Chương 113: Tìm hiểu
Nó không biết dây leo trên đỉnh đầu đang lặng lẽ tới gần nó, ước chừng khoảng một thước. Bỗng nhiên, dây leo giống như mãng xà vồ vào thức ăn quấn quanh cổ tang thi. Tang thi bị tập kích, phát ra tiếng gào thét cuồng loạn, hai tay không ngừng vươn ra cào cấu.
Nhưng dây leo cực kỳ cứng cỏi, không thể cắt đứt được. Hơn nữa phát hiện con mồi dãy dụa thì còn kéo tang thi lên treo lơ lửng giữa không trung. Hai chân zombie đạp loạn xạ, tiếng gào thét liên tục vang lên.
Nhưng mà một giây sau, mấy cái dây leo lại đâm vào thân thể zombie hút máu trong người nó. Máu đen chảy vào thân cây biến thân đỏ thành thân đen.
Xung quanh cũng có mấy con tang thi bị dây leo tập kích, có người bị quấn quanh thắt lưng, có người bị cuốn lấy cổ chân.
Đêm nay vốn yên tĩnh, lại bị phá vỡ bởi tiếng gào thét liên tục của tang thi.
Xa xa một tiếng gầm gừ, Tanker xuất hiện. Mắt nhỏ nhìn chằm chằm, không biết đã xảy ra chuyện gì.
"Bị tập kích ư?" Hắn vội vàng tiến lên, hai tay nắm lấy dây leo quấn lấy tang thi rồi kéo một cái. Dây leo bị xé toạc, máu đen vốn đã hút phun ra từ đó.
Nhưng mà dây leo kia lặng lẽ bò tới, hơn mười cây quấn quanh lấy Tanker. Vài cái trói mắt cá chân của hắn, vài cái trói cổ tay hắn. Chỉ có điều, thân thể Tanker rất mạnh sao có thể so sánh với zombie bình thường. Hắn chỉ cần dùng sức đã kéo đứt đám dây leo kia.
Dây leo phát hiện không địch lại được, lôi kéo tang thi khác nhanh chóng lùi lại, kéo về phía Bắc Sơn.
Tang thi bình thường nằm sấp trên mặt đất, liều mạng bò về phía trước. Nhưng khí lực của chúng, không cách nào tránh thoát dây leo. Trong nháy mắt bị kéo đi hơn mười thước.
Đúng lúc này một bóng dáng mạnh mẽ ập đến, móng tay thon dài sắc bén giống như lưỡi đao, cắt đứt dây leo cứu tang thi xuống. Tiểu Bát hóa thân thành máy cắt cỏ, hai móng vuốt không ngừng vung vẩy. Đi tới đâu, dây leo đứt đến đó, máu bẩn văng tung toé.
Dây thường xuân phát hiện địch mạnh, rút về núi rừng như thuỷ triều. Tiểu Bát và Tanker nhanh chóng đuổi theo, rất nhanh đã đuổi được đến bìa rừng.
Nhưng bởi vì số lượng dây leo quá nhiều, thật sự quá dày đặc, vẫn bắt được mấy con tang thi kéo vào trong núi. Tang thi bị bóng tối cắn nuốt, tiếng gào thét càng ngày càng xa, cho đến cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Tanker đương nhiên không phục, còn định đuổi theo nhưng bị Tiểu Bát ngăn lại.
"Này, đừng đuổi theo."
"Vì sao?" Tanker dừng lại, vẻ mặt vô cùng khó hiểu.
“Một gốc cỏ nhỏ cũng dám giương oai với chúng ta, ta muốn đi vào diệt sạch bọn chúng.”
“Bên trong thực vật quá dày đặc, chẳng lẽ anh còn muốn giống như lần trước, để lão đại mang zombie đi cứu anh?” Tiểu Bát nói.
"Vậy phải làm sao đây?"
“Vấn đề này không đơn giản."
Tiểu Bát bình tĩnh phân tích, nghiêm túc suy tư: "Đi tìm lão đại!”
.......
Buổi tối hôm đó, Lâm Đông đã biết được việc này, trong lòng cũng không quá bất ngờ. Hắn đã sớm nhận ra những dây leo thường xuân kia không ổn, có xu hướng khuếch trương đến lãnh địa của mình.
"Phiền phức đến rồi đó." Lâm Đông yên lặng suy nghĩ, nếu muốn ra ngoài, tất phải trấn an nội bộ trước. Dây thường xuân sớm muộn gì cũng sẽ quay lại, phải triệt để giải quyết vấn đề này một chút.
Do cuộc chiến ban ngày ở nhà máy đường, hắn đã tiêu thụ một phần năng lượng đáng kể. Lâm Đông không vội vã đi mà nghỉ ngơi hồi phục một đêm để lấy lại phong độ tốt nhất.
Sáng hôm sau, hắn ta đến nơi xảy ra vụ việc. Tanker cùng Tiểu Bát cung kính đi theo phía sau.
"Lão đại, chính là chỗ này, sau đó đàn em của tôi bị kéo vào rừng cây.” Tanker khoa tay múa chân kể lại sự việc, cố gắng biểu đạt rõ ràng nhất có thể.
Lâm Đông nhìn lướt qua ánh mắt, trước mắt là một đống hỗn độn, khắp nơi đều là rễ cây bị cắt vụn cùng với vết máu đen nhánh. Còn có dấu vết tang thi bị kéo lưu lại, vết máu dài, nhìn thấy mà giật mình, lan tràn đến phương hướng núi rừng.
Xa xa trong rừng rậm tươi tốt, còn vây quanh rất nhiều dây thường xuân, bị gió lung lay tựa như thực vật bình thường không có gì dị thường.
Lâm Đông đã nhìn ra, những dây leo kia cũng không có ý thức tự chủ. Chúng giống như 'xúc tu', sau lưng có một chủ não, khống chế chúng.
Kẻ chủ mưu thực sự, ẩn trong rừng rậm...
"Tôi sẽ đi vào trong xem." Lâm Đông nói.
"Vâng ạ." Tanker thật sự gật đầu, vốn còn muốn biểu đạt quan tâm, nhắc nhở lão đại cẩn thận một chút.
Nhưng quay đầu nhìn lại, phát hiện bóng dáng Lâm Đông đã biến mất. Hắn trực tiếp dùng năng lực ẩn nấp, từng bước một đi về phía núi rừng, lặng lẽ, giống như một bóng ma.
Trong rừng cây âm u ẩm ướt rất yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền đến tiếng lá cây xào xạc, cùng với tiếng chim hót líu lo không biết tên.
Lâm Đông không đụng chạm vào những dây thường xuân kia, mà dọc theo dấu vết sinh trưởng của chúng đi thẳng vào trong. Trong lòng hắn cũng rất tò mò, ở chỗ sâu nhất của những dây thường xuân này, rốt cuộc có cái gì?
Trên đường đi rất suôn sẻ, hắn nhìn thấy rất nhiều thi thể, có động vật nhỏ, cũng có nhân loại, thậm chí là tang thi, những thi thể kia tản ra mùi hôi thối.
Có cái xác bị bao phủ bởi dòi bọ, những con ruồi lớn bằng ngón tay cái bay xung quanh.
Theo phía trước, dây thường xuân càng ngày càng dày đặc, ngọn núi nhỏ này đã bị nó hoàn toàn chiếm cứ, là lãnh địa thuộc về nó.
Khoảng 10 phút sau, Lâm Đông ra khỏi rừng và đi vào một con đường mòn.