Chương 155: Tế thần kích động
Nhưng vốn bốn vạn tang thi hiện tại đã hao tổn một nửa, trái lại các đại thi vương đối diện vẫn hung hăng không thương tổn chút nào.
Nếu còn tiếp tục như vậy thất bại là chuyện không thể nghi ngờ!
“Nên rút lui.” Dung Nham cân nhắc cùng lắm thì không cần nữa, gã có thể đến thành phố khác phát triển còn hơn là bị giết ở đây.
Hôm nay còn dư lại hai vạn con zombie cũng đủ ngăn cản tạo cơ hội chạy trốn cho gã. Đợi lát nữa thế cục đã định thì ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không còn.
Nghĩ vậy Dung Nham bèn lùi về phía sau, nhưng thi vương Bạch Cốt đã chú ý đến điều này: “Này, ngài đi đâu vậy?”
“Bạch Cốt nhân lúc này mà chạy cho nhanh, đợi lát nữa sẽ không kịp đâu.”
“Chạy?”
Bạch Cốt không sao tin nổi, gã đã chiến đấu đến điên cuồng, cả người đầy máu và vết thương. Vừa rồi không ít lần bị Tiểu Bát cùng Tanker bắt nạt, nếu không phải ỷ vào việc gã có cánh xương. Chắc đã sớm trở thành cái xác vô hồn như mang thai và mặt mèo rồi.
“Được! Ta đi với ngài!” Bạch Cốt đi phía sau gã.
“Được.” Dung Nham thấy thế gật đầu, có người giúp đỡ cũng tốt, sau này càng dễ dàng đông sơn tái khởi.
Nhưng ngay khi gã nghĩ như vậy, bỗng nhiên cảm thấy sau gáy chợt lạnh. Có một bàn tay xương xẩu đã đâm vào đầu gã, hơn nữa còn nắm lấy tinh hạch.
“Bạch Cốt, mày…” Xích Nham mới nhận ra bản thân bị đánh lén, trong lòng hoảng sợ.
Nhưng Bạch Cốt lại cười dữ tợn: “Mày lâm trận bỏ chạy làm sao xứng làm vương của chúng ta? Không bằng đưa tinh hạch cho ta, ta giúp mày giết sạch phe đối diện!”
Dứt lời Bạch Cốt đưa tay móc tinh hạch ra, máu đen đầm đìa chảy xuống.
Xích Nham mất đi tinh hạch, thi thể cao lớn ầm ầm ngã xuống đất. Đám tang thi tinh nhuệ xung quanh đều quay đầu nhìn lại không biết chuyện gì vừa xảy ra.
Nhưng Bạch Cốt càng ngày càng điên cuồng, gã hét lớn: “Vương cũ chạy trốn bị ta trừng phạt, giờ ta chính là vương. Giết sạch bọn chúng cho ta.”
“Nội chiến?” Ánh mắt Lâm Đông nhìn chằm chằm.
Bạch Cốt tay nâng tinh hạch nhiễm máu, nhét vào trong miệng rồi nuốt chửng. Sau đó bắt đầu điên cuồng hấp thu năng lượng, sắc mặt phấn khởi đến cực điểm.
“Ha ha ha...... Ha ha ha..” Trong miệng gã phát ra tiếng cười điên cuồng, toàn thân xương cốt lộp bộp rung động. Hình thể bắt đầu bành trướng, toàn thân da thịt đều bị căng rách, lộ ra xương trắng.
Nhưng điều làm người ta kinh hãi chính là, những khúc xương kia đang nhúc nhích hình thành một chiếc áo giáp. Bao lấy lồng ngực, cánh tay, đùi, cuối cùng là đầu.
Cùng lúc đó, khí tức của gã không ngừng tăng lên, uy áp mãnh liệt tràn ngập, tản mát ra một cỗ khí thế khiến thế nhân sợ hãi.
Huyết khí đỏ sẫm lượn lờ bên người, từ xa nhìn lại, giống như một vị Chiến thần Bạch Cốt.
Bạch Cốt thức tỉnh năng lực xương cốt dị hóa, bây giờ hấp thu tinh hạch cấp A+, đã tiến vào cuối cùng hình thái, triệt để dị hóa hoàn tất. Khí tức nơi đây đã vượt xa Dung Nham lúc trước.
“Thật mạnh mẽ.” Ngay cả Tanker, cũng nhịn không được thán phục.
Tiến sĩ dùng máy quét quan sát, lông mày nhíu lại: “Cấp S!”
“Cái gì?” Mấy đại Thi Vương xung quanh kinh ngạc, không ngờ gã kia tăng lên nhanh như vậy.
Tiến sĩ phân tích: “Hắn không chỉ hấp thu tinh hạch, mà còn có năng lực biến thân, là do lúc này mới sử dụng mà thôi.”
“Như vậy sao?” Mấy đại thi vương hiểu được, đồng thời trong lòng phân tích: “Cấp S là giống như lão đại rồi.”
Xem ra đã gặp phải đối thủ khó nhằn.
......
Ngay cả trong công ty Tek, Diệp Giản vốn uể oải, lúc này lập tức tinh thần phấn chấn cả lên, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn ảnh rộng.
Thấy thi vương Bạch Cốt xung quanh lượn lờ huyết khí, giơ tay nhấc chân đều tản mát ra khí tức cường đại. Trong lòng gã không khỏi vui mừng.
Vốn cho rằng bọn họ tất bại, hoàn toàn bị đối phương nghiền ép, căn bản không thể gây tổn hại cho Lâm Đông. Nhưng hiện tại xem ra, hình như vẫn còn kịch hay.
“Thì ra mày mới là Boss cuối cùng.” Diệp Giản cảm thán.
Mấy vị cao tầng bên cạnh cũng không nhịn được nghị luận: “Loại thực lực thi vương này cũng không thể thấy nhiều ở các thành phố lớn đâu.”
“Không ngờ chúng ta đã đánh giá thấp bọn chúng!”
“Như vậy mới tốt, để Thi Vương kiềm chế lẫn nhau, cuối cùng lưỡng bại câu thương!”
“Đồng quy vu tận mới tốt nhất!”
…
Cảm nhận được khí tức cường đại của Bạch Cốt, đám tang thi xung quanh giống như được cổ vũ, một lần nữa nâng cao sĩ khí. Chúng càng ngày càng hung ác, mở miệng giơ răng nanh hăm doạ lao vào đối thủ.
“Dùng Dung Nham tế thiên, quả là kích động lòng người.” Lâm Đông cảm thán, sắc mặt vẫn bình tĩnh không có bất kỳ gợn sóng nào.
Tang thi bên cạnh Bạch Cốt rống giận, lần này lại chủ động tấn công. Chúng nó rất điên cuồng, sau khi nhào tới đối thủ liền liều mạng cắn xé. Cho dù bản thân cũng chịu công kích trí mạng vẫn không nhả ra.
Ánh mắt của Bạch Cốt hung ác nhìn chằm chằm Lâm Đông, vốn đã có khúc mắc với hắn, hận không thể đem xé nát Lâm Đông.
Bạch Cốt vẫn nhớ rõ, khinh miệt cùng khuất phục tối hôm đó gã phải chịu.