Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 143

Chương 143: Thi vương 'Phụ Nữ'

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 143: Thi vương 'Phụ Nữ'

Hiện tại thi vương được biết đến ở khu Giang Kiều có hai người, theo thứ tự là Mặt Mèo, Xương Trắng, còn kẻ thứ ba thì hắn không biết.

Có thể khẳng định, sắp sửa có một màn mưa máu.

Một lát sau, đám người Nhị Tráng đã đuổi theo cả trăm thước, nhưng tốc độ của bọn họ, cuối cùng cũng không bằng mèo vàng đã mất dấu mục tiêu.

"Dừng lại.” Nhị Tráng vung tay lên, ngăn cản người phía sau.

Bởi vì thức ăn thiếu thốn, thể chất những người sống sót suy yếu. Không chạy được bao lâu, đã thở hồng hộc.

"Chúng ta không thể đuổi theo nữa, phía trước có thể có nguy hiểm.” Nhị Tráng tập trung nhìn xa, mượn ánh trăng nhìn thấy trên đường phố xa xa, có những con zombie đang lang thang.

"Dạ." Những người sống sót liên tục gật đầu, bọn họ vốn không muốn đuổi theo, chỉ bị ép phục tùng mệnh lệnh.

"Rốt cục có thể trở về..."

Nhưng ngay khi bọn họ thở phào nhẹ nhõm, bỗng nhiên thân thể mềm mại của Lý Yên chấn động, tựa như nhìn thấy thứ cực kỳ khủng bố, toàn thân đều run rẩy.

"Anh Nhị, anh mau xem tòa nhà kia đi.”

"Sao thế?" Nhị Tráng nhìn theo ánh mắt của Lý Yên, phát hiện phía trên đỉnh nhà cao tầng, có một bà lão gầy gò.

Một nửa mặt bà ta là người, nửa còn lại là mèo, cực kỳ quỷ dị. Điều làm cho người ta sợ hãi chính là bà lão đang quỳ trên nóc nhà. Hai tay chắp lại, bái lạy về phía vầng trăng cuối đường chân trời.

Ánh trăng mát lạnh chiếu lên khuôn mặt nửa người nửa mèo kia. Trông vô cùng thành kính, lộ ra một tia cuồng nhiệt, trông qua vô cùng khiếp người.

Nó giống như một nghi lễ cổ xưa, vô cùng kỳ quái.

“Mèo bái nguyệt.” Nhị Tráng cảm thấy da đầu tê dại, một cỗ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, lông trên người dựng thẳng.

Cảnh tượng này thật sự khiến người bị ám ảnh tâm lý cực lớn.

“Kỳ lạ quá đi.”

"Chạy đi! Đây là một con quỷ thi!" Nhị Tráng rít mấy chữ qua kẽ răng.

Nhưng bốn người sống sót kia, không nghe được lời gã nói, ngơ ngác đứng tại chỗ.

"Meow…" Trong miệng một người, đột nhiên phát ra một tiếng mèo kêu.

Sau đó, đôi mắt bốn người đều biến thành mắt mèo, hơn nữa còn co người lại hệt như con mèo đang cuộn tròn.

"Mẹ kiếp!" Nhị Tráng thấy thế run rẩy cả người, đầu óc sắp sửa nổ tung.

"Bé ngoan, đừng chạy, chỗ này tao có đồ ăn ngon.”

Một trong những thanh niên, lặp lại lời nói của Nhị Tráng khi bắt mèo vàng. Giọng điệu trầm khàn, để lộ ra nụ cười xấu xa.

"Cái gì vậy?" Nhị Tráng kinh hãi vô cùng, việc hôm nay thật sự quá quỷ dị. Gã không dám chần chừ, xoay người bỏ chạy.

Lý Yên ở bên cạnh, cũng không bị mèo phụ thể. Nhưng đối mặt với cảnh tượng khủng bố như thế, cả đàn ông còn bị doạ sợ huống chi cô là một cô gái, không kìm được bật khóc nức nở.

"Anh Nhị, chờ tôi với.”

Hai người cấp tốc chạy trốn, dùng toàn bộ sức lực từ khi cha sinh mẹ đẻ đến nay để chạy. Nhưng những người sống sót kia sau khi bị phụ thể, có được tốc độ của mèo nên chạy rất nhanh.

Có thể sánh ngang với người thức tỉnh thời kỳ não đan, khiến khoảng cách giữa hai phe càng ngày càng gần.

"Yên Tử, cô mau chạy đi!" Nhị Tráng lo lắng quát.

"Vâng." Lý Yên liên tục gật đầu, nhưng trong lòng lại nảy sinh ý nghĩ ích kỷ.

Cứ tiếp tục như thế này thì cô ả sẽ chết. Cô ả cắn răng một cái, vung tay đánh một quyền nặng nề lên mặt Nhị Tráng: "Anh Nhị! Thực xin lỗi, tôi không muốn chết.”

"Yên, cô..." Nhị Tráng gặp phải trọng kích, ngã xuống tại chỗ. Theo quán tính, lăn nhiều vòng về phía trước.

Ngay lúc này bốn người phía sau đã đuổi theo, lập tức nhào tới trên người gã, giống như mèo con dùng móng vuốt cào cấu, hoặc dùng răng cắn xé.

Quần áo Nhị Tráng bị xé rách, thịt bị cắn nát, cảm giác đau đớn mãnh liệt truyền đến.

Ánh mắt gã nhìn bóng dáng chạy trốn của cô gái phía trước, giơ một bàn tay lên muốn bắt lấy người kia. Hận ý ngập trời từ đáy lòng dâng lên, nhưng tay hắn rất nhanh liền vô lực buông xuống.

......

“Hỏng rồi! Xảy ra chuyện, chúng ta phải rời khỏi nơi này!”

An Hồng đứng ở cửa tầng hầm, ánh mắt nhìn ra ngoài. Gã có thể sống sót lâu như vậy là nhờ vào tâm tư cảnh giác kín đáo. An Hồng sớm nhận ra bầu không khí quỷ dị, cảm thấy sự tình không ổn.

"Vâng.” Thủ hạ vâng một tiếng, cũng cảm thấy nguy hiểm đang đến gần, sau đó quay đầu nhìn những người phía sau.

"Anh An, những người sống sót kia làm sao bây giờ?"

“Giờ là lúc nào còn quản bọn chúng? Mau đi!” An Hồng quyết đoán nói, còn muốn để những người sống sót lại làm mồi nhử, giúp gã cản đường nguy hiểm.

Sau khi đưa ra quyết định, hai người rời đi ngay lập tức.

Nhưng bà lão mặt mèo trên nóc tòa nhà, sớm đã nhận ra khí tức nhân loại. Bà ta tung người nhảy lên một tòa nhà cao tầng khác. Đuổi theo hai người chạy trốn đuổi theo, không có ý định buông tha bọn họ

Cùng lúc đó, còn có hai thi vương xuất hiện ở góc đường. Chính là bạch cốt của khu Giang Kiều, cùng với thi vương thứ ba.

Vị thi vương thứ ba tên là "Phụ Nữ", thân thể ả mảnh khảnh, tay chân gầy yếu nhìn rất yếu đuối. Nhưng bụng của ả lại tròn trịa nhô lên, tất nhiên là một phụ nữ mang thai.

Bụng ả cực kỳ lớn, tựa như lúc nào cũng có thể rách ra, hơn nữa còn ẩn hiện đường nét trẻ con như ẩn như hiện trên da.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay