Thi Vương Trỗi Dậy, Bắt Đầu Thu Thập Huyết Nhục (Dịch) — Chương 105

Chương 105: Phía đông có biến

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Nhất Thiên Nhị Lưỡng Tửu

Chương 105: Phía đông có biến

Nhưng đợi khói bụi dần dần tiêu tán, gã phát hiện xung quanh đường phố, mái nhà, xe phế liệu, bắt đầu xuất hiện zombie. Thậm chí còn có mấy con tang thi, giống như nhện trèo lên vách tường.

"Cái gì thế này?" Mọi người trợn to hai mắt, đồng tử giãn nở. Bọn họ đã phát hiện ra đám zombie liên tục xuất hiện bao vây lấy nơi này.

"Nhân loại, tó thực sự có con người.” Mấy trăm con quạ đen mắt đỏ, lơ lửng trên bầu trời.

Hơn nữa ở trong đàn zombie cách đó không xa, có một thân ảnh trắng tinh đứng bên trong, phía sau là tang thi cao lớn trong mắt mang theo ý oán hận cực độ.

"Anh Nham, hắn... Anh ta... Hắn là thi vương? ??" Một người thức tỉnh bàng hoàng đến mức nói lắp.

Lúc trước nói muốn đánh chết Lâm Đông, đều trợn mắt há hốc mồm, toàn thân không ngừng run rẩy, trong lòng sợ hãi tới cực điểm.

Lúc này Phùng Nham cảm thấy khó tin, gã chỉ muốn câu cá bắt người, sao lại dẫn zombie đến thế này? Duy chỉ có Hứa Lộ, trên mặt ngoại trừ kinh hãi ra, còn có chút thất vọng, sau đó là chút thương cảm.

"Anh.... Là thi vương của khu vực này?"

“Ừm, không sai." Lâm Đông gật đầu.

"Khó trách." Hứa Lộ hiểu được, đồng thời nhớ tới việc hắn từng nói chưa từng giết người, tất cả đều là lời nói dối.

"Thì ra anh lừa tôi..."

"Chẳng phải cô cũng lừa tôi sao?"

"Nhưng tôi...." Hứa Lộ muốn nói lại thôi, bởi vì trong khoảnh khắc đó cô ta thật sự không hy vọng Lâm Đông chết, thậm chí không tiếc công sức đắc tội Phùng Nham.

"Kỳ thật, tôi cũng không lừa cô, tôi thật sự là tới tìm vật tư." Lâm Đông dừng lại một chút, ánh mắt nhìn lướt qua mọi người: "Bởi vì các cô chính là vật tư.

Lời nói cuối cùng của Lâm Đông, kích động đàn zombie phía sau. Khiến Tanker bùng nổ, mang theo mấy ngàn tang thi xông về phía trước.

“Địa giới mình tuần tra, lại thật sự xuất hiện nhân loại!”

Tanker phẫn hận không thôi, bài tập lần này của mình, lại không đạt tiêu chí, chỉ có đem bọn họ xé nát, mới có thể bù đắp cho việc làm sai. Mắt thấy tang thi điên cuồng chạy tới, đám người Phùng Nham muốn chống cự, nhưng hoàn toàn là vô ích.

Trong zombie đều là tinh nhuệ, còn có quân đoàn át chủ bài, thực lực vô cùng cường hãn. Đám người Phùng Nham chưa làm được gì cả đã bị đàn zombie bao phủ, nhất là Hứa Lộ.

Sự tuyệt vọng trong lòng khiến cô không muốn phản kháng, cảm thấy thế giới này không còn bất kỳ hy vọng nào cả.

"Nếu có kiếp sau, đừng tin tưởng bất kỳ ai, phải nhớ thật kỹ không thì mày sẽ thua.” Đây là suy nghĩ cuối cùng trong đầu nàng trước khi chết.

Một lát sau, tiếng kêu thảm thiết của con người hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tiếng tang thi gặm cắn, cũng có vài con quạ đen, mổ thịt băm trên đống đổ nát. Lúc này đã gần hoàng hôn, tà dương như máu, chiếu ở cảnh trước mắt, hình thành một bức tranh quỷ dị.

Sau khi bữa tiệc đẫm máu kết thúc, đàn zombie tản đi, mỗi người đều trở về vị trí của mình. Nhưng Lâm Đông cũng không về nhà, mà đi dạo ở rìa lãnh địa. Tanker đi phía sau lưng, còn mấy con quạ đen vòng vòng trên đầu. Rất giống như các vị lãnh đạo thi thị sát dân tình.

Tanker cầu nguyện trong lòng, đừng có nhân loại hay bất kỳ sinh vật nào nhảy ra lúc này. Phía trước có tiếng nước chảy, Lâm Đông đến một bờ sông, nước sông từ trên cao chảy xuống liên tục tựa như một con trăn khổng lồ.

Thành phố Giang Bắc đến đây là kết thúc, trước ngày tận thế đây là nơi tụ tập vui chơi của mọi người. Là một nơi náo nhiệt, bây giờ chỉ còn lại sự tĩnh mịch và hỗn độn. Nước sông dưới ánh hoàng hôn phản chiếu lấp lánh, chẳng qua có thêm chút màu đỏ thẫm, hoặc thi thể trôi dạt bên trên.

