Chương 102: Hứa Lộ rung động
Nhìn bóng lưng Lâm Đông đi về phía trước, cảm giác này giống như giáo viên đang sửa bài tập về nhà của họ. Không lâu sau, Lâm Đông đến khu mua sắm nội thất, nhìn kiến trúc rách nát trước mặt xiêu vẹo. Lâm Đông yên lặng cảm nhận, dưới lòng đất quả thật có hơi thở của con người.
Bề ngoài chỉ có một, nhưng âm thầm ẩn giấu rất nhiều, bởi vì có hàng rào tinh thần ngăn cách, cụ thể cũng không biết chính xác có bao nhiêu.
"Rất tốt..." Lâm Đông nói.
Bởi vì chỉ cần hắn biết địa chỉ này là thật, như vậy đối phương nhất định sẽ thua cuộc, bị phán tử hình. Lâm Đông đi thẳng xuống lối vào dưới lòng đất, trên bậc thềm rải rác xương khô thối rữa, vết máu loang lổ.
Cửa cuốn phía trước đã bị rỉ sét ăn mòn thành màu nâu đỏ, một số rác thải nhựa bị gió thổi, chất đống dưới cửa. Trong rác thải nhựa, mơ hồ có sâu bọ đang nhúc nhích.
Lâm Đông không mở cửa, quyết đoán dùng năng lực thi vực, thân thể di chuyển ngang vào vách tường bên cạnh, trực tiếp tiến vào trong. Ánh sáng chung quanh chợt mờ mịt, truyền đến một trận khí tức âm lãnh.
Trung tâm mua sắm dưới lòng đất này, ban đầu là nơi bán đồ nội thất. Nhưng ngày tận thế đến, nơi này cũng không mở cửa, vì vậy chẳng có gì cả.
Thân ảnh cao gầy của Lâm Đông, xuất hiện trên hành lang dài, hắn không tiếp tục ẩn nấp mà là trực tiếp đi về phía trước. Tiếng bước chân của hắn vang vọng trong hành lang trống trải, hoàn toàn phá vỡ sự yên lặng chung quanh.
"Thật sự có một mình sao?" Hứa Lộ chờ đợi đã lâu, nhận thấy động tĩnh truyền đến từ phía trước.
Hơi tò mò một chút.... Hắn ta vào từ khi nào vậy?
"Ho! Anh ơi, anh có ở đây không?” Cô ta cố ý dịu giọng, gọi to về phía trước.
Chỉ thấy trong bóng tối, dần lộ ra một bóng người mặc áo sơ mi trắng, khuôn mặt trắng nõn, vô cùng anh tuấn nhưng trong đôi mắt lộ ra vài phần hờ hững. Lâm Đông đánh giá cô gái trước mắt, quả thật là một con người, hơn nữa lại giống như trong ảnh, không hề lừa gạt người ta.
Chẳng qau không biết, chung quanh còn cất giấu bao nhiêu người, hắn phải lừa họ ra.
"Xin chào, tôi tới cứu cô."
"À...." Hứa Lộ nhìn khuôn mặt anh tuấn kia, bỗng nhiên giật mình, trong lòng tựa hồ có chút rung động.
Cô vốn bị thành viên Bò cạp đen bắt vể, sau đó bị bọn họ cưỡng bức ép buộc gia nhập tổ chức. Lúc trước cô định giết chết Lâm Đông, lấy tinh hạch hoặc não đan nhưng nhìn hắn đẹp trai như vậy, không khỏi động tâm tư khác.
"Anh à, em rất sợ.” Hứa Lộ nũng nịu đến gần Lâm Đông, muốn ôm lấy cánh tay hắn nhưng Lâm Đông lách mình né tránh.
"Vật tư mà cô nói đâu?"
"...." Hứa Lộ không biết nói gì, thầm nghĩ tên này không hiểu phong tình thật sao? Tại sao hắn lại ở đây, chẳng lẽ vì vật tư à?
Tuy nhiên càng như vậy càng chứng tỏ con người hắn thẳng thắng.
"Vật tư, trong... Trong đó, anh đi với em.” Hứa Lộ đành phải dẫn hắn đi về phía trước, tiến vào vòng vây của đồng bọn.
"Ừ." Lâm Đông yên lặng cảm nhận hơi thở xung quanh.
Tiếng bước chân của hai người vang vọng trong hành lang dài. Trong lòng Hứa Lộ sinh ra vài phần xấu hổ, thật sự có vài phần hảo cảm với Lâm Đông.
Hai người không ai nói gì, một lát sau Hứa Lộ mới phá vỡ yên lặng: “Anh không sợ em gạt anh sao?”
“Không sợ, dù sao không có vật tư cũng sẽ chết đói, còn không bằng tôi lựa chọn tin tưởng cô." Lâm Đông híp mắt cười nói.
"Vậy sao?" Hứa Lộ yên lặng cúi đầu mím môi.
"Vậy anh có nghĩ từng nghĩ rằng sẽ tham gia một tổ chức nào đó không?”
“Chưa từng, nhưng nếu tôi có thể sống sót có lẽ tôi sẽ suy nghĩ về nó.” Lâm Đông nhìn có vẻ như đang suy tư.
Trong mắt Hứa Lộ hiện lên một tia sáng, đối với việc này tỏ vẻ phi thường tán thành, không phải là gặp phải của mình sao? Xem ra tam quan rất hợp.
"Đúng vậy, sống là quan trọng nhất! Anh đã bao giờ giết ai đó vào ngày tận thế chưa?"
“Chưa từng." Lâm Đông lắc đầu.
Lúc này Hứa Lộ đang có dã tâm lôi kéo hắn gia nhập tổ chức Bọ cạp đen. Trước tiên phải giết mấy người để biểu thị sự khinh miệt với trật tự này, từ nay về sau ủng hộ tự do tuyệt đối.
"Anh ấy chưa từng giết ai.... Giống như chính mình lúc trước, cũng là một người thiện lương.” Hứa Lộ âm thầm suy tư, trong mắt có thêm vài phần dịu dàng. Ở lâu với đám biến thái tổ chức Bọ cạp đen, gặp lại người như Lâm Đông, cảm thấy hắn thật không tồi.
Một sợi tóc đen của Hứa Lộ bay phấp phới sang một bên. Khi cô chạy trốn trong tận thế, nhẫn nhục mà sống qua ngày. Nội tâm đã mệt mỏi rã rời, muốn tìm một bờ vai chân chính để dựa vào.
Bỗng nhiên, Hứa Lộ có một chấp niệm mãnh liệt, không muốn Lâm Đông chết. Có lẽ trước tiên phải khiến hắn gia nhập tổ chức, sau này tìm một cơ hội gần gũi yêu đương với hắn.
"Dù lát nữa xảy ra chuyện gì, anh nhất định phải nghe lời em, chỉ có thể anh mới sống được.”
“Có thể xảy ra chuyện gì chứ?” Lâm Đông mỉm cười hỏi, điều đó có nghĩa là đã nắm chắc mười phần thắng rồi.