Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 137

Chương 137: Giết chết người săn đuổi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 137: Giết chết người săn đuổi

"Chết tiệt! Không ngờ hắn lại xuất hiện ở đây!" Thanh niên béo lùn run rẩy, răng đánh cầm cập vào nhau.

Thi vương trước mắt này quả thực là ác mộng của công ty Tek, hơn nữa còn là vương giả số một của thành phố Giang Bắc, có xu hướng trở thành bá chủ duy nhất. Ở trong thành không có nhiều sào huyệt zombie có thể đối kháng với hắn.

"Xong rồi, gặp hắn, là chúng ta tiêu rồi!" Một gã cao lớn khác nói.

“Chưa chắc.” Thanh niên cầm đầu nheo mắt, quay đầu nhìn người cải tạo bên cạnh, đó là hy vọng cuối cùng của họ.

Hiện giờ chỉ có thể hy sinh người cải tạo giữ chân thi vương trong chốc lát, mình vẫn có một cơ hội chạy trốn. Nhưng lúc này người cải tạo đang nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Đông.

"Quét đối tượng.... Cấp độ tiến hóa: S. Sức mạnh chiến đấu: max. Cơ sở dữ liệu không đủ không thể tính toán.... Mô phỏng trận chiến 10.000 lần thất bại.”

"Tóm tắt: Mục tiêu không thể vượt qua, bắt đầu chương trình tự bảo vệ: chạy trốn.” Người cải tạo nói xong bước chân lui về phía sau, sau đó xoay người chạy cực nhanh.

"Hả? ?? ?” Ba người còn lại t trợn tròn mắt, vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi màu đen.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Vốn định để cho người cải tạo hy sinh để mình chạy trốn, kết quả nó bỏ chạy trước.

Người cải tạo không phải là robot chỉ biết thực hiện mệnh lệnh nó có chương trình thông minh có thể suy nghĩ độc lập thấy kẻ thù đánh không tất nhiên biết chạy trốn.

"Mẹ nó! Vừa rồi khen nó xong, giờ cảm thấy nó còn không bằng thế hệ số 1.” Thanh niên nghiến răng nghiến lợi chửi rủa.

Gã thấp mập nói: “Bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, chúng ta cũng nhanh chóng chạy đi!”

"Chạy!" Thanh niên hét lớn xoay người muốn chuồn đi.

Nhưng trong nháy mắt thân thể ba người trở nên chậm chạp như rơi vào vũng bùn, cảm thấy một cỗ áp lực rất lớn đè nặng lên xương cốt toàn thân. Tốc độ chạy trốn của bọn họ đương nhiên không thể sánh bằng thi vực khủng bố.

Cơ thể Lâm Đông thuấn di đến cạnh họ, cầm thanh đao trong tay thuận thế chém một phát.

"Phốc phốc!" Trường đao sắc bén bổ đầu bọn họ như bổ dưa hấu, trực tiếp lấy ba viên tinh hạch ra.

Lâm Đông phất tay, ngay cả thi thể cũng thu hồi, sau đó thân ảnh đột nhiên biến mất không biết là đi đâu.

"Đây chính là thực lực của sức chiến đấu max sao?" Tai Thính chứng kiến tận mắt, sợ hãi đến mức choáng váng.

Thấy Lâm Đông giết mấy người thức tỉnh dễ như bỡn, không cần tốn nhiều công sức.

"Lão đại max rốt cuộc là bao nhiêu?" Bên cạnh có một tiểu đệ tinh nhuệ tò mò hỏi.

"Ngu xuẩn! Tao hay mắng mày ngốc cũng có lý mà, ngay cả Max cũng không biết.”

Tang thi tiểu đệ tính toán, max bằng 50, mà sức chiến đấu của lão đại chính là 50, đổi lại một chút, lão đại bằng max, sức chiến đấu cũng cường hãn.

“Lợi hại thật! Không hổ danh là lão đại!”

Tai Thính không để ý tới tiểu đệ nữa, chạy ra đường cái dính đầy máu sau trận chiến vừa rồi.

Hắn ngồi xổm xuống dùng ngón tay quẹt máu trực tiếp cho vào miệng: "Đừng lãng phí..."

......

Lúc này, người cải tạo đang nhanh chóng chạy trốn, trong não của nó, đã tính toán ra lộ tuyến chạy trốn tốt nhất. Hai chân đột nhiên lấy đà nhảy lên vách tường nhà cao tầng, mượn lực đạp một cái, trực tiếp trèo lên nóc nhà.

"Chạy trốn trên mái nhà, xác suất thành công tăng 22,435%." Nó vẫn không ngừng tính toán.

Nhưng vừa mới lên được mái nhà thì không chạy được nữa, bóng tối phía trước xuất hiện một người cao gầy, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn.

"Bị chặn đường rồi." Người cải tạo đứng tại chỗ, tình huống trước mắt không có số liệu, căn bản không thể tính toán được.

[Phát động tấn công thử nghiệm.] Trong lòng hai bàn tay nó lại tản ra khí tức nóng rực, hai quả cầu lửa bắt đầu ngưng tụ.

Lâm Đông thấy vậy hiểu rằng, người cải tạo này cấy ghép hai loại năng lực thức tỉnh. Lúc trước là hệ băng, bây giờ là hệ hoả chắc phải gọi là song linh dị năng.

Hai quả cầu lửa càng thêm nóng rực, xua tan bóng tối chung quanh. Đột ngột ném về phía Lâm Đông, nhờ vào quá trình tính toán chính xác, lộ trình công kích chính xác.

Tuy nhiên, không có ích gì với Lâm Đông cả.

Hắn vốn không muốn né tránh, triển khai thi vương lĩnh vực. Áp lực mãnh liệt tuôn trào, bắn ngược hoả cầu trở lại. Cơ thể lập tức thuấn di, trong chớp mắt đã đến trước mặt người cải tạo.

"Tường băng!" Người cải tạo không có cảm xúc sợ hãi, mặc dù rơi vào tuyệt cảnh, vẫn có thể tiếp tục duy trì chiến đấu.

Phía trước băng sương ngưng kết hình thành bức tường muốn ngăn chặn Lâm Đông. Nhưng một thanh trường đao xuyên qua tường băng, chém đứt tường băng đồng thời cũng bổ đôi đầu đầu người cải tạo ra.

Hai tròng mắt nó ảm đạm mất đi ánh sáng, nhưng dữ liệu trên người được ghi hình lại, vẫn còn hoạt động thêm vài giây nữa.

[Chiến đấu thất bại.]

[Dữ liệu chiến đấu được truyền vào cơ sở dữ liệu đám mây.]

[Tắt máy.]

.......

Tất cả trí tuệ nhân tạo, đều dùng chung một cơ sở dữ liệu. Nếu sau này những người cải tạo khác gặp phải tình huống như vậy, có thể trích xuất dữ liệu để phân tích. Cũng tương đồng với việc tăng thêm kinh nghiệm chiến đấu.

Bởi vậy có thể thấy được, tốc độ tiến bộ của trí tuệ nhân tạo rất khủng bố. Giống như một 'chủ não', khống chế rất nhiều phân thân, mỗi người đều đang học tập.

"Tên này rất tinh vi..."

Lâm Đông quan sát bên trong cơ thể bị mở ra của người cải tạo. Có rất nhiều linh kiện kim loại, quả thật có tận hai viên tinh hạch, theo thứ tự là băng hệ và hỏa hệ. Nhưng vị trí khảm nạm không phải là đầu, mà là ở ngực trái, ngực phải.

Lâm Đông không quản nhiều như vậy, trực tiếp thu thi thể và tinh hạch vào trong không gian trữ vật.

Sau đó, hắn trở lại đường phố trước đó, xử lý con mãnh hổ biến dị trọng thương kia.

“Chào lão đại.” Thấy Lâm Đông trở về, Tai Thính vội vàng chào hỏi, bộ dáng nịnh nọt.

Sau khi người cải tạo chết trận, băng trùy vây khốn mãnh hổ đã tiêu tán. Nhưng mãnh hổ vẫn nằm sấp trên mặt đất, lông bị máu tươi nhuộm đỏ, thở hổn hển, sinh mệnh đang mất dần.

“Hu hu hu.” Trong miệng nó phát ra tiếng nức nở.

Thấy Lâm Đông đi tới, hai tròng mắt sáng lên cảm kích hắn. Vạn vật đều có linh tính, Bạch Hổ đang cảm tạ hắn, giết chết những nhân loại đáng hận kia, khiến nó có thể chết mà nhắm mắt..

Lâm Đông cúi đầu quan sát, phát hiện con hổ này còn linh tính, tư chất không tệ. Nếu cứ chết đi thì thật đáng tiếc, lãng phí một thứ tốt.

Hắn đang cân nhắc việc nhận nuôi nó, về sau lại có thêm một thủ hạ mạnh mẽ. Lâm Đông chậm rãi giơ tay lên, dùng móng tay ngón trỏ đâm vào ngón cái, một giọt máu tươi đỏ tươi nhỏ xuống.

Giọt máu thi vương kia vừa vặn rơi vào vết thương của hổ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay