Chương 136: Ai nói không có?
Thanh niên đứng bên cạnh người cải tạo quan sát, không khỏi bội phục.
"Kẻ săn đuổi đời thứ hai quả nhiên rất mạnh. Khả năng tính toán kinh khủng, tăng thêm thức tỉnh dị năng. Mỗi lần phóng ra đều vô cùng chuẩn xác, còn mạnh hơn chúng ta rất nhiều.
"Đa tạ khích lệ, anh cũng không tệ." Người cải tạo phát ra âm thanh máy móc. Có chương trình trí tuệ nhân tạo chương trình, hoàn toàn có thể đối thoại cùng nhân loại.
Bởi vì kẻ săn đuổi đời thứ hai vừa được đưa vào sử dụng, trước mắt xem như giai đoạn thí nghiệm, bốn người cũng lần đầu tiên dẫn nó ra ngoài. Trong lòng đều cảm thán không thôi, thấy thế sự đổi thay trong chớp mắt.
"Mọi ngươi nói xem, nếu trí tuệ nhân tạo tiếp tục trường thành, có thể thay thế nhân loại hay không?” Thanh niên mập lùn hỏi.
Cô gái bên cạnh đáp: "Tôi cảm thấy rất có thể, ở tổng bộ đã xuất hiện trường hợp trí tuệ nhân tạo lừa gạt nhân viên nghiên cứu khoa học muốn đạt được nhiều quyền hạn hơn.”
"Trời đất." Mấy người xung quanh nghe xong rùng mình.
Cảm thấy trong thế giới mạt tận này, kẻ cuối cùng xưng bá thế giới chưa chắc là nhân loại, Zombie, thú biến dị, còn có thể là trí tuệ nhân tạo.
Cô gái tiếp tục nói: “Tổng bộ đã bắt đầu nghiên cứu chế tạo người cải tạo, nghe nói sử dụng kim loại thể lỏng. Tăng cường sức khả năng chữa trị tự nhiên, thậm chí là tuỳ ý thanh đổi hình thái thân thể.”
"Vậy thì sẽ còn hoàn mỹ hơn so với nhân loại." Chung quanh có mấy người cảm thán.
"Ha ha ha" Gã mập lùn mỉm cười nói: “Ý ta muốn nói, con rối kim loại thể lỏng cũng không tệ, muốn biến thành thế nào thì thành thế ấy.”
“Chà đến lúc đó sẽ đặc sắc lắm đó.” Mấy người nhếch miệng cười đi đến chỗ Bạch Hổ biến dị.
Đột nhiên cô gái khẽ nhướng mày, cô ấy là người thức tỉnh hệ tinh thần, đã cảm thấy có thứ gì đó không đúng.
"Đội trưởng, gần đây có Zombie!"
"Cái gì?" Thanh niên chau mày lại, trở nên thận trọng.
"Ở bên kia!"
Cô gái xác định phương hướng chỉ về một phía, dựa vào năng lực của mình đương nhiên không cảm nhận được Lâm Đông, kẻ bị phát giác chính là Tai Thính.
Mấy người họ nghe vậy, gần như lúc quay đầu nhìn lại cái xe hỏng.
"Nguy rồi! Đại ca, chúng ta bị nhân loại phát hiện." Tai Thính nói nhưng quay đầu nhìn lại phát hiện Lâm Đông đã biến mất không thấy đâu nữa.
"Bà mẹ nó!" Tai Thính thầm mắng một tiếng, lập tức có chút hoảng hốt.
Lúc này ánh mắt người cải tạo nhìn về phía gã.
"Quét hình ảnh. Đẳng cấp tiến hoá: Cấp B, dự đoán sức chiến đấu: 50."
"Ha ha! Hoá ra là con zombie cặn bã." Thanh niên nghe thấy, lập tức thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Thanh niên mập lùn phụ họa nói: “Yên tâm đi, khu vực kế bên không có thi vương cường đại, nếu không đã chẳng xuất hiện Bạch Hổ biến dị.”
"Ừm, nói thế cũng đúng, nếu như có thi vương cấp năm sao thì đừng nói là hổ biến dị, cả rồng biến dị cũng sẽ bị xé nát.” Cô gái gật đầu nói.
Đối mặt Tai Thính, bọn hắn buông lỏng cảnh giác, zombie cấp B có sức chiến đấu còn không bằng Bạch Hổ biến dị, hoàn toàn có thể giải quyết nhẹ nhàng.
"Được thôi, coi như thu hoạch ngoài ý muốn." Thanh niên kia vô cùng nghiêm túc, tất nhiên là sắp phát động công kích.
Tai Thính càng thêm bối rối: "Các anh em, nhanh đến giúp đỡ!"
Theo lệnh của gã mấy tiểu đệ tinh nhuệ gào thét chạy đến. Khí thế hung hãn điên cuồng, chạy nhảy trên những cổ xe hỏng xung quanh.
"Vấn đề không lớn." Thanh niên cầm đầu không hoảng hốt.
Cho dù bị zombie vây quanh chỉ cần không có Thi Vương cường đại, cũng có thể phá vòng vây ra ngoài.
"Chuẩn bị chiến đấu!" Thanh niên nói, năng lượng quanh thân dao động mãnh liệt.
"Chờ một chút!" Bỗng nhiên, cô gái lại kêu lên.
"Ừm? Cô sao thế hả?" Mấy người họ không hiểu, nhìn về phía cô ấy.
Nhưng lúc này sắc mặt cô gái lại vô cùng căng thẳng, cảm giác nguy hiểm tột cùng này khiến cô vô cùng bất an. Tựa hồ một giây sau, bản thân sẽ bị giết chết vậy.
"Ở cạnh chúng ta vẫn còn có thứ gì đó."
"Ở đâu?" Ba người đàn ông thấy cô không giống nói đùa, nâng cao tinh thần đề phòng.
Cô gái cắn chặt hàm răng, tinh thần lực phát tán, cố gắng cảm giác hết thảy. Sau đó đôi mắt đột nhiên trừng lớn, tràn ngập sự sợ hãi cực hạn.
"Hắn ở ngay đây…" Chỉ nói được nửa câu, cơ thể cô ấy đột nhiên cứng ngắc há to miệng, nửa chữ cũng không thốt lên được.
Một thân hình cao gầy chậm rãi ngưng tụ sau lưng cô gái. Thuận thế vươn tay ra, thăm dò bên trong hộp sọ, lấy ra một viên tinh hạch.
"Mi đoán đúng, thưởng cho mi cái chết.” Lâm Đông mở miệng nói.
Cái xác của cô gái ngã oặt dưới chân hắn, hai mắt trợn to giữ nguyên vẻ sợ hãi khi còn sống.
“Trời.” Ba gã thanh niên hít một hơi lạnh, vô ý thức lui lại mấy bước.
Áo sơmi màu trắng, tướng mạo anh tuấn.
Tên này chắc không phải là… Thi vương cao ốc đấy chứ?
Trong lòng bọn họ đoán được điều gì đó, lập tức hoảng sợ.
"Ai nói khu vực này không có Thi Vương cường đại?"