Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 119

Chương 119: Đấng cứu thế

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 119: Đấng cứu thế

Động tác thuần thục chứng tỏ đã làm việc này rất nhiều, không phải người bình thường. Vì sao lại dẫn đến kết cục này? Cảm giác kinh hoàng khiến gã lùi về sau.

Gã nhanh chóng lui về phía sau, trốn sau lưng Trương Tử Hàng. Trong suy nghĩ của gã đội trưởng chính là sự tồn tại mạnh nhất.

"Đội trưởng, đội trưởng, chúng ta sẽ làm gì đây?” Tên này rất nguy hiểm, Trương Tử Hàng là người thức tỉnh tinh hạch, đã phát hiện ra.

"Ừ?" Ngô Đại Chí trừng mắt.

Ngay cả thuyền trưởng cũng nói vậy? Lúc này trong lòng núi hỗn loạn, người của đội an ninh chết liên tục, từng người một ngã xuống đầu bay tứ tung trong không trung, máu bay phiêu tán. Dưới ánh lửa nhảy nhót phản chiếu, sự yêu dị này khiến người ta rợn người.

Đối với những người thức tỉnh cấp thấp này, Lâm Đông vô tư tàn sát không hề gặp phải trở ngại nào. Trong nháy mắt, đã bị Lâm Đông tàn sát không còn một ai.

Đám người Giang Tuyết bị thanh âm hấp dẫn, nhao nhao ngẩng đầu nhìn lên lộ ra vẻ khó tin.

Trong góc, đôi mắt vợ của tỷ phú lấp lánh, một lần nữa nảy sinh hy vọng.

"Chồng nhìn kìa, đám súc sinh kia bị người ta giết rồi! Chúng ta có được cứu không?

"Ừ, hy vọng anh ta là một người của nơi trú ẩn cử đến để giải cứu chúng ta." Gã tỷ phú giàu có cầu nguyện trong lòng mình. Tóm lại đội an ninh đã bị giết khiến họ rất hạnh phúc.

Trương Tử Hàng cắn chặt răng, nhìn thấy người của mình bị giết sạch. Tuy rằng nhận thấy cực độ nguy hiểm, nhưng hiện giờ đã không còn đường lui, không muốn lên cũng phải lên.

Quanh người gã tản mát ra khí tức nóng rực, ngọn lửa bắt đầu bốc lên, gã là một người thức tỉnh hỏa hệ cấp B+. Trương Tử Hàng thường xuyên dùng phương thức công kích này.

Sau khi năng lượng bao vây toàn thân, gã đánh một quyền về phía Lâm Đông. Nắm đấm đang cháy rung động trong không khí, khi đánh ra phát tiếng ầm ầm. Dựa vào góc độ người bình thường nhìn vào thì sự việc xảy ra vô cùng nhanh.

"Đội trưởng cố lên!" Ngô Đại Chí hò hét, gã chỉ là người thức tỉnh Não Đan Kỳ, không thể tham chiến được. Thấy đội trưởng ra tay, cảm thấy gã có thể chuyển nguy thành an.

Lâm Đông nhìn thoáng qua kẻ lao đến, phát tán thi vực bao trùm lấy gã. Cơ thể Trương Tử Hàng chậm lại, giống như rơi xuống biển sâu. Gã ta cắn chặt răng, dùng toàn lực mới có thể miễn cưỡng đi lại, nhưng nó không giúp được gì cả.

Lâm Đông vung đao nghiêng người, dễ dàng chém gã thành hai đoạn. Ngọn lửa nóng rực bị dập tắt, thi thể Trương Tử Hàng rơi xuống đất, một viên tinh hạch đỏ như lửa bay ra.

"Hả? Sao có thể như thế chứ?" Ngô Đại Chí choáng váng.

Đội trưởng mạnh nhất lại bị người ta một đao chém giết, tựa như người bình thường không có sức phản kháng vậy.

"Sao điều này có thể xảy ra?" Giờ phút này, tín ngưỡng của gã như sụp đổ.

Lâm Đông vung đao vài cái đã giải quyết xong người thức tỉnh, toàn bộ quá trình chỉ có vài giây.

Sau khi hắn giết chết thức tỉnh hệ thổ thì những kẻ còn lại không thể rời khỏi ngôi mộ này. Hắn giải quyết xong Trương Tử Hàng thì vác thanh đao nhiễm máu, từng bước đi về phía Ngô Đại Chí.

Ngô Đại Chí thấy thế gan ruột đều run lên, cả người run rẩy, tựa như gà con trong gió, bỗng nhiên nghĩ ra vấn đề.

"Dây thường xuân là bị anh giết sao?"

“Ừm, mi là người duy nhất đoán được chân tướng, nhưng không có phần thưởng." Nói xong Lâm Đông vung đao chém tiễn thêm một sinh mệnh xuống hoàng tuyền.

Đến lúc này, mọi người trong đội an ninh đều bị giết sạch. Ở nơi này đã yên tĩnh lại, chỉ có tiếng lửa thiêu đốt xung quanh. Khắp nơi đều là thi thể không đầu, máu tươi chảy lan tràn, làm cho người ta cảm giác càng thêm áp lực.

Lâm Đông nhìn những người sống sót trong góc, cất bước đi về phía họ.

"Giết hay lắm! Những súc vật kia vốn không nên sống!" Người phụ nữ kia dữ tợn nói, quả thật có chút điêu ngoa: "Nhanh lên! Cứu tôi ra khỏi đây!"

Lâm Đông không tỏ vẻ gì, giơ tay lên chém đứt cổ họng cô ta.

Đôi mắt người phụ nữ trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi. Máu tươi tràn vào khí quản cô ta, thân thể ngã vào trong ngực tỷ phú bên cạnh, co giật hai cái.

"Đừng giết tôi.... Đừng giết tôi...." Phú hào choáng váng, nước mắt nước mũi tèm lem.

"Tôi có rất nhiều tiền, tôi có thể đưa cho anh tất cả tiền, chỉ cần anh để tôi sống!"

“Mi xem đi, nói nhảm rồi.” Lâm Đông nói.

Vào ngày tận thế, tiền không khác gì giấy vụn, không có ích gì cả, nên tiện tay giải quyết luôn gã. Lâm Đông sẽ giải quyết bọn họ, chỉ còn lại một mình Giang Tuyết.

Vẻ mặt cô ấy như chết lặng, không có bất kỳ một cảm xúc nào chỉ mong chờ được giải thoát. Ngôi sao chói mắt nhất lại vụt tắt đi ánh sáng trở thành một viên đá tầm thường. Chịu đủ sự tra tấn khiến tinh thần cô ấy suy sụp đến cực hạn.

Cô ấy đã mất can đảm để sống.

Lâm Đông đọc được ý nghĩ muốn chết trong ánh mắt của cô, vì thế trở tay một đao, kết thúc sinh mệnh đáng thương đó.

"Lại cứu chuộc một linh hồn đau đớn." Lâm Đông thầm nghĩ trong lòng.

"Ta, thi vương tái sinh, Đấng Cứu Chuộc Tận Thế."

Sau khi làm xong tất cả, hắn đem thi thể thu hồi. Sau đó dùng năng lực thi vực xuyên tường rời khỏi nơi đây. Bên ngoài là giữa trưa, ánh sáng mặt trời xuyên qua kẽ lá, giống như hàng ngàn sợi tơ rơi xuống tạo thành hiệu ứng đẹp mắt.

Trong rừng thỉnh thoảng truyền đến tiếng chim hót quái dị, hết thảy có vẻ đặc biệt yên tĩnh.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay