Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 115

Chương 115: Định trồng cây

schedule ~10 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 115: Định trồng cây

Năng lượng cuồng loạn kích động, cả hai đều rơi vào tình huống bế tắc.

Nhưng Người Cỏ rất có tự tin, từ khi nó được sinh ra đến nay đã tiêu diệt qua bao nhiêu kẻ thù lớn mạnh mới phát triển được đến hiện trạng bây giờ. Năng lượng gã hấp thu nhiều hơn phần lớn sinh vật khác cộng lại.

“Xem mi có thể kiên trì đến bao lâu!”

Lâm Đông được bao quanh bởi dây leo thường xuân, chém không dứt, nhưng sắc mặt vẫn bình tĩnh như cũ. Theo hắn phán đoán, thực lực của Người Cỏ tuyệt đối ở cấp A, thậm chí là hơn. Thế nên có chút khó chơi, nhưng chỉ là một chút mà thôi.

"Ừm, cứ như vậy đi." Lâm Đông đột nhiên bước lên phía trước một bước, dùng sức đạp mạnh chân xuống đất tạo thành một tiếng nổ lớn.

Dấu vết nứt nẻ trên mặt đất lan ra như động đất, đất đá bắt đầu sụp đổ. Thi thể vốn chôn dưới đất, đều bị chấn nát.

Xương thịt tung bay, đồng thời còn phá nát rễ bên trong. Diệt cỏ phải bứng rễ, như thế mới tiêu diệt được chúng.

Lâm Đông thi triển thi vực khủng bố ra hơn mười thước, sắp bao phủ Người Cỏ bên trong. Thân thể cường đại kết hợp với thi vực, không có gì ngăn cản bước tiến của Lâm Đông.

“Gì thế này?” Người Cỏ cả kinh, nhận thấy được sự khác thường, loại lực lượng hủy diệt này khiến gã nảy sinh ra một tia cảm giác không lành.

Sinh vật trước mắt rất cường đại, tốc độ sinh trưởng của dây leo đã chậm hơn rất nhiều. Năng lượng của Người Cỏ bị tiêu hao rất lớn, rõ ràng đã rơi vào hoàn cảnh bất lợi.

Nhưng Lâm Đông vẫn mạnh mẽ như trước, khí lực cuồn cuộn như không bao giờ cạn. Đối kháng kịch liệt như thế, quả thật rất hao phí năng lượng, lúc này hắn đã tiêu hao hai phần mười.

Nhưng hắn có thể cảm giác được, sự chống cự của đối phương ngày càng yếu dần đi. Lâm Đông tiến thêm một bước nữa, chùn gối thủ thế, đổi thành hai tay cầm đao, tựa như báo săn nhào đến phát động tấn công.

Thi vực phía trước tiếp tục bao trùm Người Cỏ, căn biệt thự chịu áp lực to lớn không thể chịu nổi đã hóa thành bột mịn phiêu tán.

“Chém.” Lâm Đông nắm chặt trường đao, năng lượng thúc giục, ngọn lửa hừng hực phun ra.

Hai chân hắn phát lực, đột nhiên dậm thật mạnh một cái tạo ra lực phản chấn cực lớn, khiến mặt đất dưới chân tiếp tục sụp đổ. Thân thể Lâm Đông giống như viên đạn, mang theo thi vực khủng bố, cấp tốc xông về phía trước.

Cảnh sắc hai bên trở nên tán loạn, quyện vào nhau không ra hình thù gì nhất định cả. Người Cỏ trông thấy như vậy thì biết cái chết đang kề cận với mình.

Gã hét lên: “Không.”

"Ta không muốn chết." Người Cỏ không cam lòng.

Nó bắt đầu từ một ngọn cỏ nhỏ, bắt đầu từ nuốt chửng kiến, phát triển đến quy mô ngày nay đã không còn cam lòng nữa, muốn tiếp tục bành trướng thế lực. Ước mơ một ngày nào đó, thống trị toàn thế giới. Không nghĩ vừa mới ra khỏi núi, đã trêu chọc được thế lực cường đại như thế này.

Khí tức nóng rực đã tới trước mặt, mũi đao sắc bén sắp chặt đứt mình, nhưng Người Cỏ không thể làm gì được. Lâm Đông cầm trường đao chém ngang người Người Cỏ.

Người Cỏ phát ra tiếng thét điên cuồng, có vẻ cực kỳ thống khổ. Đồng thời, tất cả năng lượng chống cự của nó biến mất. Những dây leo như rắn dài, bắt đầu nhanh chóng co lại, héo rũ, thối rữa.

Trong khoảnh khắc, rừng thường xuân hỗn loạn trở về sự yên tĩnh vốn có, chỉ còn lại một mảnh phế tích. Người cỏ bị chém thành hai đoạn, nằm trên mặt đất. Khó khăn lắm mới xuất hiện ý thức đã bị kẻ khác tiêu diệt rồi.

Lâm Đông đến gần đánh giá, muốn xem đây là quái vật gì. Cẩn thận quan sát, phát hiện nó chỉ là một cọng cỏ, tự dệt thành hình người. Ở vị trí ngực có một viên tinh thạch tròn loé sáng, đây cũng là năng lượng của nó, nhìn như tinh thạch nhưng lại có sự khác biệt.

"Mi mạnh đến mức nào?" Trong ý thức của Người Cỏ, truyền đi một tín hiệu.

"Ta cũng không biết." Lâm Đông không biết phải trả lời thế nào, đến nay hắn chưa từng gặp cá thể nào mạnh hơn mình.

Linh hồn của Người Cỏ rung động sâu sắc, sinh vật ngoài núi, đều kinh khủng như vậy sao?

Thật không may, gã không thể thống trị cả thế giới. Một cọng cỏ nhỏ có giấc mơ xưng bá, nhưng thời gian của nó đã hết. Đáng lẽ nó không nên rời khỏi núi, thành phố quá nguy hiểm.

Ngay sau đó, thân thể còn sót lại của nó bắt đầu teo lại, thối rữa, hóa thành tro bay phiêu tán. Sau khi Người Cỏ hoàn toàn tử vong, tại chỗ đó lưu lại một 'tinh thể' phát ra vầng sáng.

Lâm Đông nhặt nó lên quan sát, trong đó có năng lượng cường đại, nhưng không phải tinh hạch. Bên trong tinh thể cũng không hoàn toàn trong suốt, mà nhìn rất giống hạt giống.

"Ăn được không?" Lâm Đồng phân tích.

Dù gì bản chất cũng là tang thi, vẫn nên quan tâm 'có thể ăn' hay 'không thể ăn'. Cây cỏ này nuốt chửng máu thịt còn ăn rất tạp, có chất dinh dưỡng của côn trùng, động vật, zombie và thậm chí cả các loài thực vật khác.

"Sẽ không độc..." Lâm Đông đối diện với 'hạt giống' này, nhưng không thèm ăn vì hắn không phải là một động vật ăn cỏ.

Vì vậy hắn nghĩ có lẽ mang về nhà thử trồng xem sẽ phát triển thành thứ gì. Mang theo tâm trạng tò mò, Lâm Đông thu hạt giống vào không gian lưu trữ.

Nhưng ngay lúc này, Lâm Đông ngửi thấy một cỗ khí tức của con người, đang tới gần nơi này. Ở trong Bắc Sơn, đương nhiên có nhân loại sống sót, vừa rồi hắn chiến đấu với Người Cỏ gây ra động tĩnh quá lớn đã thu hút nhân loại đến.

Lúc này, quả thật có hai người, đang âm thầm nấp sau tảng đá nhìn về phía này.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay