Chương 104: Toà nhà sụp đổ
Phùng Nham vẫn duy trì thái độ hoài nghi như trước.
"Chú mày còn có thể giúp người khác che dấu khí tức sao? Có thể biểu diễn khả năng cho bọn tao xem không?”
“Đương nhiên là được." Khóe miệng Lâm Đông hơi nhếch lên, ánh mắt nhìn về phía gã râu quai nón, cả hai cùng cất bước tiến về phía hắn.
"Tôi biểu diễn chút, không ngại chứ?"
"Ai sợ mày, nhưng nếu mày lừa gạt chúng tao, ông đây sẽ băm mày ra tám mảnh.”
Khi Lâm Đông đến gần, gã quai hàm cảm giác bất an, nhưng xung quanh nhiều người như vậy, gã không sợ hắn giở trò, cho nên tự cổ vũ bản thân: "Cố lên."
Hứa Lộ bên cạnh nắm chặt hai tay, thần sắc có chút khẩn trương. Sự việc phát triển đến bây giờ, kế hoạch của cô đã thành công bước đầu.
Nếu Lâm Đông thể hiện ra giá trị bản thân, lại lập được công trạng. Sau khi trải qua khảo nghiệm, liền có thể gia nhập tổ chức Bọ cạp đen. Cô ta cầu nguyện trong lòng cho Lâm Đông, hy vọng năng lực che giấu hơi thở của hắn là thật.
Ngẫm lại lần trước cô khẩn trương như vậy, là thời điểm thi đại học. Lúc này, Lâm Đông đứng trước mặt râu quai nón, khóe miệng cong lên thành một nụ cười tươi.
Trước mắt bao người, hắn chậm rãi nâng bàn tay thon dài lên, lợi dụng năng lực thi vực, trực tiếp luồn vào trong đầu gã râu quai nón.
“Cái gì thế này?” Gã râu quai nón nhìn chằm chằm, khuôn mặt dại ra, khí tức tử vong bao phủ gã, trong lòng nảy sinh cảm giác bất an cực độ.
Trong khoảnh khắc này, bỗng nhiên gã ý thức được điều gì đó, vừa định phản kháng nhưng đã quá muộn. Một giây sau, trước mắt chuyển sang màu đen, trực tiếp mất đi ý thức.
Khi thi thể gã râu quai nón ngã xuống đất, trong tay Lâm Đông có thêm một viên tinh hạch.
"Mọi người xem, không hề lộ khí tức mà.” Mọi người lộ vẻ kinh hãi, hít một hơi thật lạnh.
Đây là năng lực quỷ dị gì vậy? Về mặt lý thuyết, Lâm Đông quả thật đã thành công, không còn hơi thở của râu quai nón, nhưng Phùng Nham và những người khác đều biết hắn đang đùa giỡn với bọn họ.
"Mẹ kiếp! Giết hắn đi!” Phùng Nham quát to một tiếng, cơ bắp cánh tay nhô lên, làn da lại bịt kín một tầng màu nâu, gã là người thức tỉnh cường hóa thân thể [thân thể hóa đá].
Lâm Đông cũng đánh ra một quyền, đồng thời thi vực cũng theo đó triển khai: “Rầm.”
Hai cú đấm va chạm vào nhau, thân thể hoá đá của Phùng Nam vốn rất cứng rắn khi hai quyền va chạm phát ra tiếng động lớn. Nhưng cuối cùng gã vẫn không địch lại Lâm Đông, thân thể bị đánh bay bay mười mét, đập thẳng vào vách tường, khiến vách tường bị đứt gãy.
Mà những người khác chung quanh đều rơi vào trong thi vực, cảm nhận được một cỗ áp lực khiến bản thân không thể hít thở nổi. Nhưng Bọ cạp đen là người thức tỉnh tính tình tàn nhẫn, vô cùng thô bạo.
