Chương 140: Không phải lúc trọng thể diện
Diệp Giản cố gắng nói, đồng thời lo lắng, thầm nghĩ cô gái kia luôn đối nghịch với mình. Hắn và Liễu Bạch Nguyệt luôn không hợp nhau, là đối thủ nơi công sở.
Vương Vinh nheo mắt hỏi: "Diệp Giản, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
“Vương tổng, thi vương kia quá cường đại, không cách nào hạ gục được, tôi cũng bó tay.” Diệp Giản vẻ mặt buồn bã, bắt đầu kể khổ.
"Tổng bộ cho các cậu virus Z và virus Q đâu?" Vương Vinh hỏi, hai loại virus đó đã được gã phân bổ cho các chi nhánh rồi mà.
Nghe được vấn đề này, Diệp Giản càng thêm đau đầu. Ngay cả bản thân gã ta cũng chưa bao giờ thấy hai loại virus trông như thế nào: "Trên đường vận chuyển, bị tang thi cướp rồi.”
"Cái gì?" Vương Vinh trừng mắt, cảm thấy trời đất quay cuồng.
"Chẳng phải Virus Q được Dawson vận chuyển hay sao?”
"Ngay khi anh ta xuống máy bay đã bị tiêu diệt rồi.” Diệp Giản tiếp tục nói.
"......" Vương Vinh nhất thời im lặng.
Toàn bộ phòng họp ảo đều yên tĩnh, không khí trầm mặc trong ba giây. Diệp Giản tỏ vẻ rất bất đắc dĩ, gã có cách gì đâu chứ?
Một người phụ trách nghi ngờ hỏi: "Lão Diệp, hai loại virus kia đều bị cướp mất, chắc anh sẽ không thông đồng với Thi Vương, phản bội công ty chứ?"
"Làm sao có thể? Tôi luôn trung thành và tận tâm với công ty.” Diệp Giản vội vàng nói.
Liễu Bạch Nguyệt suy tư một lát: "Tôi tin tưởng Diệp Giản, anh ta chắc chắn sẽ không nói dối.”
"Hả?" Mọi người nhìn về phía cô ấy, trong lòng tò mò. Bọn họ đều biết từ trước đến nay hai người không hợp, sao còn giúp Diệp Giản giải thích vậy?
Liễu Bạch Nguyệt nhanh chóng nói tiếp: “Đơn giản là năng lực của hắn không đủ.”
“....” Diệp Giản nhíu mày, quả nhiên miệng chó chỉ phun lời bẩn, căn bản không giúp gì được cho gã còn hạ thấp gã nữa.
“Chuyện này thật sự không thể trách tôi, thi vương kia thật sự quá mạnh. Hắn có được năng lực quỷ dị, thực lực ít nhất ở cấp A trở lên, nên chúng tôi không thể chống lại!”
"Hừ, nếu như tôi phái ra bốn người thức tỉnh cấp A, cộng thêm việc người cải tạo dị năng cấp A+, có thể ứng phó thi vương đó được không?” Liễu Bạch Nguyệt hừ lạnh chất vấn.
Vì bọn họ săn giết không ít thi vương, thủ hạ thức tỉnh cũng có thực lực cường đại. Nắm trong tay tài nguyên của cả một thành phố, nuôi binh mập như ngựa béo.
Diệp Giản bĩu môi: “Tôi cảm thấy, đừng phái người tới, tốt nhất không nên trêu chọc thi vương kia. Chờ công ty chúng ta phát triển thêm rồi tìm cơ hội thích hợp giết chết hắn.”
"Diệp Giản, đây là chuyện của riêng cậu cũng không đúng. Chúng ta dốc sức cho công ty, phải đoàn kết hợp tác, đây không phải lúc trọng thể diện.” Tổng phụ trách Vương Vinh khuyên nhủ, cho rằng gã không tiếp nhận sự trợ giúp của Liễu Bạch Nguyệt là do trọng mặt mũi.
Khóe miệng Liễu Bạch Nguyệt khẽ nhếch lên: “Vương tổng ngài yên tâm, chuyện anh ta không xử lý được, để tôi xử lý, thi vương anh ta không giết được vậy để tôi giết.”
"Được rồi, vậy quyết định như vậy, nếu không có chuyện gì khác, giải tán!”
......
Ở rìa lãnh thổ Lâm Đông, tiếng nước sông chảy xiết.
