Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 144

Chương 144: Lại cứu rỗi

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 144: Lại cứu rỗi

Lúc sắp sinh nở, ả bị lây nhiễm thành tang thi, hình tượng trở nên như thế khiến người ta khiếp sợ.

"Nhiều con mồi như vậy, không thể để bà lão bắt đi hết!" Bạch Cốt nhếch miệng nói.

Hiện giờ trong thành phố, nhân loại chính là loài quý hiếm. Vất vả lắm mới bắt được mấy người, đương nhiên không thể bỏ qua.

Những thi vương này cũng có tình cảm trong lòng, tồn tại quan hệ cạnh tranh, ai mà không thích được ăn mỹ thực chứ?

"Được." Thi vương mang thai bên cạnh cất tiếng đáp.

"Vậy thì cược thử xem, con mồi của ai nhiều hơn?”

"À, không thành vấn đề.” Dứt lời sau lưng Bạch Cốt rung động, một đôi cánh xương mở ra. Thân hình đột nhiên bay lên, trực tiếp biến mất trong bóng đêm.

“Có muốn gấp như vậy không?”

Thi vương mang thai không hoảng hốt, ánh mắt đánh giá chung quanh, bắt đầu tìm kiếm con mồi.

......

Bên kia Lý Yên còn đang liều mạng chạy trốn, cô vừa chạy vừa khóc, trong lòng hoàn toàn tuyệt vọng. Những người sống sót bị mèo phụ thể giết xong Nhị Tráng sau đó lại đuổi theo cô ả.

Bốn kẻ đó càng ngày càng gần cô ả, trên mặt, trên móng tay dính đầy máu tươi và thịt vụn. Đôi mắt mèo quỷ dị càng thêm kinh khủng khiến người đối diện phát run.

Thấy quái vật sắp đuổi kịp, Lý Yên không khỏi sợ hãi công thêm việc tiêu hao thể lực đã khiến ả gần như sụp đổ.

"Nên làm gì bây giờ?" Nhưng đúng lúc này phía trước mơ hồ xuất hiện một bóng người đẹp trai đứng dưới ánh trăng sáng.

Áo sơ mi trắng tinh khôi trên người dường như phát sáng dưới ánh trăng.

"Mình không nhìn lầm đúng không?" Lý Yên lắc lắc đầu cho rằng mình đạt tới cực hạn bắt đầu xuất hiện ảo giác. Cho dù trước ngày tận thế cô cũng chưa từng thấy qua người đàn ông nào anh tuấn như vậy.

"Đuổi giết con mồi đi, ta đến giúp các ngươi thu dọn tàn cục.” Lâm Đông lẩm bẩm, cảm thấy mình rất chu đáo, tỉ mỉ.

Bốn người sống sót bị hồn mèo phụ thể nhìn thấy Lâm Đông vẫn điên cuồng phát ra những tiếng meo meo quái dị, nhanh chóng nhào về phía hắn.

Lâm Đông không né tránh, đứng nguyên tại chỗ, dáng người cao ngất chờ bốn người đến bên cạnh, một thanh trường đao xuất hiện trong tay. Trong lúc vung đao một tia sáng bạc loé lên dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Trường đao xuyên huyết nhục phát ra âm thanh rất lớn. Đầu bốn người đều rơi xuống đất lăn lộn mấy vòng mới ngừng lại. Việc chém giết bốn người chỉ diễn ra trong tích tắc, vô cùng nhanh chóng.

"Mạnh như vậy sao?" Đôi mắt Lý Yên trợn tròn choáng váng, quái vật hung ác như vậy được giải quyết dễ dàng.

Nhìn gương mặt điển trai của Lâm Đông, cảm giác như anh hùng cái thế dưới phàm giẫm đạp lên đóa mây bảy màu xuất hiện trước mặt mình trong lúc nguy hiểm nhất.

"Hu hu hu, cứu tôi với" Lý Yên bật khóc, dáng vẻ yểu điệu dịu dàng khiến người ta muốn che chở.

"Ồ, được thôi.” Lâm Đông đồng ý phất tay chém về phía trước...

"Giải thoát cho cô." Lâm Đông dùng đao chém gãy cổ người phụ nữ, một thi thể không đầu ngã xuống đất.

“Lại cứu rỗi thêm một linh hồn tội nghiệp khác.”

Sau khi giết chết Lý Yên và bốn người sống sót, Lâm Đông thu hồi thi thể, sau đó cất bước đi về phía bóng tối. Phía trước đường, thi thể Nhị Tráng nằm trên mặt đất, đã bị cắn nát, máu tươi chảy thành một bãi nhỏ.

Dưới ánh trăng bạc chiếu rọi, hiện lên một màu đỏ tươi.

Có một số con mèo con, lè lưỡi liếm nó giống như uống sữa. Còn có mấy con mèo, gặm nhấm huyết nhục thi thể Nhị Tráng, trên miệng đều có vết máu.

"Ngon quá nhỉ?” Bóng dáng Lâm Đông từng bước tiếp cận.

Những con mèo kia nhìn thấy hắn, nhất thời nhe răng, xù lông toàn thân. Thân thể phòng thủ, cổ họng phát ra từng trận gầm nhẹ, dáng vẻ muốn bảo vệ miếng mồi của mình. Nhưng bọn chúng có chút sợ hãi, không dám công kích.

Lâm Đông thấy con mèo "đáng yêu" như vậy, trực tiếp mở ra thi vực. Những con mèo kia sau khi bị thi vực bao phủ, tiếng gầm nhẹ đột nhiên dừng lại.

Thân mèo bắt đầu nổ bùm bùm, xương cốt toàn bộ gãy nát, trong nháy mắt toàn bộ đều chết hết. Lâm Đông phất tay, thu hồi thi thể Nhị Tráng cùng với thi thể mèo kia.

.......

Cùng lúc đó, trong tầng hầm của cửa hàng quần áo, một đám người sống sót nhìn nhau. Phát hiện động tĩnh của hai người An Hồng, hình như đã đi đâu đó rồi thì nảy sinh tâm tư khác.

"Hai tên biến thái kia đâu?"

"Không biết, vừa rồi đi ra ngoài.”

"Nếu bọn chúng không có ở đây, vậy chúng ta có thể trốn thoát hay không?"

"......." Đối với người sống sót mà nói, rơi vào trong tay thành viên Bọ cạp đen, bị bọn họ nô dịch, hãm hại, ngược đãi, quả thực sống không bằng chết.

Trước mắt đây quả thực là một cơ hội đào tẩu tuyệt hảo.

"Tôi cảm thấy chúng ta không thể ngồi chờ chết, nên thừa dịp rời khỏi nơi này." Một thanh niên mặt mũi xám xịt nói.

Mấy người chung quanh lập tức đồng ý gật đầu, nhưng cũng có những người phản đối.

“Bên ngoài đầy rẫy tang thi, chúng ta có thể trốn ở đâu? Tôi đề nghị lần nữa phong bế cửa lại, trốn ở đây, chờ ngày mai trời sáng lại đi ra ngoài.” Một người đàn ông trung niên phân tích.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay