Chương 158: Trợ giúp tới
Tanker dùng đôi mắt nhỏ quan sát, phát hiện cái chấm đen nhỏ kia chính là một chiếc máy bay trực thăng đang di chuyển chậm rãi. Không bao lâu đã chui vào tầng mây rồi biến mất không thấy đâu nữa.
"Ta từng thấy thứ kia, chắc là máy bay của công ty Tek.”
"Chà." Tai Thính gật đầu, cảm thán anh Ker đúng là có kiến thức rộng rãi.
Đồng thời trong lòng suy nghĩ, xem ra công ty Tek đã có hành động, chắc chắn chẳng phải việc gì tốt lành.
"Hiện tại lão đại là bá chủ tuyệt đối của thành phố Giang Bắc, lúc nào ngài ấy xử lý công ty Tek?” Tai Thính tin tưởng, Lâm Đông nhất định có bản lĩnh kia.
Tanker gãi đầu một cái rồi nói: “Công ty Tek đã nhiều lần tặng đồ cho lão đại, nếu xử lý bọn hắn thì còn ai tặng đồ nữa chứ?”
"Chà, hoá ra là vậy." Tai Thính không thể phản bác được, cảm giác rất có lý, để chúng sông vẫn có ích hơn.
Nhưng người muốn nuôi thả công ty Tek, chắc chỉ có mỗi Lâm Đông.
Hai tang thi trò chuyện với nhau, vừa tới rìa lãnh địa. Phía trước là một ngọn núi Kim Nguyên chính là ngọn núi dùng để táng ngày chết. Xa xa, liền có thể trông thấy từng dãy mộ bia san sát, phía sau trùng với khu rừng rậm rạp.
Trong nghĩa địa hoàn toàn yên tĩnh, sự tĩnh lặng này khiến người cảm thấy chẳng lành. Tanker quan sát, cảm thấy nơi này không ổn.
“Chỗ phía trước giao cho chú, anh về trước đây.”
"Cái gì?" Tai Thính há hốc miệng, suýt chút nữa là xỉu ngang tại chỗ.
Những nơi nào nguy hiểm nhất thì giao cho nhân viên ngoài biên chế sao? Nhưng gã không dám nói nhiều, đành phải dán lỗ tai xuống mặt đất, một mình đi tuần phía trước.
.....
Công ty Tek phái một chiếc trực thăng đến, nó chậm rãi đậu xuống sân bay. Gió lốc mãnh liệt thổi bay tóc Diệp Giản ra phía sau. Bản thân gã lại dẫn theo đám nhân viên cấp cao chờ xung quanh.
Trong máy bay trực thăng có năm người bước ra. Bọn họ mặc trang phục tác chiến nano, cầm theo các thiết bị cấp cao. Khí thế vô cùng cường đại, trông có vẻ rất máu chiến.
Cầm đầu là một cô gái có dáng người cao gầy, thân hình chỗ lồi chỗ lõm rất quyến rũ. Tóc ngắn ngang tai lộ ra vẻ già dặn, đôi mắt sáng sắc bén khiến người ta cảm thấy cao ngạo.
Cô ấy tên gọi La Thiến, thức tỉnh giả cấp A, là trợ giúp mà Liễu Bạch Nguyệt phái tới.
Diệp Giản vội vàng tiến lên đón: "Đội trưởng La, chào mừng cô!"
"Diệp tổng, có chuyện gì nói nhanh một chút, tốt nhất là nhanh chóng giải quyết. Chúng ta rất bận rộn, không muốn trì hoãn ở lại thành phố Giang Bắc quá lâu." Sắc mặt La Thiến lạnh lùng nói.
Diệp Giản vốn còn nhiệt tình nay lại cứng đờ, cảm giác khuôn mặt mình nóng bừng. Vì sao cô gái này lại giống hệt Liễu Bạch Nguyệt thế kia nhỉ? Bận cái gì chứ, vội đi đầu thai à?
"Được, đội trưởng La, mời mọi người đi theo tôi." Diệp Giản đưa bọn hắn đến một phòng họp, dùng máy chiếu phim bắt đầu nói về lịch sử giao chiến với Lâm Đông.
Bắt đầu từ ngục giam, siêu thị, đến mấy lần gần đây, hết thảy quá trình vô cùng kỹ càng. Trong đó, còn một tấm hình chụp khi Lâm Đông mặc áo sơ mi trắng đứng trên toà nhà có quạ đen vờn quanh.
"Áo sơ mi trắng, tên Thi Vương rất có cá tính." Đôi mắt La Thiến sáng bừng.
Nam đội viên bên cạnh mỉm cười: “Dù sao cũng là Zombie, không giống nhân loại, có chút sở thích kỳ lạ cũng rất bình thường.”
"Ừm." La Thiến gật đầu.
Tiểu đội của bọn họ đã gặp qua rất nhiều thi vương kỳ lạ, dạng gì cũng có cả.
Diệp Giản tiếp tục nói: "Tên Thi Vương này không chỉ có thể lực quỷ dị, mà thể phách cũng rất cường đại hoàn toàn không có nhược điểm."
"Thật sao?” La Thiến nhíu mày lại: "Tôi chưa thấy qua zombie nào có tiến hóa hoàn mỹ như vậy."
"Ừm, không chỉ có như thế, sau mấy lần đại chiến, đàn zombie dưới tay hắn đã có hơn bốn chục ngàn con và rất nhiều quân tinh nhuệ!" Sắc mặt Diệp Giản khoa trương.
Nhưng tiểu đội của La Thiến không quan tâm.
Nam đội viên khẽ cười một tiếng: "Xem ra Diệp tổng chưa từng thấy cảnh tượng hoành tráng là gì, chúng ta gặp đàn tang thi có số lượng một trăm ngàn con ở thành phố khác. Cuối cùng vẫn tàn sát được thi vương thôi đó.”
"Dù bốn chục ngàn con không nhiều, nhưng điều quan trọng chính là có hơn một chục ngàn con là lính tinh nhuệ." Diệp Giản nói.
"Hả?" Nam đội viên trầm mặc, gã chưa từng thấy qua việc này.
"Điều quan trọng là lính của hắn được tiêm virus Z và virus Q.” Diệp Giản nói tiếp nhưng thanh âm mỗi lúc một nhỏ, chắc chắn là đang xấu hổ rồi.
La Thiến: "...”
Bầu không khí rơi vào sự yên lặng, có mấy phần xấu hổ.
Diệp Giản phân tích: “Tôi cảm thấy cho dù các bạn tới đây, cũng chưa chắc là đối thủ của hắn, cho nên phải cẩn thận một chút thì tốt hơn.”
"Yên tâm đi, chúng ta tự có đối sách. Đối mặt loại Thi Vương này, phương án tốt nhất chính là ám sát!” La Thiến nheo mắt nói.
Đối phương có nhiều zombie tinh nhuệ như thế, mạnh mẽ xông vào sào huyệt thì không thông minh. Đây không phải lúc thể hiện thực lực cá nhân, tốt nhất là tìm cơ hội phù hợp, chờ hắn ra khỏi lãnh địa của mình hoặc là khu vực biên giới rồi ám sát hắn.