Tai Thính vẫn đang tìm kiếm nhân loại, gã dán tai lên mặt đất, đi dọc theo bờ sông. Có lẽ tiếng ồn nước chảy khiến gã rất khó xác định nguồn gốc của âm thanh.
Tanker và ba Thi vương đi theo phía sau gã.
Tiểu Bát trừng mắt đánh giá: "Không tìm thấy sao? Xem ra hắn không có giá trị gì, giết đi.”
"Sao không có giá trị, không thấy mặt đất được lau sạch sao? ??” Tanker đáp trả lại.
Tai Thính đầu đầy hắc tuyến, trong lòng chửi bới. Bà mẹ nó, ai cũng đòi giết cả, chính mình cẩn thận tìm nhân loại, lại bị coi là cây lau nhà.
Nhưng lúc này, lỗ tai gã hơi giật giật, mơ hồ bắt được tiếng nói chuyện của nhân loại. Tai Thính vội vàng ngẩng đầu, ánh mắt nhìn qua dòng sông cuồn cuộn.
"Đối diện sông có nhân loại!”
“Đối diện sông có nhân loại? Thật hay giả?” Tiểu Bát nghiêng đầu hỏi.
Tai Thính liên tục cam đoan: "Đương nhiên là thật, chính tai ta nghe được.”
Tanker nhếch miệng cười, cảm thấy đối diện sông có nhân loại rất tốt. Như vậy mình sẽ không thất trách, Tai Thính cũng hoàn thành nhiệm vụ, cả hai đều tốt đẹp.
Nhưng Tiểu Bát suy nghĩ một chút: "Chúng ta cũng không qua được đối diện sông.”
"Ồ? Vậy sao?" Tanker nghi hoặc, ánh mắt nhìn về phía đối diện, nơi này đã là ngoại ô, cách bờ sông không xa có một mảnh ruộng.
Nhưng bây giờ hoang phế đã lâu, bên trong cỏ dại mọc um tùm.
Tuy nhiên mảnh đất đó trước kia trồng khoai tây, chắc trong bùn đất, còn có thức ăn của nhân loại. Thị lực của Tiểu Bát và Tanker đều không tệ, tuy rằng cách rất xa, nhưng loáng thoáng thấy cỏ dại lắc lư, bên trong có thứ gì đó đang xuyên qua.
Họ đoán là con người đang đào khoai tây.
"Để ta bơi qua bắt bọn chúng về?" Tanker nhìn chằm chằm rồi nói.
Tiểu Bát khinh bỉ liếc hắn một cái: "Quên đi, cậu đừng gây thêm phiền toái cho lão đại.”
"Vậy phải làm sao bây giờ?" Tanker gãi đầu.
Tai Thính không quản nhiều như vậy, thở phào nhẹ nhõm. Chức trách của mình, chính là tìm được nhân loại. Còn phần mang về thế nào thì không liên quan đến gã. Nhưng việc này phải báo cáo với lão đại, thể hiện giá trị của mình.
.......
Lâm Đông đang ở trong nhà sạch sẽ, hấp thu tinh hạch, uống nước. Không bao lâu sau, hắn nhận được báo cáo của đàn em, nói rằng khu vực bên kia sông có nhân loại.
Lúc đầu Lâm Đông cũng không có ý định quản lý, bởi vì đó không phải là người của công ty Tek. Nếu chỉ là người sống sót bình thường, chỉ có thể làm khẩu phần ăn cho đàn em, ý nghĩa không lớn.
Nhưng suy tư một lát, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện. Lần trước thu phí qua đường, bị Bạch Cốt Thi Vương đối diện sông bắt mất một cái. Càng nghĩ càng tức giận, không muốn bản thân chịu thiệt thòi.
Ngay cả khi hắn không thích ăn đi nữa, vứt cho cá dưới sông ăn vẫn tốt hơn là rơi vào tay đám bên kia sông. Ngoài ra, Lâm Đông còn muốn tìm hiểu tình huống bên kia sông.
Trong khoảng thời gian này, trong lãnh địa của hắn có thêm thi vương Chậu Hoa, tang thi hổ Tiểu Bạch. Quân đoàn át chủ bài lại tiến hóa, phát triển càng ngày càng cường đại.
Nói vậy đối diện sông cũng sẽ phát sinh biến hóa. Vì vậy Lâm Đông đứng dậy, thân hình dần trở nên trong suốt biến mất tại chỗ.