Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 117

Chương 117: Sào huyệt của Ngô Đại Chí

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 117: Sào huyệt của Ngô Đại Chí

Mặt khác tinh hạch cây ăn thịt, rất có thể bị hắn nhặt được chẳng qua không biết giấu ở đâu. Cho nên gã quyết định dụ dỗ Lâm Đông trước, sau đó lặng lẽ theo dõi hắn để lấy vật tư và tinh thạch.

Còn Lâm Đông không cần phải nói nhiều, vốn muốn xử lý cây ăn thịt trên đường về thì hái thêm chút hoa quả thôi.

Ngô Đại Chí mỉm cười nói: “Kỳ thật trong núi này, không thiếu thức ăn, thức ăn cũng không phải là tiêu chuẩn duy nhất sống sót của tận thế. Những quái vật ăn thịt người kia đang tiến hóa, cho nên thực lực mới là số một, anh nói xem có đúng không?”

“Ừ, đúng thế.” Lâm Đông không phủ nhận.

Đồng thời, cũng nghe ra ẩn ý trong lời nói của hắn, ý tứ là có thức ăn vô dụng, nếu như không tăng thực lực, sớm muộn gì cũng sẽ bị quái vật ăn tươi nuốt sống. Chi bằng lấy ra chia sẻ với đồng đội sau đó mọi người cùng nhau săn giết quái vật.

Tóm lại, gã ta nói bóng gió muốn tẩy não đối phương nhưng có lẽ gã đã tìm nhầm đối tượng.

Khoảng hai mươi phút đi bộ, xung quanh bắt đầu xuất hiện dấu vết của các hoạt động con người. Lâm Đông nhìn thấy dưới gốc cây, đặt một cái bao dây thép gai, chuyên dùng để bẫy thỏ rừng. Những cái bẫy nhỏ có ở khắp mọi nơi.

Một lát sau, phía trước xuất hiện một ngọn đồi đất, nơi này chính là điểm ẩn nấp của đám người Ngô Đại Chí. Lâm Đông yên lặng cảm nhận, bên trong lại có hơn mười hơi thở của người sống, một nửa trong số đó là người thức tỉnh.

"Đến rồi, chúng ta đi vào đi." Ngô Đại Chí nói.

Thế nhưng, trên đồi đất cỏ dại mọc um tùm, ngay cả cửa cũng không có, giống như một cái mộ khổng lồ vậy.

Chỉ thấy hắn đi lên trước, mở miệng kêu lên: "Anh ba, chúng em đã trở lại."

“Ám hiệu!” Bên trong truyền đến một âm thanh ngột ngạt.

“Thiên Vương Cái Địa Hổ!” Ngô Đại Chí lập tức nói.

Tiếng động ầm ầm vang lên, bùn đất phía trên chậm rãi nứt ra di chuyển sang hai phía. Trong nháy mắt đã xuất hiện một cái động dài rộng cao ước chừng hai thước. Đây là năng lực của thức tỉnh giả hệ thổ, hơn nữa trong động không tối đen, có ánh sáng lập loè xua tan tất cả âm u cùng ẩm ướt.

"Không tệ.", Lâm Đông cảm thán trong lòng.

Hơn nữa, nơi này quả thật rất bí mật, cho dù là mình nếu không cố ý tìm kiếm, phỏng chừng cũng rất khó tìm được.

Ngô Đại Chí là người đầu tiên bước vào, một gã trung niên mình trần ra đón chính là ‘anh Ba' người thức tỉnh hệ thổ.

"Đại chí, bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?" Anh Ba vội vàng hỏi.

“Cây ăn thịt người thật sự không còn nữa, đã chết khô, tôi tận mắt nhìn thấy!” Ngô Đại Chí lộ vẻ vui mừng.

Đối với bọn họ mà nói, đây quả thật là tin tốt. Thuận tiện trong việc ra ngoài săn bắn, tìm kiếm vật tư.

“Thật sự quá tốt!” Anh Ba cũng vui không kém.

Mỗi lần gặp thứ kia đều tránh như tránh tà, không ít anh em đã chết trong tay nó. Bây giờ đã không còn nữa, trong lòng cũng nhẹ nhõm đi không ít.

Mà lúc này, anh Ba chú ý tới Lâm Đông, ánh mắt nhìn lướt qua, hơn nữa còn lộ ra một tia cẩn thận.

"Hắn là ai?"

"Hắn là người chúng em gặp được khi ra ngoài thăm dò tình hình."

Ngô Đại Chí đem sự tình trải qua tường thuật một lần, cuối cùng còn âm thầm nháy mắt.

"À." Anh Ba lập tức hiểu ra.

"Vậy chúng ta mau vào trong báo tin tức tốt này cho đội trưởng." Mấy người đi vào sâu trong sơn động.

Anh Ba xoay người lại, sử dụng năng lượng thổ hệ, khống chế cửa động đóng lại. Ánh sáng chung quanh tối xuống, chỉ còn lại ngọn đuốc trên vách tường, chiếu sáng khuôn mặt của mọi người.

Lâm Đông đi vào trong, phát hiện toàn bộ gò đất đều bị vét sạch, càng đi vào trong càng rộng rãi. Không lâu sau, bọn họ đã đến được một không gian khá lớn. Trên vách tường chung quanh, cắm rất nhiều đuốc sáng. Hơn nữa còn có bàn ghế, đồ đạc đơn giản khác.

Ở giữa, có một cái ghế dài lớn, trải da gấu, có một thanh niên đang ngồi phía trên. Gã chỉ mặc quần ống rộng, trong tay cầm một cái đầu thỏ nướng, gặm cắn nhiệt tình, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm mấy người Lâm Đông.

Nhìn tư thế này của gã, có chút khí chất của thủ lĩnh thổ phỉ.

Thanh niên này chính là lãnh đạo nơi đây, gã tên là Trương Tử Hàng. Trước khi tận thế làm bảo vệ cho trường trung học. Đừng thấy hắn trẻ tuổi mà coi thường, hắn đã có đến sáu năm làm công việc này, hơn nữa còn làm đến chức đội trưởng.

“Đội trưởng, là chúng ta trở về rồi!” Ngô Đại Chí đi tới trước, vẻ mặt nịnh nọt cấp trên.

"Ừm, bên ngoài thế nào?" Trương Tử Hàng mở miệng hỏi.

Ngô Đại Chí lại đem những chuyện vừa xảy ra kể lại lần nữa, không dám có chút thiếu sót. Nghe nói cây ăn thịt đã chết khiến Trương Tử Hàng cũng rất vui vẻ. Trong lòng gã cân nhắc có lẽ gã nên phát triển thế lực, đẩy mạnh băng đảng.

Ánh mắt gã bắt đầu đánh giá Lâm Đông, cũng không trực tiếp xé rách da mặt, mà nhếch miệng cười nói.

"Chào mừng đến đây."

"Cám ơn." Lâm Đông nói lời cảm ơn, thái độ rất chân thành, dù sao cũng coi như là xuất phát từ nội tâm.

Ánh mắt quét qua bốn phía, ở đây không chỉ có một mình Trương Tử Hàng, còn có vài thành viên đội an ninh. Trong góc tối có vài người cuộn tròn, có cả nam lẫn nữ, quần áo rách nát hoặc trần truồng. Mặt mũi tái mét chắc hẳn là người tị nạn.

Trương Tử Hàng nhận thấy ánh mắt Lâm Đông, trực tiếp nhảy xuống ghế dài, đi đến góc đó, kéo một cô gái lên, ném ra trước mặt mọi người. Cô gái kêu lên đau đớn, quỳ nghiêng trên mặt đất, dáng người yểu điệu xinh đẹp, thể hiện đường cong hoàn mỹ.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay