Chương 153: Thiệt thà thường thua thiệt
Vì những con zombie át chủ kia khiến gã rất đau đầu. Ngoại trừ thi vương Lâm Đông ra vẫn còn vấn đề chưa thể giải quyết này. Nhưng Mặt Mèo đã chế trụ được bọn chúng, điều khiển chúng đứng về phe gã. May mắn thay, năng lực của Mặt Mèo là phụ thể.
Trong lúc không ai để ý, phía sau bà lão mặt mèo có một bóng đen đang di chuyển hệt như sứ giả thần chết, đang hội tụ thành hình người.
“Hừ, muốn thắng sao?” Móng tay sắc bén của bóng đen cắm vào ngực bà lão mặt mèo khiến máu phun trào.
Đôi mắt mèo của bà lão trợn to, cái chết mỗi lúc một đến gần. Những tang thi tinh nhuệ át chủ bài vừa bị bà ta khống chế, đã khôi phục vẻ hung cuồng vốn có, cũng quay đầu nhìn về phía ả.
Sau một tiếng rống, năm con zombie tinh nhuệ át chủ bài nhào đến đè bà ta xuống đất, điên cuồng cắn xé.
"Á, á, á." Bà lão mặt mèo phát ra tiếng kêu thảm thiết cuồng loạn, sau đó liền bị đại quân tang thi bao phủ.
“Xong rồi!” Dung Nham cau mày, cảm giác vừa khen xong đã té khen, xem ra bà ta lành ít dữ nhiều.
Quân đoàn át chủ bài vừa xông tới, liền giết chết một đại tướng phe đối diện. Lúc này Lâm Đông cũng xuất hiện ở đối diện cầu, nơi thi vực bao phủ thì tang thi đều nổ tung. Mỗi bước hắn tiến lên đều có tang thi tử trận tựa như Tử thần đang tới gần vậy.
Xung quanh hắn còn có Tiểu Bát, Tanker, Tiến sĩ và Tiểu Bạch cũng đang điên cuồng giết chóc. Trong đại chiến này, lại có khí tức nhân loại.
Dung Nham phát hiện Trình Lạc Y vung đại đao, đang chém thủ hạ của mình. Lôi quang nhảy nhót trên mũi đao, xẹt qua chỗ nào đầu bay đến đấy, thi thể tang thi rào rào ngã xuống.
"Mẹ nó! Nhân loại còn dám tới đây ư?" Dung Nham nổi giận vô cùng, vốn chỉ có thi vương chiến đấu, không ngờ nhân loại còn xuất hiện.
Hơn nữa nếu không có bọn họ, thì phe đối diện cũng không qua được sông.
“Mang Thai, cô đi giết ả cho ta. Bằng bất cứ giá nào cũng phải giết được ả.”
“Vâng!” Quỷ vương mang thai chạy thẳng về phía Trình Lạc Y.
Mà ánh mắt Dung Nham lại nhìn chằm chằm Lâm Đông, hiện giờ bọn họ xông vào lãnh địa của mình, đã không còn đường lui. Vì thế thân thể gã chợt di chuyển, đột nhiên xông về Lâm Đông.
Thân hình cường tráng kia, tựa như đầu máy xe lửa vô cùng cường đại. Đôi mắt Lâm Đông liếc qua không quan tâm lắm, thi vực thuận thế phát tán áp lực vạn quân khiến mặt đất nứt nẻ, trực tiếp bao phủ Dung Nham trong đó.
"Cảm giác áp bách chết tiệt này." Tốc độ Dung Nham đột nhiên giảm xuống, ban đầu còn muốn đánh cho Lâm Đông một quyền.
Nhưng người đang sắp bị đánh lại là gã, Dung Nham chỉ có thể chuyển công thành thủ, hai tay ngăn cản trước mặt.
Nắm đấm của Lâm Đông không thể ngăn cản, đập mạnh vào Dung Nham. Gã cảm thấy toàn thân tê dại, cơ thể như diều đứt dây bay ngược về phía sau. Còn lăn lộn mấy vòng dưới đất, ngã xuống mặt đường.
Gã cúi đầu nhìn, trên tay gã đầy vết nứt và máu tươi. Cũng may lực khôi phục của gã cường đại, đang khép miệng vết thương lại nhưng tốc độ đã chậm dần. Dung Nham hiểu rất rõ, nếu cứ tiếp tục như vậy, gã sẽ không chống đỡ được.
Phía bên kia, Trình Lạc Y đang tàn sát tang thi. Cô đã phát hiện thi vương mang thai vung móng vuốt sắc bén về phía mình. Tiếng gió rít gào bên tai không làm Trình Lạc Y hoảng sợ, cô lạnh lùng trở đao chém một nhát, khiến máu tươi bắn ra.
[Giá trị đau đớn: 12%]
“Một con súc sinh mà dám ngang nhiên tấn công lãnh địa chúng ta, đúng là muốn chết.” Thi vương Mang Thai thấy máu tươi lại càng trở nên cuồng loạn.
Trình Lạc Y không thèm đáp, tiếp tục thúc giục năng lượng điện quang hệ lôi lên cực hạn. Thực lực của mang thai không kèm, tốc độ phản ứng nhanh chóng. Móng vuốt sắc bén vung đến muốn ngăn cả Trình Lạc Y.
Hai người va chạm nhau vang lên tiếng ken két đáng sợ, những tia lửa cũng bắn ra kịch liệt. Nhưng có thể Trình Lạc Y là do nhân loại, mùi máu tươi hấp dẫn rất nhiều tang thi, trong đó còn có không ít tinh nhuệ. Cô chỉ có thể tranh thủ thời gian vung đao chém giết bớt.
Nhưng cũng làm cho Thi vương mang thai nắm lấy cơ hội đâm móng vuốt vào bả vai Trình Lạc Y. Trình Lạc Y mặt không chút thay đổi nhấc chân đạp vào bụng tròn của Mang Thai khiến nó bay ra hơn mười thước.
Cả hai tạm thời tách ra, máu tươi đầm đìa chảy ra từ bả vai Trình Lạc Y. Nhuộm đỏ quần áo cô tựa như một đoá hoa đỏ thẫm đang chậm rãi nở rộ. Mùi máu tươi kích thích thần kinh tang thi chung quanh, chúng nó nhìn thấy thức thì nhào đến như sói đói.
Bên cạnh Trình Lạc Y liền tụ tập rất nhiều tang thi, từng gương mặt điên cuồng lộ ra vẻ khát máu vây quanh cô lớp trong lớp ngoài.
Trình Lạc Y vốn muốn tàn sát lại không ngờ bản thân rơi vào cảnh bị bao vây như thế này: “Làm người thành thật dễ thua thiệt mà.”