Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 132

Chương 132: Mất phí đi đường

schedule ~9 phút phút đọc visibility 4 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 132: Mất phí đi đường

Phát hiện quái vật này rất gầy nhưng khí lực lại là không nhỏ. Bạch Cốt Thi Vương dùng mũi ngửi phân biệt mùi hương của Tôn Tiểu Cường.

"Kẻ trước đây đến địa bàn diễu võ giương oai là các ngươi.”

"Ồ? Có sao? Tao giương oai nhiều chỗ lắm, địa bàn của mày ở đâu thế?" Tôn Tiểu Cường vốn không suy nghĩ sâu xa.

"..." Bạch Cốt Thi Vương xạm mặt lại, phát hiện tên nhân loại này không được thông minh cho lắm.

Nếu ăn thịt hắn sẽ không ảnh hưởng đến trí thông minh chứ?

Nhưng lúc này ánh mắt gã chuyển vào chỗ sâu trong rừng, cau mày, tựa như cảm thấy một cỗ khí tức cường đại đang đến.

"Được rồi, ta đi trước, lần sau lại giết mày.” Dứt lời gã cầm lấy thi thể dưới đất, xương cốt phía sau lưng rung động mãnh liệt.

Một cặp cánh xương giang rộng ra, đột ngột bay lên bầu trời.

"Con mồi này ta mang đi, không phục thì bờ sông đối diện tìm ta.”

Bạch Cốt Thi Vương rất nhanh mất dạng, giọng nói khàn khàn quanh quẩn trong khu rừng.

Lúc này Lâm Đông vừa lúc xuất hiện bên cạnh Tôn Tiểu Cường.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trầm ngâm nửa ngày: “Người dơi ư?”

“Thứ đó là gì vậy? Sao còn biết bay thế?” Tôn Tiểu Cường gãi đầu một cái hỏi.

Lâm Đông trả lời: “Thi vương bên sông.”

"À, trách không được."

Tôn Tiểu Cường sực tỉnh ra, chợt nhớ tới, mình từng đi qua sông. Lần trước hắn đi cứu viện người ta còn bị mèo đen phụ thể.

"Xem ra Thi Vương bên sông đều rất quỷ dị."

Ngay lúc hắn cảm thán, Trình Lạc Y cũng đã đến nơi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Vừa mới xuất hiện một Thi Vương biết bay, đem một tên phí qua đường của tôi đi rồi." Tôn Tiểu Cường có sao nói vậy, không thêm bớt lời nào.

Trình Lạc Y ngẩng đầu, đôi mắt đẹp quan sát bầu trời: "Được thôi, lần sau móc tinh hạch của nó ra đền bù."

....

Toàn bộ các thành viên thuộc tổ chức Bọ cạp đen đều bỏ mình. Duy chỉ có một tên bị Bạch Cốt Thi Vương bắt đi, còn lại đều bị Lâm Đông bỏ vào không gian lưu trữ.

Trong lòng hắn suy nghĩ, lãnh địa xung quanh có Thi Vương như vậy, sớm muộn gì cũng gây ra hoạ, tốt nhất là phải tiêu diệt bọn hắn. Bọn hắn ra khỏi ‌ rừng cây, một lần nữa tụ hợp với đám người Trần Minh.

Dù thành công xử lý thành viên Bọ cạp đen, thuận lợi đến thành phố Giang Bắc, nhưng lúc này bọn hắn cũng không vui nổi.

Có một cô gái ôm con gái mình mà khóc nức nở. Đôi mắt cô ấy sưng đỏ, cả giọng khóc cũng khàn khàn, khiến người nghe thương tâm rơi lệ theo.

Cô bé con bị ký sinh trùng ký sinh, ký sinh trùng đã có dấu hiệu sinh sản diện rộng. Khoé miệng cô bé tái nhợt, khẽ run rẩy, tất nhiên là vô cùng đau khổ. Nhưng cô bé vẫn rất cố gắng chịu đựng, còn dịu dàng giúp mẹ lau nước mắt.

"Mẹ ơi, mẹ đừng khóc.”

"Hu hu hu." Thấy con gái hiểu chuyện như thế, người mẹ càng khóc thương tâm hơn.

Đám người Trần Minh cắn chặt hàm răng, hai tay nắm chặt. Trong lòng oán giận không thôi, mặc dù thường thấy sinh ly tử biệt, nhưng nội tâm vẫn bị xúc động.

Trong thời tận thế này, người còn sống sót chẳng còn mấy ai, hơn nữa trẻ con ngây thơ vô tội.

"Làm sao bây giờ?" Mọi người không đành lòng nhìn tiếp.

Cô bé càng ngày càng đau đớn, toàn thân run rẩy. Ký sinh trùng dưới da trước trán chuyển động càng thêm rõ ràng, nghĩa là chúng đang sản sinh với tốc độ nhanh chóng mặt.

Những con côn trùng sẽ bò toàn thân cô bé, cũng thông qua cơ bắp, khống chế năng lực hành động. Lúc này ý thức của cô bé vẫn thanh tỉnh, cảm nhận được rõ ràng sự đau khổ trên thân thể mình.

"Theo tôi thấy cứ dứt khoát cho cô bé chết nhẹ nhàng đi, đừng để con bé chịu khổ.” Trong đội có một người đề nghị.

"Hả, chuyện này.” Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau, có chút không đành lòng.

Nhưng người mẹ đã lau nước mắt, nhẹ nhàng gật đầu đồng ý. Thực sự cô ấy không nỡ để con gái chịu khổ.

"Cứ làm như vậy đi."

"Sao cơ?" Đám người kinh ngạc lên tiếng, nhưng không ai dám mạnh mẽ ra tay, bọn họ thực lòng không thể giết chết một cô bé đáng yêu như vậy. Dù biết việc này là lựa chọn duy nhất ít đau đớn nhất hiện tại cho tất cả mọi người.

"Để tôi làm cho." Bỗng nhiên từ phía sau truyền đến một âm thanh trầm thấp.

Lâm Đông vung tay ra, một thanh trường đao xuất hiện từ hư không. Đám người Trần Minh quay đầu lại, vừa nhìn đã thất thần.

“Ừ, để hắn làm đi, hắn làm việc chuyên nghiệp sẽ không đau đớn đâu…” Sắc mặt Lâm Đông sắc lạnh, chậm rãi đi về phía trước.

Mọi người xung quanh lui ra, tránh một đường cho hắn. Người mẹ giữ lấy bả vai con gái, vừa khóc vừa dặn dò.

"Tiểu Bảo, đừng sợ. Sẽ nhanh chóng kết thúc thôi, con đừng lo, mẹ sẽ xuống dưới cùng con ngay.”

“Vâng ạ.” Cô bé nửa hiểu, nửa không hiểu.

Người mẹ nước mắt lần nữa tràn mi, cô ấy buông con gái ra, lùi sang một bên xoay người đi chỗ khác, gục ngã trên mặt đất. Đầu gục vào bàn tay, không ngăn được tiếng nức nở của mình, cũng không dám nhìn những chuyện sắp xảy ra.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay