Chương 106: Qua sông
"Mi tới tìm ta làm gì?"
"Lão đại nói rồi, để cô đi trấn thủ phương đông." Anh quạ trả lời.
"Ồ?" Tiểu Bát nghe vậy đôi mắt lóe lên, không nói hai lời, trực tiếp từ tháp chuông nhảy xuống. Trong nháy mắt tốc độ đạt tới cực hạn, giống như gió chạy thẳng về hướng đông.
Hơn nữa rất nhanh, tiến vào trạng thái [Tiềm Ảnh cấp tốc], thân hình trong nháy mắt biến mất. Anh quạ trên bầu trời chao lượn đôi cánh, còn chưa kịp phản ứng đã không thấy cô ta đâu.
"Ủa, cô ta đâu rồi?”
.......
Lâm Đông sau khi kiểm tra một vòng ở rìa lãnh thổ, lúc này đã trở về nhà. Trong phòng không có lấy một hạt bụi, sạch sẽ gọn gàng, tựa như thế ngoại đào nguyên vô cùng khác biệt với thế giới khủng bố bên ngoài.
"Vẫn là trong nhà thoải mái nhất." Lâm Đông ngồi xuống sofa.
Tuy rằng thực lực bản thân rất mạnh, nhưng ngoài lãnh địa quá hung hiểm. Ví dụ như Bắc Sơn, khắp nơi tiềm ẩn nguy cơ, nói không chừng sẽ xuất hiện quái vật gì đó. Ở xung quanh tòa nhà, năm trăm quân đoàn át chủ bài và mấy ngàn lính tinh nhuệ mới mang đến cảm giác an toàn cho hắn.
Lâm Đông vẫn định lên mạng, xem qua mấy con mồi béo bở, như thế thì đỡ nguy hiểm hơn nhiều. Hắn cầm lấy di động, suy nghĩ một chút rồi học theo Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường viết một câu giới thiệu về bản thân trên tài khoản mạng xã hội.
'Tôi là một chàng trai nhát gan, thiếu cảm giác an toàn. '
Không lâu sau, Lâm Đông nhận được tin nhắn riêng.
Là Trình Lạc Y gửi tới.
"Phong cách giới thiệu này của cậu không tệ."
"Cô đang khoe khoang chính mình à?" Lâm Đông hỏi ngược lại.
Trình Lạc Y tiếp tục: "Tôi dự định đi khu Giang Kiều, muốn mượn đường của cậu, thuận tiện mang cho cậu một ít đồ."
"Khách sáo như vậy sao." Lâm Đông trả lời.
Khu Giang Kiều là phía đối diện bên kia sông, từ lãnh địa của Lâm Đông đi qua rất gần, có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian. Tuy nhiên, Lâm Đông có chút tò mò.
"Cô đi khu Giang Kiều làm gì?"
"Đội cứu hộ tìm kiếm vật tư nơi trú ẩn bị mắc kẹt ở đó. Sao? Cậu có hứng thú không?”
“Cô đến đó trước đi, sau đó nói sau.” Lâm Đông trả lời xong, đặt điện thoại lên bàn trà, tựa vào sofa, trong lòng tự hỏi.
Nếu sớm muộn gì cũng phải có một trận chiến với thi vương đối diện sông, đây cũng là một cơ hội. Không bằng trà trộn vào đội ngũ nơi trú ẩn, ngụy trang thành nhân loại. Trước tiên đến đối diện tìm hiểu, dù sao trước mắt hoàn toàn không biết gì về khu vực kia.
Vấn đề là làm sao Trình Lạc Y qua sông được, chẳng lẽ một đường thẳng tiếng ư?
.......
Khoảng một giờ đồng hồ, trong lãnh địa Lâm Đông xuất hiện một nhóm người, Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường, phía sau mang theo hai cô gái. Hai cô gái này đều là người thức tỉnh tinh hạch cấp B+, thực lực mạnh mẽ, xếp hạng rất cao trong nơi trú ẩn.
"Chị Trình, đây là sào huyệt năm sao." Một nữ sinh thanh tú nhắc nhở.
"Yên tâm đi, chị có mang theo phí qua đường." Trình Lạc Y cũng không quay đầu về phía trước, hơn nữa không hề che giấu khí tức, đi giữa đường như chốn không người.
Sau lưng đeo hai thanh đao lớn, lấy hình chữ 'X' giao nhau, tạo hình cùng ngầu đét.
“Chà, vậy sao?” Hai cô gái gật đầu, theo bước chân của cô.
Hơn nữa dọc theo đường đi, quả thật không gặp tang thi. Không bao lâu sau, liền đi tới tòa nhà phụ cận. Từ xa đã trông thấy một bóng người mặc áo sơ mi trắng, khuôn mặt anh tuấn nhìn chằm chằm bọn họ.
