Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 108

Chương 108: Người còn sống

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 108: Người còn sống

Chu Nhân và Triệu Mỹ Linh liên tục gật đầu, nội tâm càng thêm khẩn trương. Tôn Tiểu Cường bên cạnh cũng gật đầu theo, sắc mặt nghiêm túc hẳn lên.

“Loại mèo đen này, là xui xẻo nhất.”

"Thế nào? Anh cũng thấy vậy sao?” Triệu Mỹ Linh tò mò hỏi.

Tôn Tiểu Cường nghiêm túc giải thích: "Khi còn bé ta ở cô nhi viện tận mắt nhìn thấy, một con mèo đen dùng súng lục bắn rơi tai chuột, cô nói xem có quái lạ hay không?"

"..." Triệu Mỹ Linh không nói nên lời.

"Cô không tin điều đó sao?” Tôn Tiểu Cường vì chứng minh mà gọi cứu viện: "Lâm Đông, cậu có nhớ không? Khi đó chúng ta đều nhìn thấy mà.”

"Cậu đừng hỏi tôi..." Lâm Đông ghét bỏ nói.

Trình Lạc Y đang đùa nghịch điện thoại di động, gửi tin nhắn cho đội tìm kiếm, hỏi vị trí cụ thể của bọn họ, nhưng một lúc lâu sau, cũng không nhận được hồi âm.

"Không có động tĩnh."

"Họ chắc không chết hết rồi chứ?” Tôn Tiểu Cường hỏi.

"Chắc là sẽ không." Trình Lạc Y phân tích, vì cô nhìn thấy tang thi trong xưởng, rõ ràng đang tìm kiếm gì đó nên cô mới khẳng định còn người sống.

"Chắc là gặp phiền phức gì đó."

Lúc này, trong một nhà xưởng tối tăm, có một thanh niên đang ngồi xổm ở góc tối không dám nhúc nhích.

Trong lòng gã không ngừng thầm niệm: “Tôi là một cái cây, tôi là một cái cây, tôi là một cái cây.”

Bàn tay và bàn chân của thanh niên đã hóa thành rễ, chèn vào đất, da quanh thân khô lại giống như vỏ cây sần sùi.

Người này tên là Lý Hiên, là đội trưởng đội tìm kiếm. Gã là người thức tỉnh hệ mộc, lúc này đang thi triển ‘ngụy trang thực vật'.

Trên nóc nhà xưởng, có mấy con tang thi tinh nhuệ treo ngược giống như nhền nhện. Cánh mũi co giật, đang dùng khứu giác nhạy bén tìm kiếm. Cách đó không xa, còn có mấy con tang thi quỳ trên mặt đất đang ăn một cái xác.

Đội tìm kiếm của Lý Hiên vốn có hơn hai mươi người, nhưng đã chết hơn mười người, còn có mấy người cũng đang trốn, trước mắt vẫn chưa biết tình hình của họ.

“Vì sao lại có nhiều tang thi tinh nhuệ như vậy?” Trong lòng Lý Hiên khẩn trương, vừa rồi có một con tang thi bò qua đỉnh đầu gã.

Bây giờ gã ta rất hối hận vì đã đến đây, ban đầu nghĩ rằng đường trắng là một vật tư chiến lược quan trọng. Nung chảy ở nhiệt độ cao có thể được sử dụng trong y tế, thậm chí sản xuất đạn dược.

Hơn nữa nhà máy đường này nằm ở vùng ven sào huyệt zombie, cảm thấy có cơ hội đột nhập nên dẫn người tới nơi này. Không ngờ tới, trong quá trình thu thập vật tư phát sinh chuyện ngoài ý muốn.

Có một đội viên đột nhiên phát điên sau đó công kích đồng đội kinh động đến tang thi khiến đám tinh nhuệ xuất hiện, vây khốn bọn họ ở đây. Trong lúc trốn tránh, không ít đồng đội bị phát hiện, đều chết thảm dưới nanh vuốt của tang thi, Lý Hiên chỉ có thể trơ mắt nhìn không dám nhúc nhích.

Bởi vì chỉ cần gã vừa động, thực vật ngụy trang sẽ mất đi hiệu lực. Tận mắt thấy đồng đội chết thảm, đối với gã mà nói là một loại tra tấn vô cùng thống khổ.

Lúc này, tang thi tinh nhuệ vốn trèo lên nóc nhà, lại bò trở về, mũi tang thi không ngừng co giật, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ 'ríu rít'. Nước bọt có tơ máu, từ trong miệng trượt xuống, vừa vặn nhỏ xuống mặt Lý Hiên.

"Bà mẹ nó, tởm quá!" Cảm giác nôn mửa mãnh liệt dâng lên trong lòng, nước miếng tang thi vô cùng hôi thối. Làm cho dạ dày Lý Hiên cuộn trào, thiếu chút nữa liền bật dậy.

"Tôi là một cái cây... Tôi là một cái cây... Tôi là một cái cây..." Gã vội vàng thầm nghĩ trong lòng, giống như tự thôi miên.

May mắn thay Lý Hiên cuối cùng nhịn xuống, tang thi trên đỉnh đầu cũng không phát hiện dị thường, tiếp tục bò như nhện đến chỗ khác.

“Phù.” gã thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên có một cô gái kinh hãi kêu lên bên trong nhà xưởng tối đen. Kế tiếp tang thi gào thét, tang thi tinh nhuệ chung quanh hướng chỗ kia vọt tới.

"Khủng khiếp! Lại có đồng đội bị phát hiện!” Lý Hiên nóng lòng.

Nhưng khi nhìn lại phát hiện có một cô gái đang liều mạng chạy ra ngoài. Khuôn mặt xinh đẹp của cô vô cùng lo lắng, phía sau có một đám tang thi đuổi theo.

"Em gái!" Lý Hiên hoảng sợ vì cô gái này, chính là em gái ruột của gã, Lý Vân.

Ở phía trước Lý Vân có tang thi vây kín, trong nhà xưởng tối tăm vốn không có chỗ trốn. Trong lúc cô sợ hãi, hàn khí quanh thân phát ra, hơi nước cấp tốc ngưng kết, xuất hiện một bức tường băng bảo vệ mình.

Xung quanh có không ít tang thi bị tiếng động quấy nhiễu, chạy về phí này.

Lý Vân tuyệt vọng, một khi bại lộ tất phải chết, vốn không có đường sống. Lý Hiên ở góc, thấy thế càng thêm thống khổ.

Lúc trước nhìn thấy mấy đồng đội chết thảm, trong lòng vốn rất áy náy, hiện giờ em gái sắp bị tang thi ăn thịt thì lại càng không chịu nổi. Gã nhớ bản thân từng nói rằng sẽ bảo vệ cô ấy, nhưng bức tường băng của Lý Vân càng ngày càng mỏng.

Năng lượng của Lý Vân theo đó hao hết, sinh mệnh của cô sắp đi đến điểm cuối cùng. Lý Vân dùng năng lượng cuối cùng, ngưng kết một thanh băng sắc nhọn trong lòng bàn tay. Ánh mắt quyết liệt muốn đâm vào cổ họng mình.

“Đừng mà.” Trong góc bỗng nhiên truyền đến một tiếng gầm thét, sau đó vô số rễ cây giống như trăn dài cuốn tới, quấn quanh thắt lưng đám zombie, hoặc trực tiếp đâm vào thân thể.

Đám rễ điên cuồng ném loạn zombie ra khỏi Lý Vân, bóng dáng Lý Hiên xuất hiện nhanh chóng chạy về phía em gái.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay