Chương 139: Báo cáo
Tai Thính phân tích, tốt nhất là đi về phía thành phố Tân Hải. Nơi đó bị nước biển xâm thực, xác suất lớn sẽ có nhân loại đến thành phố Giang Bắc.
Gã nói làm thì làm, trước tiên dặn dò tiểu đệ.
"Ta ra ngoài tìm, các ngươi trông nhà cẩn thận, xảy ra chuyện thì chạy về địa bàn đại ca chúng ta.”
"Dạ, lão đại.” Đám tiểu đệ tinh nhuệ trả lời.
Lập tức Tai Thính lại dán lỗ tai xuống mặt đất, một đường tìm kiếm về phía trước. Như vậy sẽ không bỏ qua nhân loại, còn có thể dự đoán nguy hiểm, bảo đảm an toàn cho bản thân.
Gã đi dọc theo đường phố, lắng nghe bên trái, bên phải. Ngay sau đó liền nghe thấy tiếng nước sông cuồn cuộn chảy xuôi.
"Hình như có gì đó..." Tai Thính nghe được gì đó nên gã đi tới bên bờ sông, cũng nghe được bước chân 'rầm rầm' đang tới gần.
Ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện phía xa có một thân hình cao lớn.
"Ha ha, Tanker là ta.” Tai Thính lập tức chào hỏi.
“Thì ra nhóc con nhà ngươi.” Tanker biết gã cúi đầu đánh giá hỏi: “Ngươi cúi đầu áp đất làm gì thế?”
"Không phải, không phải, ta thấy ngài tuần tra vất vả quả, muốn đến giúp đỡ.” Gã đảo mắt nói dối.
"Tiểu tử ngươi có lòng.” Tanker ôm vai Tai Thính, vỗ mấy cái.
Tai Thính tiếp tục nói: “Ta cảm thấy trong năm đại thi vương dưới tay lão đại chúng ta, ngài vất vả nhất. Nếu không có ngài canh giữ, nhà này sẽ tan nát hết!”
"Ừm, không sai không tệ! Ngươi hiểu rõ ta.” Tanker hài lòng.
“Đương nhiên ta hiểu rõ thực lực của Tanker ngài chủ yếu dựa vào sức mạnh, trách nhiệm càng lớn hơn. Ta rất kính ngưỡng ngài, dào dạt tựa như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt.” Dựa vào chỉ số thông minh của Tanker gặp phải Tai Thính.
Đúng là kẻ ngốc gặp kẻ nịnh, không bao lâu sau hai zombie bắt đầu bắt vai xưng anh gọi em.
"Sau này chú Thính có gì cần hỗ trợ có thể nói với ta.” Tanker nói.
"Không có gì, ta thật sự đến giúp anh tuần tra.”
"Được chú đi tuần tra đi, khu vực này giao cho chú.” Tanker trả lời.
Tai Thính lập tức tìm kiếm dọc theo bờ sông. Nhưng không bao lâu sau chỉ thấy mấy dây leo mọc tràn ra đường ngăn cản gã.
Đôi mắt xanh của Chậu Hoa hoài nghi đánh giá gã.
“Á.” Tai Thính bị dọa giật lùi về phía sau vài bước.
Nhưng rất nhanh lại nhận ra một ánh mắt khác đang nhìn chằm chằm mình từ phía sau. Gã quay đầu lại phát hiện Tiểu Bát không biết từ khi nào xuất hiện đã đứng phía sau mình.
"Mẹ ơi!" Tai Thính bị kinh hãi không nhẹ.
Gã đều gặp hai hai người này, hung hăng tàn nhẫn giết người ở lãnh địa của gã.
"Ngươi đến chỗ chúng ta không phải là có ý đồ gì khác chứ?" Tiểu Bát hoài nghi hỏi, cảm thấy tên này miệng lưỡi trơn tru không giống zombie tốt.
"Chị Bát ta cũng là vì sống." Tai Thính cười, bày ra dáng vẻ chân thành: “Ta giúp lão đại tìm nhân loại, hơn nữa vừa rồi nghe được chút động tĩnh.”
"Chú Tính nói như vậy không đúng rồi, chỗ ta tuần tra sao lại có nhân loại được?” Tanker nhíu mày, biết sớm thế này đã không để gã tiến vào.
“Được rồi ngươi đừng nói nữa.”
Tiểu Bát lập tức cắt ngang nói: "Để hắn tìm đi, nếu không tìm được cũng đừng hòng còn sống ra ngoài.”
"...." Tai Thính đầu đầy hắc tuyến nghĩ thầm không đến mức vậy chứ?
Chủ yếu Tiểu Bát sợ gã là gián điệp của thi vương khác phái tới đây tìm hiểu tình báo rồi đi báo cáo ra ngoài. Chỉ khi tìm thấy con người mới có thể chứng minh rằng gã ta không nói dối.
