Chương 133: Cha nuôi
Lâm Đông cầm trường đao trong tay, đi đến trước mặt cô bé. Hắn cúi đầu đánh giá đứa trẻ này, thật giống như trông thấy con thỏ nhỏ ở nơi cắm trại, vô cùng đáng yêu.
Hắn lập tức nhấc đao lên chém.
Tiếng đao xé gió vô cùng rõ ràng chém vào đầu đứa bé, sau đó lại thọc ra đâm vào liên tục. Nhưng điều khiến người ta cảm thấy kỳ quái đó chính là chẳng có máu me nào phun ra cả.
Cô bé kia vẫn hoàn hảo không chút tổn hại như củ, tựa hồ không có cảm giác gì cả. Lông mi dài chớp chớp, mắt không chớp nhìn chằm chằm Lâm Đông.
Còn trên lưỡi dao của Lâm Đông, lại truyền đến tiếng kêu chít chít cổ quái. Có mấy con côn trùng treo trên mũi đao, bị hắn lấy ra hết. Lâm Đông thúc giục năng lượng, đốt cháy lưỡi đao khiến côn trùng bị đốt thành tro bụi.
"Được rồi, kết thúc." Lâm Đông thuận miệng nói, sau đó thu trường đao vào.
"Hả, có chuyện gì xảy ra vậy?" Đám người thấy thế khẽ giật mình, mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin.
Trường đao rõ ràng đã chém vào đầu cô bé, nhưng lại không có chuyện gì xảy ra cả, còn tiêu diệt hết côn trùng nữa.
"Tôi hoa mắt sao?"
"Không biết! Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?"
"Hình như đứa bé kia không sao."
"Không thể nào? Cái này không phải là ảo giác chứ?"
"...."
Mọi người nghị luận, nhưng cũng không dám xác định.
Nhưng lúc này, cô bé kia sờ lên cái đầu nhỏ của mình. Vẻ đau đớn đã biến mất, tinh thần cũng phấn chấn lên không ít, cảm giác mình không sao cả. Thế nên cô bé mới quay đầu nhìn người mẹ đang khóc thút thít.
“Mẹ ơi đừng khóc, con khoẻ rồi.”
Người mẹ ngừng khóc, vô thức quay đầu trông lại. Một đôi mắt đẫm lệ mông lung, trông thấy con gái không sao thì lộ vẻ kinh hãi.
"A? ??"
Người mẹ khó tin, nhưng thấy trạng thái tinh thần con gái đã tốt hơn trước khá nhiều.
"Tiểu Bảo, con thật sự không đau sao?"
"Vâng." Cô bé ngoan ngoãn gật đầu, ngước mắt nhìn về phía Lâm Đông.
"Là anh này đã cứu con.”
"Côn trùng ký sinh trong người con gái cô đã được tiêu diệt hết, cô bé sẽ không chết đâu.”
Trình Lạc Y đi lên trước, sắc mặt bình tĩnh, sớm đã đoán ra kết quả này. Với năng lực của Lâm Đông chỉ cần hắn nguyện ý hoàn toàn có thể làm được.
Nghe Trình Lạc Y nói, người mẹ mới hoàn toàn yên tâm. Đồng thời trong lòng cuồng hoan, vội vàng ôm lấy con gái.
"Hu hu hu, ông trời đúng là có mắt, thật sự là quá tốt…" Cả hai ôm nhau mà khóc.
Đám người bên cạnh Trần Minh thấy vậy trong lòng rất cảm động, lệ nóng đã dâng lên tràn mi. Bọn hắn cũng không ngờ rằng, là Lâm Đông cứu được cô bé này.
Lúc này, Trần Minh phục Lâm Đông sát đất. Thậm chí trong lòng sinh ra một loại xúc động, muốn liều chết phục vụ hắn.
Người mẹ nhanh chóng bừng tỉnh, cô ấy ôm theo con gái quỳ rạp xuống trước mặt Lâm Đông, dập đầu mấy cái nói lời cảm tạ.
"Cám ơn anh, thật sự phải cám ơn anh, anh đúng là người tốt."
"Đừng khách sáo." Lâm Đông thuận miệng nói, không ngờ có ngày mình lại được vinh danh là người tốt.
Người mẹ như nghĩ ra được điều gì đó, vội vàng nói với con gái: "Tiểu Bảo, gọi cha nuôi!"
"Được rồi, không cần phải vậy đâu." Lâm Đông liên tục khoát tay cự tuyệt.
"Ha ha ha!" Ngay cả Trình Lạc Y luôn lạnh lùng, thấy thế cũng nhịn không được mỉm cười xinh đẹp.
Tôn Tiểu Cường liếc đôi mắt lé sang, cảm thấy việc này rất hiếm lạ. Cô gái kia cũng biết cười sao?
Lâm Đông nói với họ: "Không sao rồi, các ngươi trở về đi.”
"Ừm, đi thôi.” Trình Lạc Y gật đầu.
Cô hất cằm về phía thành phố Tân Hải phía xa: “Đằng sau còn có rất nhiều thú biến dị, zombie, hoặc là thành viên tổ chức Bọ cạp đen, lúc nào bọn chúng cũng có thể tới đây."
"Tới thì tới thôi." Lâm Đông cũng không cảm thấy đây là chuyện xấu.
Trình Lạc Y lại dặn dò: “Đúng rồi, nếu như cậu muốn tiến đánh bên kia sông thì gọi tôi.”
"Được thôi." Lâm Đông trả lời nói, từ ban đầu đã không có ý định bỏ rơi cô ở nhà.
Lúc này Trần Minh lòng đầy nhiệt huyết, vừa rồi mới bị Lâm Đông thu phục cũng muốn giúp một phần sức.
"Cứ gọi tôi là lão Trần, tôi cũng muốn đến giúp đỡ.”
“Chà.” Lâm Đông liếc mắt nhìn gã: "Thế nhưng tôi không muốn chuyển đồ.”
"...." Trần Minh trong lòng im lặng, cảm giác mình bị khinh thị.
Cứ như vậy, bọn họ dừng đề tài ở đây, đoàn người Trình Lạc Y từ từ đi xa. Lúc này mưa đã dừng lại, giữa những tầng mây lộ ra bầu trời chiều đầy mây mù ảm đạm.
Tôn Vũ Hàng lộ ra vẻ suy tư.
"Chú Trần, chú nói Lâm Đông thật sự là Thi Vương sao? Trên mạng đều nói hắn giết người thành tính, vô cùng tàn nhẫn đã giết hơn ngàn nhân loại. Nhưng con thấy không giống lắm, trước đó còn từng cứu mạng con nữa.”
"Hừ! Đó là bởi vì hắn không xem con là kẻ địch à không… Có lẽ hắn không coi con là người.” Trần Minh bổ sung một câu.
Cảm thấy trong lòng Lâm Đông chắc xem gã là động vật nhỏ.
Tôn Vũ Hàng: "...."