Đối với thân phận Lâm Đông, trong lòng hai cô gái biết rõ, cũng biết là quan hệ hợp tác, nhưng trong lòng vẫn rất khẩn trương. Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường thì thoải mái tiến lên chào hỏi.
"Chúng ta đến đây."
"Ừm." Lâm Đông nhìn lên bầu trời, mặt trời sắp lặn, để lại một tia nắng đỏ ở chân trời.
"Xem ra lần này hành động rất gấp.”
"Quả thật rất gấp gáp, bởi vì nơi đó phi thường nguy hiểm, người của đội tìm kiếm sắp chết sạch." Tôn Tiểu Cường giải thích.
Nếu không vội vàng, họ sẽ không bao giờ hành động vào ban đêm và mượn đường từ Lâm Đông.
"Chúng ta đi nhanh đi, tốt nhất là trở về khi trời tối." Trình Lạc Y nói, nhưng bỗng nhiên nhớ tới một chuyện: "A, đúng rồi, cái này cho cậu.”
Cô lấy ra một thanh trường đao từ sau lưng, đưa cho Lâm Đông. Lưỡi đao thon dài, cao gần một người, trên chuôi đao khảm một viên tinh thạch màu đỏ hệ hỏa, trong đó hào quang lưu chuyển, như mộng như ảo.
Đôi mắt Lâm Đông nheo lại: “Đây là phí qua đường?"
"Ừm, còn bao gồm cả lần trước, tôi đã nói lần sau nhất định sẽ trả cho cậu." Trình Lạc Y nói.
Lần trước sau khi giết chết Mắt Rắn, lúc cô trở về thuận đường vơ vét chút đồ đạc, thanh trường đao này coi như thù lao.
"Được." Lâm Đông không khách khí chút nào, đưa tay cầm chuôi đao, trên mũi đao hiện lên tia sáng đỏ. Tản ra khí tức nóng rực, như muốn thiêu đốt người ta.
Đó là một thanh đao tốt, hắn thu thanh đao vào không gian trữ vật. Sau đó ngước mắt nhìn một chút, ánh mắt lướt qua Trình Lạc Y và Tôn Tiểu Cường nhìn hai cô gái phía sau họ.
“Lần này sao không phải Trần Minh?”
"Bởi vì muốn cứu người, cũng không phải là chuyển đồ đạc, bọn họ không giúp được gì." Trình Lạc Y giải thích.
Trong suy nghĩ của cô, Trần Minh chính là khuân vác. Hai nữ sinh bị Lâm Đông nhìn chằm chằm, thân thể không kìm được run rẩy, cố nén sợ hãi, nở nụ cười.
"Đại... Đại ca, xin chào, tôi là Chu Nhân.” Nữ sinh tóc ngắn có khuôn mặt thanh tú tự giới thiệu.
Một nữ sinh thấp bé còn lại vội vàng nói theo: "Xin chào, tôi tên là Triệu Mỹ Linh."
"Ừm, chào các cô.” Hai tròng mắt hẹp dài của Lâm Đông híp lại, lộ ra một nụ cười rạng rỡ.
"Dạ" Chu Nhân và Triệu Mỹ Linh ngẩn ra, bỗng nhiên có một loại ảo giác rất giống ca ca hàng xóm nhà bên.
Hôm đó trời nắng, hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng...
.......
Bọn họ lập tức cùng nhau đi về phía bờ sông, đường xá rất thuận lợi. Không bao lâu sau, lại nghe được tiếng sóng đánh chảy xiết, dòng sông lớn vẫn như lúc Lâm Đông thấy lúc chiều.
"Làm sao vược sông?" Lâm Đông mở miệng hỏi.
Trình Lạc Y bọn họ tới cứu viện, nếu như trực tiếp qua cầu sẽ kinh động đến đám zombie tinh nhuệ.
"Đi theo chúng ta." Trình Lạc Y nói xong, đi xuống hạ lưu, ước chừng đi khoảng hai trăm thước thì dừng bước.
Ở đây sông tương đối hẹp, gần bờ bên kia.
"Bắt đầu đi."
"Vâng" Chu Nhân cùng Triệu Mỹ Linh ánh mắt kiên định, đi về phía bờ.
Hai cô gái chậm rãi cúi người xuống, chống tay xuống đất. Một sự lạnh lẽo phát ra giống như sương băng dần dần ngưng tụ. Khi luồng khí đó chạm vào mặt sông thì chúng cũng ngưng kết thành băng, chẳng mấy chốc đã hình thành một cây cầu trên mặt nước.
"Ồ?" Lâm Đông nhướng mày, lúc này mới phát hiện, hai cô gái đều là người thức tỉnh băng hệ.