"Được rồi.” Tai Thính thỏa hiệp, tiếp tục tìm kiếm nhân loại.
Cuộc sống của gã đau đớn quá mà, phòng trước phòng sau không thể thoát khỏi cái chết.
.......
Mà bên kia công ty Tek đang rất hoang mang, người phụ trách Diệp Giản ngồi trong văn phòng, khuôn mặt già nua hiện rõ sự khổ sở.
Dawson vừa xuống máy bay, đã bị tang thi tiêu diệt. Người cải tạo đời thứ hai mới đưa vào sử dụng, tối hôm qua cũng chết trận. Điều quan trọng chính là công ty thông báo triệu tập hội nghị cấp cao khu vực Long Quốc, tiến hành công tác báo cáo.
Công việc của gã, làm sao báo cáo đây? Chẳng phải sẽ bị người phụ trách chi nhánh khác chê cười chết ư?
Gã xem đồng hồ hội nghị sắp bắt đầu, Diệp Giản đành phải cố gắng tham gia, gã cầm lấy thiết bị VR trong tay đeo lên đầu.
Cuộc họp của Tek được tiến hành trực tuyến, thông qua "Vũ trụ nguyên tử". Khi thiết bị VR khởi động, trước mắt gã tối sầm lại. Lần thứ hai có ánh sáng, đã xuất hiện ở trong một hội trường giả định.
Bên cạnh bàn hội nghị loé sáng, phác họa ra mấy bóng người, sau đó ngưng tụ thành hình thật. Một số người phụ trách chi nhánh xuất hiện, có nam có nữ.
Ở vị trí chính của bàn hội nghị, có một người đàn ông trung niên mặc âu phục giày da, tổng phụ trách khu vực Long Quốc của công ty Tek, tên là Vương Vinh.
"Mọi người đều đến đông đủ rồi chứ?"
Vương Vinh nhìn lướt qua một vòng rồi nói: "Thời gian của chúng ta quý báu, không nên phí thời gian. Mời người phụ trách các chi nhánh báo cáo sơ lược tình hình công tác, Liễu Bạch Nguyệt, bắt đầu từ cô.”
“Được rồi, chi nhánh thành phố Lâm Sơn chúng tôi, mọi thứ tiến triển thuận lợi, thi vương cao giai trong thành đều đã bị thanh trừ, cơ bản đã nắm trong tay toàn thành phố.”
Một cô gái xinh đẹp nói, ngũ quan tinh thế, diện mạo tuyệt mỹ, khí chất bá đạo của nữ tổng tài.
Người phụ trách chung quanh nghe nói, liền tán thưởng: "Không hổ là Liễu Bạch Nguyệt, nhanh như vậy đã nắm chắc cục diện.”
"Đúng vậy, vì sao cô ấy được được?"
“Thực lực quá mạnh!”
"......." Diệp Giản nhìn trái nhìn trái nhìn phải, im lặng không lên tiếng, theo bản năng vùi đầu thấp xuống.
Tổng phụ trách Vương Vinh gật đầu: "Rất tốt, biểu hiện không tệ, người tiếp theo.”
"Vâng, Vương tổng, thành phố Hán Đông chúng tôi...." Lại một người phụ trách tiếp tục báo cáo.
Tình huống tổng thể, có tốt có xấu, tiêu diệt tang thi, cũng từng thất bại nhưng tình hình đại khái vẫn ổn.
Nhưng chỉ có Diệp Giản, vùi đầu thấp hơn.
Những người khác báo cáo, cũng sắp đến lượt mình, loại cảm giác này giống như giáo viên kiểm tra bài cũ nhưng bản thân gã vẫn chưa hoàn thành bài tập vậy.
Một lát sau, ánh mắt Vương Vinh nhìn qua: “Diệp Giản, tình huống thành phố Giang Bắc các anh thế nào?”
"Khụ! Chúng tôi... Các kế hoạch đang được tiến hành.” Diệp Giản bắt đầu trả lời qua loa
"Ồ." Vương Vinh gật gật đầu, hỏi.
“Kế hoạch bồi dưỡng Thi Vương có thuận lợi không?”
"Khụ! Cái này.... Thi vương ở thành phố Giang Bắc.... Nó thực sự mạnh mẽ, nhưng... Không phải những gì chúng ta nuôi dưỡng.”
"Hả? ??” Vương Vinh trừng mắt.
Sau một lúc thì người kia mới hiểu ý nghĩa lời nói của Diệp Giản.
Liễu Bạch Nguyệt bên cạnh khóe miệng nhếch lên một tia cười lạnh rồi nói: “Diệp tổng, tôi thấy ngài đây là khiêm tốn, chỉ sợ thi vương cường đại đến thế, anh cũng phải có công lao trong đó.”
"Đó là một tai nạn.”