Chương 135: Tìm thấy rồi
Trên mặt đàn em tỏ vẻ xấu hổ: “Vậy theo đại ca, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Sau này dù là ai đến, chúng ta cũng phải thanh trừ hết, thề chết bảo vệ lãnh địa.” Tai Thính chính nghĩa nói, rất có tính tẩy não.
Thế nhưng gã vừa dứt lời, sau lưng liền xuất hiện một bóng người, lặng yên không tiếng động chẳng thể nào phát giác ra được.
Tiểu đệ đối diện Tai Thính trông thấy, lúc này thân thể lắc lư một cái.
"Đại... đại ca, ngài vừa nói dù là bất cứ ai sao?”
“Đúng thế, dù là ai cũng thế.” Tai Thính cường điệu nhắc lại một lần nữa.
Thế là tiểu đệ hoảng sợ chỉ ra phía sau lưng gã.
"Vậy hắn thì sao?"
"Ai cơ?" Tai Thính phát hiện ra có điều không ổn, vừa quay đầu lại trông thấy Lâm Đông đang nhìn mình.
Gã bị dọa đến mức lùi lại hai bước, run rẩy cả linh hồn lẫn thể xác. Vị tôn sát thần này đến từ lúc nào vậy? Chẳng lẽ để giết gã sao?
Lâm Đông chậm rãi mở miệng hỏi: "Mi vừa nói gì đó?"
"Ta… Ôi mẹ ơi." Tai Thính bị doạ sợ đến mức choáng váng, bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ.
Lâm Đông thấy dáng vẻ không có tiền đồ của nó, khó tránh khỏi tức giận: “Ta tới tìm mi có chút việc.”
“Chút việc? Có việc thì tốt… Ta thích nhất là làm việc.” Tai Thính liên tục đáp, đồng thời hơi yên tâm, không đến giết gã là được.
Lâm Đông tiếp tục nói: "Gần nhất công ty Tek rải nhân lực khắp nơi, mi có thể tìm được bọn họ không?”
"Có thể! Đương nhiên là có thể!" Tai Thính gật đầu như gà con mổ thóc.
Năng lực thức tỉnh của hắn là [Siêu Cấp Thính Giác], không làm chuyện khác được nhưng tìm người là chuyên nghiệp nhất.
Lâm Đông thấy thế rất hài lòng: “Mi tìm ra bọn hắn là được rồi.”
"A, không thành vấn đề..." Tai Thính đảo mắt một cái rồi suy nghĩ hỏi: “Đại ca, vậy ta có được gì không?”
"Được chứ, tìm được người thì không giết mi.” Lâm Đông nói.
"...." Tai Thính im lặng, hiểu rõ ý của hắn. Nếu tìm không thấy thì chết, lanh quanh cũng chỉ có vậy mà thôi.
"Ta tìm! Ta tìm!" Mặc dù đây là lãnh địa của Tai Thính nhưng thủ đoạn của Lâm Đông thì gã đã được chứng kiến. Hắn muốn giết gã, đơn giản dễ như trở bàn tay. Thậm chí ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Mấy tên đàn em tinh anh nhìn thấy đại ca như vậy, đều có chút hoang mang.
"Lão đại, vừa rồi ngài không nói như vậy mà?"
"Mới vừa rồi là vừa rồi, bây giờ là bây giờ, các ngươi tiến hoá IQ quá thấp, không biết câu người thức thời là trang tuấn kiệt.” Tai Thính giảng dạy đám đàn em một trận.
Gã bắt đầu giúp Lâm Đông tìm nhân loại.
Lâm Đông cũng rất tò mò, muốn xem thử gã sử dụng năng lực thức tỉnh như thế nào. Sau đó Tai Thính áp tai xuống mặt đất, hai chân đứng thăng bằng, vểnh mông lên thật cao sau đó phát động “Siêu Cấp Thính Lực".
Chỉ một thoáng, tất cả thanh âm rất nhỏ đều truyền vào tai gã. Kể cả tiếng công trùng nhúc nhích, chuột kiếm ăn, thậm chí là bụi bay xuống đất. Thính lực nhanh chóng phát ra bốn phía, kéo dài đến tận mấy cây số.
"Hình như tìm được rồi, ở chỗ này." Tai Thính vẫn áp sát đôi tai xuống đất, hai chân di chuyển tựa như cái máy hút bụi.
Đi về phía trước, động tác có chút buồn cười.
Lâm Đông nhìn thấy rồi sửng sốt: “Quả là tài năng hiếm có.”
Tai Thính áp sát mặt đất, tốc độ di chuyển không chậm, rất nhanh liền biến mất trong bóng tối.
Lâm Đông lập tức đuổi theo kịp cước bộ của hắn.
Ước chừng khoảng sau hai mươi phút, ở phía xa xa truyền đến tiếng mãnh thú gào thét. Tiếng động kinh thiên chấn địa, khiến những cửa kính bị phá vỡ.
Một con hổ biến dị xuất hiện, hình thể tráng kiện. Thể trọng phải hơn một tấn, điều khiến người ta chú ý nhất chính là toàn thân nó trắng nõn, mọc ra vằn màu đen trông rất bá khí.
Lúc này hổ khổng lồ có chút chật vật, tựa như đang chạy trốn. Bộ lông màu trắng nhiễm vết máu đỏ thẫm, khắp nơi đều có dấu vết đao kiếm chặt chém.
Bạch Hổ lao xuống phố, nhảy lên nhảy xuống tránh né, thân hình cực kỳ nhanh nhẹn làm nát không biết bao nhiêu chiếc xe. Sau lưng nó chính là tiểu đội săn thú của công ty Tek, tổng cộng có bốn người, cộng thêm một người cải tạo thế hệ số 2.
Người cải tạo có hình thể tương tự nhân loại bình thường, làn da màu xám trắng, đầu trọc, ánh mắt không mấy linh động, chịu sự điều khiển của AI.
"Đại ca, anh xem ở đó có nhân loại.” Tai Thính núp sau chiếc xe bán tải hỏng nói.
"Ừm, ta thấy rồi." Lâm Đông gật đầu một cái rồi nói.
Tiểu đội săn thú của công Tek thấy Bạch Hổ biến dị muốn chạy trốn, cũng không nóng nảy, vừa cười vừa nói.
Ánh mắt người cải tạo nhìn chăm chú, miệng phát ra thanh âm máy móc.
"Quét địa hình.... Đang tính toán quỹ tích chạy trốn của con mồi, băng lao phát động!"
Dứt lời, nó giơ tay lên, chính xác phán đoán ra đường chạy trốn của Bạch Hổ. Mấy cây băng lao dài sáu mét ngưng trụ giữa không trung.
"Xoạt xoạt xoạt xoạt!"
Băng trùy liên tiếp đâm tới, xuyên thủng thân thể lão hổ. Ghim chặt nó xuống mặt đất, giống như hình thành một lồṅg giam.
"Rống." Lão hổ gào lên đau đớn, máu tươi chảy tràn lan, nhưng cũng mất đi năng lực hành động.
"Ha ha, bắt được rồi!" Thanh niên cầm đầu đắc ý.
"Vận khí của chúng ta không tệ, vậy mà lại tìm được một lão hổ biến dị." Một nữ đội viên đằng sau nói.