Chương 152: Cầu băng vượt sông
Trên bầu trời, máy bay của công ty Tek đang "livestream" trận chiến này. Diệp Giản cùng với một đám cao tầng, nhìn chằm chằm màn ảnh rộng.
“Thi vương Dung Nham này quá phế!” Diệp Giản tức giận đập bàn.
Mới đầu còn rất coi trọng gã, không chừng thật sự có thể liều mạng đối chọi với Lâm Đông. Thật không ngờ, ngay cả một quyền của người ta cũng không chịu được.
Số lượng thủ hạ zombie của Dung Nham tuy nhiều, nhưng không đủ tinh nhuệ. Cũng đang bị đối thủ nghiền ép, đánh cho bỏ chạy như chó.
Trước mắt cũng không phải là trận đại chiến xưng bá trong tưởng tượng của gã. Hoàn toàn là cảnh tượng tàn sát một bên, mặc cho người ta chém giết.
“Phế vật! Đúng là phế vật mà.” Diệp Giản phẫn nộ kêu to.
Xem ra vẫn là thi vương khu vực cao ốc mạnh, điểm quan trọng chính lúc trước gã và hắn đã kết rất nhiều ân oán. Hắn sẽ không thôn tính xong lãnh địa của Dung Nham rồi dẫn đàn zombie xông vào công ty của gã chứ?
Tình huống trước mắt này, chỉ có thể chờ Liễu Bạch Nguyệt trợ giúp.
Dung Nham mặt xám mày tro, bò dưới đất lên. Năng lực chữa lành của gã rất cường đại, vết nứt trên cánh tay đã được khôi phục. Gã phát hiện Lâm Đông từng bước đi tới, thong thả vững vàng.
“Không chơi với mày nữa!” Dung Nham đã muốn rút lui, quyết định đột phá đến cấp S sau đó, lại đối chiến với hắn sau.
Vì thế gã âm thầm truyền đạt mệnh lệnh, tang thi tinh nhuệ chung quanh lui về phía sau. Tang thi vốn đông đúc nhanh chóng rời khỏi cầu, tựa như thuỷ triều rút xuống vậy.
Sau đó Dung Nham nâng nắm đấm lên, nện xuống mặt đất.
“Ầm ầm!” Lực lượng mạnh mẽ khiến mặt cầu vỡ vụn, từng khe rãnh lan tràn về phía trước.
Ngay cả trên trụ cầu cũng xuất hiện vết nứt lan đi rất nhanh. Một kích này chưa đủ để khiến chiếc cầu hoàn toàn sụp đổ. Lần nữa nâng tay lên, nện xuống thêm một quyền nữa.
Lần này, trụ cầu hoàn toàn bị vỡ vụn, mặt cầu sụp đổ. Vô số tảng đá rơi xuống mặt sông khiến nước bắn tung tóe. Dây thép rung động, sau đó không chịu nổi áp lực bắt đầu đứt gãy.
Cây cầu sụp đổ hoàn toàn, xuất hiện một đoạn cắt ngang khổng lồ. Hai đám tang thi hoàn toàn bị tách ra, cách một cây cầu gãy mà nhìn nhau.
Tanker thấy thế rất không phục, vốn đang đánh nhau sảng khoái. Các đại thi vương cũng đã xuất hiện, trận chiến sắp bước vào giai đoạn cao trào, kết quả bọn họ lại làm gãy cầu.
"Quá hèn hạ! Nhát gan, hèn nhát!
"Hừ!” Dung Nham hừ lạnh một tiếng, cũng không quan tâm nữa.
Với tình hình trước mắt, chỉ có mỗi thi vương Lâm Đông là có năng lực vượt sông. Nhưng mất đi sự trợ giúp của đàn tang thi, dù Lâm Đông có tới đây cũng vô dụng.
Cho nên Dung Nham tỏ vẻ thách thức: “Sao nào? Không phục ư? Không phục thì mày lại đây.”
"Tức chết mất!” Tanker thấy bộ dáng khiêu khích đối phương, vô cùng tức giận kêu rên thất thanh.
Nhưng ngay khi Dung Nham đắc ý, bỗng nhiên có một luồng hàn ý lan tràn, khiến nhiệt độ chung quanh đột nhiên giảm xuống. Mặt sông "rầm rầm" rung động, lại có băng sương ngưng kết.
"Cái gì thế này?” Sắc mặt Dung Nham cả kinh, vội vàng nhìn về phía làn sương lạnh phát hiện lại có vài người thức tỉnh băng hệ nhân loại, đang toàn lực sử dụng dị năng.
Hàn ý thấu xương bao trùm, mặt sông nhanh chóng bị đóng băng. Trong nháy mắt, liền lan tràn đến bên kia, hình thành một cây cầu băng cứng rắn.
Từng đàn tang thi chạy như điên trên cầu băng. Bọn chúng đều cao to cường tráng, tốc độ cực nhanh, chính là quân đoàn át chủ bài của Lâm Đông.
"Trận chiến thực sự bắt đầu.” Lâm Đông nói.
Dung Nham không ngờ tới việc Lâm Đông lại liên kết với người thức tỉnh: “Tên gian manh này.”
Quân đoàn át chủ bài vô cùng hung cuồng, xé rách đàn tang thi của đối phương. Lực khôi phục của bọn họ cường đại, xương cốt cứng rắn. Chính là những vũ khí hình người, một con địch một ngàn con.
"Mạnh như vậy?"
Sắc mặt Dung Nham nghiêm trọng, không ngờ còn có tang thi đạt đuowjc trình độ tiến hoá cao như vậy. Quân đoàn tang thi cũng vượt sông, chạy vào lãnh địa của gã. Thi nhau cắn xé đàn em, gặm nhấm tiểu đệ, tiêu diệt từng tên một.
Trình Lạc Y từ trên cao nhảy xuống, rút trường đao ra gác lên vai: "Góp vui đi.”
"Đi thôi, tôi cũng đi.” Tôn Tiểu Cường đuổi theo bước chân cô.
Vui vẻ bước trên mặt sáng bóng, mỗi bước đi đều hết sức phấn khởi.
Hai phương giao chiến, thế cuộc đã đạt đến cao trào. Trên chiến trường hỗn loạn, tiếng gào thét, tiếng gầm gừ, tiếng huyết nhục bị xé rách vang lên không ngừng. Cục diện trước mắt giống như tu la địa ngục.
Chỗ ác liệt nhất của chiến trường, bà lão mặt mèo cả người đầy máu. Khuôn mặt vô cùng dữ tợn, bà ta đã bị quân đoàn át chủ bài vây quanh. Cho dù là Thi Vương, cũng có chút khó đánh lại.
Vì thế hét lên một tiếng, tiếng động chấn thiên diệt địa, phát huy năng lực phụ thể đến cực hạn. Những con zombie tinh nhuệ át chủ bài xung quanh đứng yên tại chỗ, đôi đồng tử ngưng tụ dần dần biến thành mắt mèo.
“Tốt lắm!” Dung Nham thấy thế khen ngợi một câu.