“Đi chết đi!” Bọn họ cắn chặt răng, mạnh mẽ khống chế năng lượng, điên cuồng tấn công Lâm Đông. Mọi loại năng lực quỷ dị đều gào thét chạy về phía Lâm Đông.
Lâm Đông cũng không muốn đón nhận công kích của nhiều người như vậy, nhanh chóng lui về phía sau. Tất cả năng lượng bạo liệt ra, sóng khí cường đại bao trùm, chấn nát mấy cột trụ trong đại sảnh, khói bụi tràn ngập khắp nơi. Theo tiếng bê tông vỡ nát, bụi bặm mù mịt xung quanh.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
“Má nó, toà nhà này sắp đổ rồi.”
“Tên kia chạy đâu rồi? Chết chưa?”
Đám người thức tỉnh Bọ cạp đen bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Lâm Đông nhưng ngoại trừ bụi ra thì chúng chẳng tìm thấy dấu vết gì cả.
"Hắn đâu?" Mọi người cau mày, trong lòng có loại cảm giác kỳ quái.
Có gì đó rất lạ, lúc này gã thức tỉnh hệ tinh thần cố gắng dùng năng lực để tìm. Gã nhanh chóng tìm thấy khí tức khác thường.
“Anh Triệu, gã ở bên cạnh anh kìa.”
“Ở đâu?" Gã trung niên nhân sắc mặt nghiêm trọng, đồng thời ngọn lửa trong lòng bàn tay bùng lên, chỉ cần phất tay thì một bức tường lửa lập tức xuất hiện.
“Bị phát hiện rồi.” Lâm Đông xuất hiện, lực lượng thi vực khủng bố giống như một trận lốc xoáy cuồng dũng thổi tan bức tường lửa, ngay sau đó đánh một quyền đến.
Trong tia lửa bay tán loạn, trước mặt người nọ xuất hiện một nắm đấm. Dù có năng lượng hộ thể, nhưng đầu vẫn bị đánh nát, một viên tinh hạch văng ra. Vì cuộc chiến nên toà nhà vốn đã lung lay càng thêm phần sụp đổ nhanh chóng.
Từng tảng đá lớn rơi xuống, sắp vùi nát nơi này. Lâm Đông liếc nhìn lên trên, tung mình lên không trung rồi biến mất. Lần này đám người thức tỉnh nhìn rất rõ ràng, Lâm Đông đột nhiên biến mất tựa như bốc hơi.
"Mẹ kiếp! Tên đó bốc hơi à? ?” Mọi người thầm mắng một tiếng, nhưng trong lòng sợ hãi, có loại cảm giác đã gặp quỷ.
Phùng Nham nghiến răng nghiến lợi: "Gã ta đi đâu vậy?"
"Có vẻ như gã đi rồi.” Người thức tỉnh tinh thần kia cảm giác được.
Trước mắt đá vụn không ngừng lăn xuống, phía trên ầm ầm rung động, mặt đất chấn động không ngừng, nơi này quả thật sắp sụp đến nơi rồi.
“Đi, chúng ta cũng đi ra ngoài!”
Một đám người thức tỉnh dựa vào năng lực của bản thân, thoát ra khỏi nơi này. Nhìn từ xa, khu mua sắm nội thất hoàn toàn sụp đổ trở thành một đống đổ nát.
“Khụ khụ!” Đám bọ cạp đen tái mét bò từ trong ra.
"Mẹ kiếp, tên kia chạy đâu rồi?"
“Hôm nay, ông đây phải giết chết hắn.”
"Đúng vậy! Chém chết gã đi.” Mọi người chửi bới và phẫn nộ.
"Mọi người im lặng." Phùng Nham bỗng nhiên ý thức được có gì đó không ổn. Theo bình thường gây ra động tĩnh lớn như vậy sẽ khiến các zombie bên cạnh kéo đến, sao bây giờ lại yên tĩnh như vậy?