Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 130

Chương 130: Sợ sệt

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 130: Sợ sệt

Tôn Tiểu Cường lập tức lộ ra nụ cười vui vẻ: “Lâm Đông, cậu tới rồi!”

“Ừ.” Lâm Đông đáp lời.

Khi hắn đang ở nhà nghỉ ngơi, lại nghe một người tiểu đệ báo rằng ở rìa lãnh địa có nhân loại đánh nhau, nhân số đông đảo gây ra động tĩnh không nhỏ.

Hắn cân nhắc rất có thể là Trình Lạc Y tới, vì thế liền tới đây xem thử.

Lâm Đông ánh mắt quét qua, phát hiện người của nơi tị nạn đều kiệt sức vì tiêu hao quá nhiều sức lực nhưng đều phải cắn răng kiêng cường chiến đấu.

Ngay cả Trình Lạc Y cũng thực chật vật, trên người đầy vết thương. Quần áo bị nhiễm đỏ, nếu không nhờ khuôn mặt xinh đẹp kia, nhìn qua chẳng khác gì tang thi cả.

“Các ngươi chạy nạn à?” Lâm Đông hỏi.

“Ừ, cậu muốn nói sao cũng được, không khác gì lắm.” Tôn Tiểu Cường gật đầu, tuy đi chuyển đồ nhưng từ Tân Hải đến đây chẳng khác nào dân chạy nạn.

Trình Lạc Y nhìn qua: “Cậu đến đón tôi sao?”

“Phí qua đường đâu?” Lâm Đông nói thẳng.

Trình Lạc Y giơ tay chỉ về phía trước đám người đầu trọc.

“Đây! Tất cả đều ở đây cả.”

“Chà..”

Lâm Đông gật đầu, phát hiện thật đúng là không ít. Khó trách cô ấy nương tay như vậy, hoá ra là để phần tươi ngon cho hắn.

Các thành viên Bọ cạp đen nhíu mày, đồng thời trong lòng rất kỳ quái.

“Đây là ai vậy?”

“Chi viện chỗ tị nạn à?”

“Chỉ phái một người tới sao?”

“Hừ!” Gã đầu trọc hừ lạnh một tiếng, coi thường đối phương.

“Trình Lạc Y đã thức tỉnh giả mạnh nhất ở chỗ tránh nạn, kẻ được phái tới có là gì? Giết hắn cho tao!”

“Vâng!” Đám thành viên nghe vậy, cảm thấy đúng là có chuyện này.

Bọn họ phần lớn đều từ thành phố Tân Hải đến, không hiểu biết nhiều về Lâm Đông. Vì thế một đám người khí thế như mãnh hổ, tiếp tục điên cuồng chiến đấu.

Lâm Đông sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt hồng quang lập loè. Triển khai thi vực cực nhanh, áp lực bao phủ toàn bộ bọn họ. Vẻ mặt dữ tợn lập tức biến thành kinh hãi. Cảm giác trên người lưng đeo một ngọn núi lớn.

Thân thể chịu lực đè ép khiến xương cốt kêu răng rắc. Chân tay như rơi vào vũng bùn, động tác cực kỳ chậm chạp.

Lâm Đông xông lên trước, phất tay cầm trường đao, chém ngang qua đầu bọn họ. Lưỡi đao đi đến đâu, sọ người bị chém đứt tới đó, tinh hạch cũng từ đó bay ra. Lâm Đông thu hết toàn bộ vào tay, không sót một cái nào.

“Chính mình động thủ, cơm no áo ấm.” Trong miệng hắn nói thầm, lại xách theo trường đao tiếp tục đi đến chỗ gã đầu trọc. Một lần xuất thủ đã chém chết bốn tên thành viên của Bọ cạp đen.

Thần thái thản nhiên tựa như chuyện nhỏ vậy.

“Mày…” Gã đầu trọc trừng mắt, ý thức được không ổn, cảm thấy bất an.

Vừa rồi xem động tác giết người thuần thục của hắn, quả nhiên không phải là lần đầu tiên. Dù là nhóm người thức tỉnh giả có lẽ cũng không chuyên nghiệp được như thế.

“Mày... Rốt cuộc mày là ai?” Gã đầu trọc hoảng sợ hỏi.

Lâm Đông nhướng mày nói: “Đừng lo lắng, ta là tới thu phí qua đường.”

"Phí gì cơ?" Nghe hắn nói kiểu đó, gã đầu trọc lo lắng. Tựa như cách nói, tiêm thuốc không đau đâu, chỉ như kiến cắn thôi.

Bọn hắn kinh hãi phát hiện, dù là nước mưa hay là máu đều không rơi xuống người Lâm Đông trên thân. Chúng vừa mới tới gần, đã bị cỗ lực lượng vô danh gạt ra.

Trong lòng bọn họ cảm thấy vô cùng quỷ dị.

Trần Minh và Tôn Vũ Hàng đã từng gặp qua Lâm Đông, thấy hắn đến giúp đỡ, lập tức có chút vui mừng.

Chúa tể một phương của thành phố Giang Bắc nhất định là vương giả. Giết mấy thành viên của tổ chức Bọ cạp đen dễ như trở bàn tay.

Nhưng, bọn họ cũng không dám biểu hiện ra ngoài, sợ chọc Lâm Đông không vui. Lại đem bản thân làm lộ phí vậy xem như chết toi rồi.

Lâm Đông càng tới gần, đám người đầu trọc càng thêm bất an.

"Lão đại, tên này không phải người!" Một gã thức tỉnh hệ tinh thần chau mày nói.

"Cái gì?" Gã đầu trọc tâm lạnh một nửa, gã cũng không ngốc, liên tưởng đến câu nói phí qua đường, trong lòng đã mơ hồ đoán được chuyện gì sắp diễn ra.

Mẹ nó! Thành phố Giang Bắc bị làm sao thế? Chẳng lẽ thi vương còn trợ giúp chỗ tránh nạn nhân loại?

Điều này lật đổ nhận thức của gã đầu trọc, cảm giác thành phố Giang Bắc quá nguy hiểm, bản thân nên nhanh chóng trở về Tân Hải.

Ánh mắt gã đảo một vòng, trong lòng suy nghĩ đối sách. Vừa rồi chịu một quyền của Trình Lạc Y, bây giờ thực lực giảm sút đáng kể, nếu tiếp tục chiến đấu tỷ lệ sống sót không lớn.

"Các anh em, liều mạng với bọn chúng!"

"Đúng! Liều mạng!"

Người chung quanh trịnh trọng gật đầu, trong mắt lộ ra sự quyết tuyệt. Dù gì thành viên của tổ chức Bọ cạp đen, đa số đều là kẻ liều mạng. Bọn hắn nâng cao sĩ khí, lần nữa xông lên phía trước.

Sau khi nói xong, gã đầu trọc yên lặng lui về phía sau, tất nhiên là muốn chạy trốn.

Đồng thời, bên cạnh gã có mấy tên tham‌ sống sợ chết, bước chân cũng đang lui về phía sau.

"Hả?" Mấy người kia còn ăn‌ ý liếc nhìn.

Gã đầu trọc lúc này phẫn nộ quát: "Mấy người các ngươi làm sao thế? Vì sao không lên?"

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay