Chương 148: Đau trong tim
Tang thi chung quanh cũng theo đó rống lên thành tiếng, thanh thế kinh thiên động địa khiến cả tòa thành thị đều run rẩy. Nhưng lúc này lại càng giống với sự phẫn nộ hơn.
.......
Lâm Đông lợi dụng năng lực ẩn nấp thi vực, không bao lâu sau đã qua cầu vượt sông trở về lãnh địa của mình.
Tanker, Tiểu Bát, Chậu Hoa và Tai Thính đều đang chờ ở vùng rìa lãnh thổ. Ở phía sau bọn họ, hội tụ không ít tang thi. Vì nghe được tiếng gầm ngập trời bên kia sông, còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì, đang định xông qua cầu trợ giúp.
"Ha ha ha, lão đại, ngài trở về rồi sao? Đối diện sông là có nhân loại không?" Tai Thính nịnh nọt cười nói.
"Bây giờ thì không.” Lâm Đông phất tay thả tất cả "con mồi" ra, thi thể nằm ngổn ngang, chừng hai mươi thi thể, trong đó còn có không ít thi thể mèo.
"Trời đất ơi, nhiều quá đi!" Ánh mắt Tanker sợ hãi thán phục.
Hắn thầm nghĩ không hổ là lão đại. Đi qua địa bàn của thi vương khác, cũng có thể bắt được nhiều con mồi như vậy. Không chỉ có 'bữa ăn chính', còn có 'điểm tâm nhỏ'.
"Mọi người ở đây cẩn thận một chút, lúc nào cũng phải chú ý đến phía đối diện.” Lâm Đông nhắc nhở.
Cả hắn cũng không biết, đối phương có xúc động đến mức trực tiếp xông qua cầu giết người hay không?
Nhưng cầu vượt sông, dễ thủ khó công, bên cầu rất dễ rơi vào thế bất lợi.
"Ừm, lão đại cứ yên tâm, chúng dám tới đây thì tôi sẽ tiêu diệt bọn chúng.” Tanker liên tục cam đoan.
"Ăn đi.” Lâm Đông lần nữa biến mất, trở về căn hộ trong tòa nhà.
Cũng may đối diện sông bất lực gào mấy cái rồi an tĩnh trở lại chứ không trực tiếp vượt sông đánh đấm. Tanker và một đám tang thi bắt đầu bữa tiệc đẫm máu.
Nhưng Tai Thính thuộc về nhân viên ngoài biên chế, chỉ dám đứng cách đó không xa. Yên lặng chảy nước miếng, trong lòng hâm mộ không thôi. Từ tận thế tới nay cũng chưa từng thấy qua cảnh tượng "hào phóng" như vậy.
"Cơn nước đã dọn nhưng có ai mời mình đâu.” Tai Thính tự mình nhìn thấy cảm thấy có chút xấu hổ.
Gã nhăn nhó đi lên trước, lấy tay đẩy Tanker nghĩ rằng hắn dễ nói chuyện nhất: “Anh Ker, chẳng phải anh nói có việc gì cần thì có thể tìm anh sao?”
"Đúng vậy, chú mày có việc gì?" Tanker quay lại hỏi.
Tai Thính cười nói: "Có phần cho tôi không?"
"Ồ... Không thành vấn đề, nói như thế nào thì phát hiện con mồi cũng có một phần công lao của chú, anh sẽ lấy cho chú chút đồ ăn ngon.” Tanker liên tục gật đầu.
Tai Thính nhất thời lộ ra vẻ hưng phấn, nghĩ thầm vẫn là anh Tanker trượng nghĩa nói chuyện biết giữ lời. Gã chà xát hai tay, vẻ mặt chờ mong lẳng lặng chờ đợi.
Chỉ thấy Tanker tiện tay xách ra một con mèo chết.
"À? Chỉ có vậy thôi?" Sắc mặt Tai Thính ngẩn người thấy thế có chút thất vọng, không phải nói tìm chút đồ ăn ngon sao? Chẳng lẽ chỉ có thứ này?
Bởi vì thịt mèo khó ăn cũng xem như là món khai vị cũng được. Nhưng lúc này Tanker bẻ gãy móng vuốt của con mèo, sau đó vươn tay ra.
"Móng vuốt mèo là thứ chú đáng được nhận, cứ tự nhiên, đừng khách sáo với anh.”
"...." Tai Thính đen mặt, cảm giác thật sự quá bất công.
“Đau trong tim quá.”
…
Lâm Đông trở về nhà, đêm tối qua đi nhường chỗ cho hừng đông bừng sáng. Cũng không có chuyện gì xảy ra cả, đối diện sông vẫn không phát động công kích. Nhưng thi triều tụ tập vẫn chưa tản đi, tựa hồ đang rục rịch chuẩn bị cái gì đó.
Cách đây không lâu, Bạch Cốt, Mặt Mèo, Mang thai đã đến trung tâm của thi tổ.
Chung quanh đều là tang thi tinh nhuệ, ở giữa một quảng trường nhỏ có một gã thân hình cao lớn đứng sừng sững. Đó chính là thi vương thứ tư của khu Giang Kiều, hơn nữa còn là thi vương đứng đầu.
Gã cao chừng hai thước, thân thể khôi ngô, da người đều là màu nâu đỏ, tựa như nham thạch cứng rắn khảm ở trên người. Toàn thân không có một sợi lông, đầu hói có khe rãnh.
Vừa nhìn đã biết là kiểu tóc của cường giả.
"Lão đại, chúng ta tấn công đối diện cầu đi!" Thi Vương Bạch Cốt tức giận nói.
Thi vương Dung Nham trầm ngâm một lúc lâu, chuyện tối hôm qua gã nghe nói.
"Ta e là thời cơ còn chưa chín muồi."
“Vì sao chưa đến lúc? Khi nào mới là lúc? Chúng ta dễ bị chà đạp như thế sao?” Thi vương Bạch Cốt nuốt không trôi cục tức này.
Dung Nham ngước mắt nhìn chằm chằm nói: “Thực lực phía đối diện rất khá, cho dù đánh thắng bọn chúng, chúng ta cũng sẽ bị tổn thất thảm trọng, các thế lực khác sẽ có cơ hội thừa cơ dậu đổ bìm leo.”
“Làm sao có thể như thế? Lão đại, đến lúc đó ngài hấp thu tinh hạch của thi vương kia, vẫn là đệ nhất bá chủ Giang Bắc.” Giọng điệu nỉ non của thi vương mang thai vang lên.
Hiển nhiên, ả cũng đồng ý tấn công, nếu không sẽ chẳng đi cùng Bạch Cốt đến nơi này.
Lời này Dung Nham thích nghe, chọc trúng mong muốn trong lòng gã, thậm chí còn muốn nghe thêm: "Cô vừa nói cái gì?"
“Ngài vẫn là đệ nhất bá chủ thành phố Giang Bắc!” Thi vương mang thai lặp lại.
Thi vương Dung Nham gật đầu: "Điều đó là tất nhiên."