát bình thường sẽ không chào đón gã, thỉnh thoảng lại lộ ra sát tâm. Còn bây giờ zombie có vẻ ngoài giống chị Bát kia, lại kêu mình đến gần.
Chắc sẽ không giết mình ngay lập tức chứ?
"Không được, không được, vậy chị cứ ở đây nhé, tôi đi trước đây.” Tai Thính nói xong liền quay người liền chạy, tốc độ cực nhanh.
Thỉnh thoảng hắn sẽ quay đầu nhìn xem, phát hiện Tiểu Bát cũng không đuổi theo. Nhưng vẫn không dám ở lại, gã chạy một mạch rời khỏi núi Kim Nguyên. Chạy thẳng vào thành phố, đến khi bên cạnh xuất hiện mấy zombie lang thang mới có cảm giác an toàn.
“Phù.” Tai Thính thở phào nhẹ nhõm, rốt cục cũng thả chậm bước chân. Trông dáng vẻ vẫn có chút chật vật.
"Này, sao ngươi vội vã thế?" Ngay lúc này một giọng nói quen thuộc vang lên.
Tai Thính nhăn mặt lại, thần kinh vừa buông lỏng đã căng cứng. Gã vội vã quay đầu nhìn lại, vừa hay trông thấy gương mặt của Tiểu Bát.
“Chị Bát.” Tai Thính bị hù lui ra phía sau hai bước.
"Sao chị lại ở đây? '
"Ta ở đây không bình thường sao? Nhưng vì sao ngươi lại chưa đi?" Tiểu Bát có chút ghét bỏ, xác thực không chào đón gã.
"Không phải, lúc nãy chị còn ở nghĩa trang mà?” Tai Thính liền hỏi.
Tiểu Bát không hiểu cho lắm: “Đúng là ta từng đến nghĩa trang nhưng đã trở về từ sớm.”
Tai Thính nghe vậy nhíu mày thật sâu, gã biết tốc độ của Tiểu Bát rất nhanh. Nhưng cũng không nhanh đến mức có thể trêu chọc mình như vậy.
Không đúng, không ổn, trong nghĩa địa có tai họa ngầm. Dù Tai Thính không nghĩ ra được nguyên nhân gì nhưng vẫn là quyết định đem việc này hồi báo với Lâm Đông.
....
Rất nhanh, Lâm Đông đã biết được chuyện này, nhưng cũng không cảm thấy bất ngờ. Mới khuếch trương địa bàn, có chút vấn đề cũng bình thường.
Nhưng việc này có chút kỳ quặc, Tai Thính nói trông thấy hai Tiểu Bát. Nhưng Tiểu Bát lại nói cũng không gặp Tai Thính tại nghĩa đại, bảo rằng Tai Thính hoa mắt. Bây giờ, cái tang thi còn đang tranh luận dưới lầu.
Lâm Đông tương đối hiếu kỳ, dự định đi xem một chút. Sau một phút, hắn đã xuất hiện dưới lầu trên đường phố. Tiểu Bát và Tai Thính nhìn thấy hắn, lập tức yên tĩnh trở lại, không tranh luận nữa.
"Lão đại, chuyện ta nói đều là thật, từng câu từng chữ là thật, cam đoan không lừa ngài." Tai Thính vội vàng tiến lên nói.
"Nhưng xác thực khi ta đến nghĩa trang không gặp hắn." Tiểu Bát nói tiếp.
Tanker cao lớn đứng ở giữa xem náo nhiệt, cười ha ha không ngừng.
"Ta thấy có khi chú Thính bị cái gì đó phụ thể, mới trông thấy Tiểu Bát.”
"Cậu cho rằng hắn giống cậu sao?" Tiểu Bát có chút ghét bỏ nói.
"Đi thôi, đi xem một chút liền biết." Lâm Đông chủ trì đại cục nói.
Mấy đại Thi Vương liên tục gật đầu, cùng theo sau lưng hắn đi tới ranh giới vùng biên.
Lúc này, sắc trời dần dần muộn, mặt trời xuống núi. Bầu trời ảm đạm, chung quanh dần dần nổi lên gió lạnh, gào thét trong thành phố giữa ngày tận thế. Đám zombie kinh khủng lang thang trên đường phố, gặp Lâm Đông thì thay nhau cúi đầu, lộ ra vẻ cực kỳ cung kính.
Một đường đi qua cầu lớn vượt sông, đi vào rìa lãnh địa mới. Phía trước là dãy núi trùng điệp, rừng cây rậm rạp. Có vài tia sáng lờ mờ bên trong, giữa bóng đêm đen kịt.
"Lão đại, chính là ở đó!" Tai Thính chỉ tay vào chỗ giữa những bia mộ rồi nói: “Buổi chiều ta trông thấy cái kia ở đó.”
“Giờ đâu có gì đâu.” Tiểu Bát quét mắt.
Tanker gãi đầu một cái: “Chú Thính, nếu chú không bị phụ thể thì chắc là nhìn lầm rồi.”
Lâm Đông vốn không để ý tới mấy cái tên dở hơi này, yên lặng cảm giác. Chung quanh xác thực không có bất kỳ khí tức sống nào, hoàn toàn tĩnh mịch. Nhưng lại có thứ gì đó nguy hiểm đang tiềm ẩn tại đâu đó.
Lâm Đông đi lên trước phát hiện giữa những bia mộ, có hai thi thể Zombie vừa mới chết không bao lâu. Tướng chết của bọn chúng vô cùng kỳ quặc, trên cơ thể không có dấu hiệu bị tổn thương. Trên thân mọc đầy các bướu thịt hoặc u nhọt gì đó trông rất tởm lợm.