Chương 147: Khiêu khích công khai
Bạch Cốt ngửa đầu nhìn chằm chằm: "Này bà già, sao ở đâu cũng gặp bà thế? Đây là con mồi ta nhìn trúng trước.”
"Hừ! Nhìn trúng thì có ích lợi gì? Ai có thể bắt được mới là của người đó.” Bà lão mặt mèo cười nhạt.
Bạch Cốt nhíu mày, giữa hai thi vốn không bình yên: “Bà đã bắt được vài tên rồi mà.”
"Trẻ con mới lựa chọn.” Lão bà mặt mèo nói, ý tứ rất rõ ràng, bà ta muốn tất cả.
Nhưng đúng lúc này bóng dáng Thi vương mang thai xuất hiện ở góc đường. Tên người ả dính đầy vết máu, sắc mặt phấn khởi, hiển nhiên cũng đến vì An Hồng.
"Vậy chúng ta so với nhau, xem ai có thể săn được trước.”
"Được, ai sợ ai!” Bạch Cốt nói xong, xương cốt phía sau rung động, mở ra cánh xương.
Nhưng một giây sau, sắc mặt gã ngẩn ra, động tác cũng đột nhiên dừng lại. Vẻ mặt trở nên cổ quái, bởi vì Bạch Cốt đã cảm giác được, khí tức An Hồng bỗng nhiên biến mất.
"Tại sao lại biến mất?”
"Không đúng!”
Bà lão mặt mèo trên lầu dường như nhận ra điều gì đó: "Nhân loại ta vừa mới săn giết, tất cả thi thể đều không thấy nữa, mấy con mèo cũng chết rồi!”
Thi vương mang thai nghe vậy, lập tức quay đầu nhìn về phía sau. Cánh mũi co giật, cảm giác mùi máu tươi trên đường phố đã nhạt đi rất nhiều.
Thi vương Bạch Cốt nghiêng đầu nhìn về phía ả: "Sao rồi? Con mồi cô săn giết cũng biến mất ư?”
"Ừ, hình như thực sự biến mất rồi.” Thi vương mang thai nhíu mày nói.
Trong lòng tam vương cảm thấy cực kỳ quỷ dị.
“Không đúng! Chắc là có thứ gì đó ẩn núp lấy đi.” Thi vương Bạch Cốt nhanh chóng ý thức được vấn đề.
Cùng lúc đó, tất cả tang thi trong thành đều phát ra tiếng gào thét điên cuồng, bắt đầu hội tụ. Đêm tối vốn yên tĩnh đã bị phá vỡ, toàn bộ thành phố trở nên bồn chồn.
Những tang thi kia tiếp nhận mệnh lệnh của Bạch Cốt, tìm kiếm thứ đang ẩn núp. Trong đó có không ít lính tinh nhuệ, nhảy nhót giữa các tòa nhà, thân hình nhanh nhẹn như khỉ.
Nhưng ngay lúc hỗn loạn này, Bạch Cốt, mặt mèo, quỷ nữ đều chăm chú nhìn về phía An Hồng mất tích một cách đầy bí ẩn. Trong lòng mơ hồ có một loại cảm giác không lành.
Lúc này trên bầu trời có một đám mây đen bay qua, che đi ánh trăng vốn sáng sủa. Khắp nơi đều chìm vào bóng tối, gió đêm gào thét lướt qua làm người ta mát lạnh.
Trên đường phố có một bóng người từ từ ngưng tụ.
"Đó là...." Thi vương Bạch Cốt nhíu mày, nhìn khuôn mặt anh tuấn, áo sơ mi trắng tinh, đã nhận ra Lâm Đông.
“Quả nhiên là hắn.” Tam vương không ngờ rằng thi vương đối diện lại ẩn nấp lẻn vào đây.
Tuy rằng tam vương rất lợi hại, nhưng lúc này cũng không dám sơ suất, dáng vẻ vô cùng cẩn thận.
"Nơi này chính là lãnh địa của chúng ta, chắc hắn không dám làm bậy.”
Thi vương mang thai nhìn về phía sau, đàn zombie vạn con đang chạy tới. Không có bất kỳ cá nhân nào có thể ngăn cản được đoàn quân như thế, nhưng trong lòng vẫn khó tránh khỏi việc có chút lo lắng.
Nhưng Lâm Đông thần sắc hờ hững, căn bản không sợ hãi. Ngược lại còn đi từng bước thong thả về phía tam vương.
“Ừm? Hắn muốn làm gì?” Thi vương Bạch Cốt vô thức lùi về phía sau nửa bước.
Thi vương lộ vẻ khó tin được: “Không phải chứ, chẳng lẽ ở lãnh địa chúng ta, hắn còn dám chủ động tiến công sao?”
Nhưng vừa dứt lời, chỉ thấy ánh sáng đỏ trong mắt Lâm Đông lóe ra. Thi vực khủng bố được triển khai trong nháy mắt, một cỗ áp lực không gì sánh kịp bao trùm thiên địa.
Tam vương nhìn thấy, mặc dù Lâm Đông đứng một mình nhưng phía sau lưng có một mảnh biển máu cuồn cuộn, áp bách cường đại. Sau đó thân hình hắn di chuyển tựa như trận gió lốc đánh tới phía trước, xen lẫn khí thế mãnh liệt khiến người ta không thở nổi.
“Mau rút lui!”
Thi vương Bạch Cốt hét lớn một tiếng, tránh né áp lực thi vực. Gã muốn chờ lính tinh nhuệ đến đây rồi liều mạng với hắn. Cả mặt mèo, mang thai đều rút lui theo gã, cả ba chạy ra sau gần trăm thước.
Nhưng điều khiến Tam Vương không ngờ chính là, Lâm Đông cũng không đuổi theo bọn họ. Ngược lại dừng bên cạnh thi thể gã thủ hạ của An Hồng, phất tay thu lại.
"Ta nói một cái xác cũng không cho các ngươi, sẽ không để cho các ngươi.”
"Mày...." Ánh mắt thi vương Bạch Cốt kinh ngạc.
Một cảm giác khuất nhục dâng lên trong lòng. Người ta chỉ thu thi thể, đã dọa mình lui xa như vậy.
Mà lúc này cả thành phố đều bắt đầu run rẩy, có vô số tang thi hội tụ, hình thành biển zombie lớn rồi chạy tới nơi này. Những khuôn mặt kinh khủng kia, xuất hiện ở góc phố.
Lâm Đông quan sát một vòng, cảm thấy mình nên đi, không cần phải mạo hiểm.
"Được, lần sau sẽ tiêu diệt các ngươi. Tạm biệt.”
Hắn ngẩng đầu nói, ngữ khí trấn định, tựa như trình bày một sự thật không thể chối cãi.
Sau đó thân ảnh đột nhiên biến mất, không còn chút khí tức đã tồn tại nào.
“Mẹ nó.” Thi vương Bạch Cốt nghiến răng, biết bản thân không giữ được hắn, trong lòng cảm thấy khuất nhục.
Lâm Đông đến lãnh địa của bọn họ, thu hồi toàn bộ con mồi, để lại một câu khiêu khích, thể hiện thái độ khinh miệt.
Trong lúc nhất thời, phẫn nộ, ngột ngạt, nóng nảy, các loại cảm xúc tiêu cực dâng lên trong lòng Bạch Cốt.
“Gào.” Gã ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gào thét.