Đối diện sông, có mấy con tang thi lang thang, mặc dù cách đó mấy trăm mét, chúng nhìn thấy Lâm Đông, từ xa phát ra tiếng gầm cuồng lệ. Tiếng gầm quanh quẩn trên mặt sông, thật lâu không dứt. Nơi đó không còn là lãnh thổ của Lâm Đông nữa.

"Làm tao nóng rồi đấy." Tanker thấy chúng khiêu khích lão đại nhà mình, trong lòng tức giận, muốn lập tức nhảy sông bơi qua làm gỏi bọn họ.

"Trở về đi." Lâm Đông gọi hắn lại, mấy con chó tép riu thôi xem như chúng sủa bậy, không cần để ý đến.

Hơn nữa muốn bơi qua sông không dễ dàng đâu, vì sinh vật trong sông đã xảy ra biến dị, ai biết được trong dòng sông cuồn cuộn kia có quái vật trâu bò nào đó đang ngủ chứ?

Tanker bị ngăn lại, cũng đành phải từ bỏ. Bọn họ tiếp tục đi dọc theo bờ sông, không bao lâu liền nhìn thấy cầu vượt sông, mặt cầu tắc nghẽn, khắp nơi đều có xác xe.

Ở đối diện cầu, có mấy con tang thi du đãng, khuôn mặt khủng bố dữ tợn, ánh mắt lộ ra vẻ hung cuồng. Có thể nhận ra độ tiến hóa của chúng không thấp, thuộc vào hàng tinh nhuệ trong tang thi.

“Đang đề phòng mình sao?” Trong lòng Lâm Đông thầm nghĩ, đối phương để mấy con tang thi tinh nhuệ ở rìa lãnh thổ, không cần nói cũng biết mục đích là gì.

Có lẽ thi vương đối diện hiểu rõ gã cùng Lâm Đông cuối cùng cũng có một trận chiến. Một ngọn núi không cho phép hai con hổ, không phải anh chết thì tôi chết.

Sau khi qua cầu ngang sông, tiếp tục đi dọc theo bờ sông, phía trước nối liền một mảnh rừng, tầng tầng lớp lớp, không thấy điểm cuối, nơi này là "Bắc Sơn" nổi tiếng của thành phố Giang Bắc.

Núi rừng rộng lớn, tươi tốt nơi đây tập trung giới thượng lưu của Giang Bắc. Hoàn toàn trái ngược với nơi ở nghèo nàn của đám dân thường. Có thể nói là chỗ có phong thuỷ đẹp nhất ở thành phố này.

Nhưng Bắc Sơn giờ đã khác, không còn sức sống cũng chẳng thu được tín hiệu của nơi trú ẩn. Tương đương với việc cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài.

Theo phân tích của Lâm Đông, trên núi sẽ không hình thành đàn zombie. Nhưng rất có thể sẽ sản sinh ra một cá thể mạnh mẽ, hắn đoán các thành viên của tổ chức Bọ cạp đen đều hoạt động trên núi.

Từ xa, Lâm Đông đã nhìn thấy trong rừng cây, những nhánh dây thường xuân mọc rất rậm rạp.

Loại thực vật này vô cùng quái dị, còn to hơn nhiều so với trước khi tận thế. Trong thân dây leo có màu đỏ, tựa như có mạch máu, từng cỗ chất lỏng đang chảy xuôi. Dây thường xuân dày đặc, có xu thế bò ra ngoài chuẩn bị lan ra khỏi núi mà vào thành phố.

"Thứ này không bình thường." Lâm Đông cân nhắc.

Quay đầu nhìn một chút, Tanker thì ngơ ngác, để cho hắn một mình canh giữ nơi này, thật sự không đáng tin cậy.

"Anh quạ mau đi gọi Tiểu Bát tới, sau này để cô ấy và Tanker cùng nhau canh giữ." Lâm Đông ngẩng đầu nói.

"Đi liền.” Con quạ mắt đỏ trên trời kêu vài tiếng, vỗ cánh vội vàng lướt đi.

"Tiểu Tây Bát... Tiểu Tây Bát... Tôi đến tìm cô.” Toàn bộ bầu trời lãnh địa đều quanh quẩn tiếng chim độc đáo của anh quạ.

Không lâu sau đó, nó bay đến phía tây lãnh địa, mắt đỏ quét qua, xa xa nhìn thấy đỉnh một tòa tháp chuông, có một thân ảnh gầy gò.

"Tiểu Tây Bát... Tiểu Tây Bát..." Anh quạ vội vàng kêu lên.

Tiểu Bát ngước mắt nhìn lại, kỳ thật đã sớm nghe thấy nó gọi mình, nhưng không muốn trả lời, cảm thấy con quạ nhỏ này quá đê tiện.

“Mi vừa gọi ta là Tiểu Tây Bát đúng không?”

"Đúng vậy, Tiểu Tây Bát." Anh quạ đồng ý.

"......" Tiểu Bát không nói gì, nếu không phải quạ đen bay cao, nhất định cô phải nhổ lông nó ra.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay