Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 131

Chương 131: Quái vật trong rừng

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 131: Quái vật trong rừng

"Anh cũng đâu có xông lên đâu.” Một gã gầy gò hỏi ngược lại.

"Khục!" Gã đại hán đầu trọc ho nhẹ một tiếng, che giấu sự xấu hổ. Không giả vờ được nữa, lập tức xệ xuống.

"Xuỵt! Đừng lộ ra, chúng ta đi lặng lẽ." Bọn gã có chừng khoảng năm, sáu người, lui về phía sau.

Phía trước những người công kích đang nghênh đón ác mộng. Bọn họ phóng tới trước mặt Lâm Đông t, tựa như một con thiêu thân lao vào lửa.

Tiến vào thi vực như là rơi vào biển sâu.

Cho dù miễn cưỡng cử động, cũng không phát huy được thực lực bình thường. Dù có tạo ra được thứ gì, đều bị thi vực khủng bố phá vỡ, làm tan nát.

Lâm Đông cầm trường đao thu hoạch mạng người, thuận thế thu thập thi thể vào không gian trữ vật.

Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường ở sau lưng hắn, cả ba tạo thành trận tam giác. Một đường đẩy thẳng về phía, hoàn toàn là nghiền ép đối thủ.

Bọn họ trong phút chốc đã giết sạch thành viên của tổ chức Bọ cạp đen.

"Hở? Không đúng!" Lúc này, rốt cục có người phát giác ra điều không ổn. Ra sức quay đầu nhìn lại, phát hiện gã đại hán đầu trọc cùng mấy người khác đã bỏ chạy.

"Má nó, bị chơi xỏ rồi." Đây là suy nghĩ cuối cùng trước khi bị Lâm Đông giết chết.

"Má nó bọn nó bị giết nhanh như vậy, không đủ cho chúng ta chạy trốn.” Một kẻ chạy trốn nói.

"Chạy cái gì chạy?" Gã đại hán đầu trọc nhíu mày nhìn lại, không ngờ thủ hạ giữ chân nhanh chóng chết hết, không kéo dài thêm được thời gian cho gã.

"Được rồi, hiện tại chạy đi!" Dứt lời, gã xoay người chuồn lẹ, còn nhanh hơn cả thỏ.

"Mẹ nó!" Mấy người bên cạnh thầm mắng, nhanh chóng chạy. Tốc độ có thể sánh ngang với vận động viên điền kinh quốc tế.

Lâm Đông thấy phí qua đường muốn chạy trốn, thân ảnh trong nháy mắt biến mất. Tôn Tiểu Cường và Trình Lạc Y cũng đuổi tới.

"Đuổi theo chúng ta cả đường, bây giờ muốn chạy, hình như hơi muộn rồi?"

Đám người gã đại hán đầu trọc cũng thông minh, không tụ tập mà tứ tán bốn phía, chạy vào một rừng cây nhỏ.

“Chắc không đuổi kịp đâu.” Gã đại hán đầu trọc suy nghĩ, bên kia chỉ có ba người, bên gã lại có sáu người, xác suất sống sót là 50/50. Gã hy vọng bản thân sẽ gặp may mắn.

Gã đại hán đầu trọc chạy nhanh, quay đầu quan sát, lập tức trên mặt có chút mừng rỡ, bởi vì sau lưng không có ai cả.

"Ha ha ha." Gã vô thức cười ra tiếng, tốc độ chạy trốn thả chậm mấy phần.

"Này, mi cười gì vậy?" Bỗng nhiên một giọng nói trầm thấp truyền đến từ phía trước gã.

“Sao lại thế được?" Đầu trọc ý thức được sự tình không đúng, vội vàng quay lại nhìn.

Lúc này nhìn thấy một người đang đứng tại phía trước cách đó không xa.

Trong lòng của gã sợ hãi dừng bước, không thể tưởng tượng nổi.

"Mày... Mày đến đây lúc nào?"

Lâm Đông cũng không trả lời, nhào đến vung trường đao.

Trên đầu gã đại hán đầu trọc xuất hiện đường tơ máu màu đỏ. Đôi mắt hắn trừng to, vẫn giữ nguyên sự hoảng sợ. Sau đó cơ thể tách ra làm hai, lộ ra tinh hạch.

Lâm Đông đem nó thu hồi xong, thân hình lại biến mất. Khi hắn xuất hiện lần nữa, đã đến trước một cây đại thụ, nhìn bề ngoài không khác gì cây đại thụ bình thường.

"Ngụy trang thực vật, trước đó ta đã gặp một lần." Lâm Đông thầm thì trong miệng.

Cây đại thụ kia lại rung động một cái, sau đó một đôi ánh mắt hoảng sợ mở ra.

Bị phát hiện rồi!

Người này là một thức tỉnh giả hệ Mộc, tinh thông ngụy trang. Nhưng không ngờ tới, Lâm Đông lại phát hiện ra. Hắn chém một nhát xuống, máu tươi chảy ra, thi thể nhân loại mềm nhũn ngã xuống.

Lâm Đông đem thi thể thu hồi về, lại bắt đầu tìm kiếm chỗ khác. Dường như hắn đã nhận ra điều gì đó, cảm thấy có chút cổ quái.

"Không đúng, trong rừng cây có những sinh vật khác.” ‌

....

"Đừng chạy!"

Một bên khác, Tôn Tiểu Cường lớn tiếng quát. Dù đầu óc không thông minh, nhưng tốc độ chạy rất nhanh. Phía trước một người thức tỉnh tốc độ cường hóa sắp bị hắn đuổi kịp, khoảng cách càng ngày càng gần.

"Bà mẹ mày, đuổi theo tao làm gì?" Thanh niên xuyên thẳng qua giữa rừng, trong lòng tức giận mắng, cũng thỉnh thoảng quay đầu quan sát.

Đột nhiên, gã cảm thấy phần bụng mát lạnh, hoá ra là cơ thể bị xuyên thủng. Máu tươi chậm rãi chảy ra làm ướt quần áo, tựa như một đóa màu đỏ sậm màu đỏ tươi vậy.

Thanh niên kia không thể tưởng tượng nổi, quay đầu lại phát hiện một khuôn mặt kinh khủng chỉ toàn da bọc xương.

"Ha ha ha." Da bọc xương cười dữ tợn, tiếng phát ra như kim loại ma sát. ‌

Thanh niên toàn thân run rẩy, trong sợ hãi đã ‌mất đi ý thức.

Tôn Tiểu Cường ‌hiếu kì dò xét: “Quái vật từ đâu xuất hiện vậy?”

Người bình thường trông thấy chắc ‌chắn bị kinh hãi, nhưng Tôn Tiểu Cường hoàn toàn không sợ, ngược lại bay người lên trước đấm một quyền.

Bạch Cốt Thi Vương cũng không tránh né, cốt trảo nhuốm máu nắm thành quả đấm dùng nắm đấm đối địch.

"Ầm!"

Cả hai đối cứng một quyền, giống như cây kim so với cọng râu. Khí thế mãnh liệt thổi quét xung quanh khiến lá cây bay tán loạn.

Tôn Tiểu Cường run lên, không kìm được lui lại mấy bước.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay