Chương 72: Tiểu Hồ ly không biết mệt mỏi chuyên gây chuyệ
Lại 3 ngày trôi qua, còn 7 ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán.
Sáng sớm hôm nay, Hàn Văn Văn tóc dài xõa vai, mặc bộ đồ ngủ in hình ô mai, ngồi trước máy tính, mở một trận đấu game.
Cửa phòng có tiếng gõ.
Hàn Văn Văn lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ: "Lâm Chính Nhiên bạn học?"
"Ừm, là anh."
"Mình đang chơi game, Lâm Chính Nhiên bạn học cứ tự vào đi nhé."
Lâm Chính Nhiên lấy chìa khóa dự phòng từ trong túi ra, mở cửa rồi nhìn thấy Tiểu Hồ ly đang ngồi trên ghế: "Hôm nay cậu dậy sớm thế?"
Hàn Văn Văn nhấn chuột: "Muốn kiếm thêm chút tiền ấy mà, nhân dịp nghỉ đông cày cuốc nhiều để có nội dung dự trữ."
Lâm Chính Nhiên để bữa sáng sang một bên, cầm một cái ghế đến ngồi bên cạnh Hàn Văn Văn.
Hàn Văn Văn đã mở phần mềm quay màn hình, nhưng lại không ghi được tiếng. Cô bé cười hỏi: "Lâm Chính Nhiên bạn học sáng nay mua gì thế?"
"Bánh bao."
"Vậy lát nữa mình chuyển tiền cho cậu nhé, bánh bao gì vậy?"
Lâm Chính Nhiên không trả lời, đưa tay gõ nhẹ đầu Tiểu Hồ ly: "Để mất lính kìa, đừng nói chuyện nữa, tập trung đi."
Hàn Văn Văn chu môi.
Cũng không hiểu vì sao, cho dù là Hàn Tình hay Giang Tuyết Lị.
Mặc dù trên người hai cô bé kia đều có mùi thơm, nhưng không nồng đậm bằng trên người Hàn Văn Văn.
Hồi mới quen trước kia, Lâm Chính Nhiên từng nghĩ là mùi dầu gội hay sữa tắm gì đó của Hàn Văn Văn. Kết quả sau đó một lần phát hiện hóa ra cô bé dùng dầu gội và sữa tắm y hệt loại của mình.
Cho nên cái mùi hương dễ chịu này rốt cuộc là từ đâu ra đến giờ vẫn không biết.
"Nhất huyết!" Lúc game về thành, Hàn Văn Văn vui vẻ nghiêng người, dùng vai khẽ huých Lâm Chính Nhiên: "Lâm Chính Nhiên bạn học không khen mình một tiếng sao?"
Lâm Chính Nhiên vẻ mặt không cảm xúc: "Lợi hại, tiếp tục đi."
Đôi mắt hồ ly kia liếc hắn một cái, đổi cách xưng hô: "Chính Nhiên ca ca có đôi khi cũng ngạo kiều đấy nhỉ, chẳng biết khen người đàng hoàng gì cả."
Lâm Chính Nhiên lại gõ nhẹ đầu cô bé một cái nữa.
Tiểu Hồ ly rất biết phối hợp, "ngao ô" một tiếng.
Đánh xong một trận game, Lâm Chính Nhiên cầm lấy điện thoại của Hàn Văn Văn, mở dữ liệu nền tảng video ra xem. Mấy ngày liên tiếp, cô bé đều kiếm được hơn 40 khối.
"Không hổ là dịp Tết, nếu mà tần suất cập nhật như hồi ở trường cũng kiếm được số tiền này thì tốt quá rồi."
Hàn Văn Văn nghiêng người lại gần Lâm Chính Nhiên, đặt tay lên đùi hắn làm điểm tựa. Mặt hai người chỉ cách nhau nửa nắm đấm.
"Nhưng cũng chỉ nghỉ đông mới kiếm được nhiều thôi, bình thường cũng chỉ kiếm được khoảng 20 khối. Trừ tiền thuê nhà và các loại chi phí lặt vặt khác ra thì chẳng còn dư là bao, mặc dù như vậy thì mình cũng rất thỏa mãn rồi."
"Không sao đâu, nghỉ đông này anh sẽ chơi game cùng em nhiều hơn. Thỉnh thoảng đăng vài video về Tết, tận dụng đợt lưu lượng khủng này có lẽ đủ tiền thuê nhà và chi tiêu cho nửa năm đấy."
Đôi mắt gần trong gang tấc chăm chú nhìn sườn mặt Lâm Chính Nhiên lúc hắn đang nói chuyện, chợt nhớ tới "công lược Lâm Chính Nhiên" mà trước đó đã truyền thụ cho Tiểu Tình Tình.
Cô bé tò mò, chẳng lẽ những điều viết trong đó thật sự vô dụng với Lâm Chính Nhiên sao?
Từ từ thổi hơi vào tai Lâm Chính Nhiên.
Khiến Lâm Chính Nhiên đang nói phải nghẹn lời, hắn quay đầu nhìn cô bé, im lặng hỏi: "Em đang làm gì đấy? Có bị bệnh không đấy?"
Hàn Văn Văn cắn môi, nhỏ giọng ngượng ngùng phản bác: "Mắng người ta làm gì! Người ta đọc tiểu thuyết thấy nói rằng, khi con gái thổi hơi vào tai con trai, tim con trai sẽ đập nhanh hơn. Chính Nhiên ca ca có thế không hả?"
Cô bé vươn tay muốn chạm vào vị trí trái tim của Lâm Chính Nhiên. Kết quả bị tay hắn giữ lại.
Lại gõ vào đầu cô bé một cái: "Ngoan nào."
Hàn Văn Văn ôm lấy đầu, vẻ mặt vui vẻ. Giống như cố ý lại giống như vô tình, vầng trán cô bé tựa vào vai hắn, đôi mắt lén lút nhìn hắn:
"Lúc nào cũng đánh người ta bạo lực thế. Nhưng dù Chính Nhiên ca ca cả ngày hung hăng thế nào, người ta cũng sẽ không giận đâu. Chỉ thấy đau lòng thay cho tay ca ca, không biết có bị đau không nữa."
Lâm Chính Nhiên thật lười nói ba hoa với cái cô bé này, đưa tay đẩy cái đầu đang tựa vào vai mình của cô bé ra: "Lúc anh đến, thấy các nhà khác cũng bắt đầu dán câu đối Tết rồi. Năm nay em có muốn dán không?"
Tiểu Hồ ly nghe thấy thế, lại kéo ghế lại gần hắn, đương nhiên đáp lời: "Dán chứ! Sao lại không dán? Em muốn dán lắm."
"Em không phải bảo không có tiền sao?"
Cô bé phản bác, vẫn nhìn sát vào đối phương: "Chật vật thì chắc chắn là có, nhất là năm nay là cái Tết đầu tiên kể từ khi em sống độc lập, làm sao có thể không chuẩn bị thật chu đáo chứ?"
Lâm Chính Nhiên không muốn để cô bé dựa vào gần như vậy, hắn đứng dậy định đi ra phía giường đọc sách: "Nếu vậy thì em hãy lồng tiếng xong cho cái video mới nhất đang biên tập đi, anh sẽ đi chợ phiên cùng em mua chút câu đối Tết về dán lên cửa. Thật ra cũng không đắt đâu, chỉ cần mua một đôi câu đối dọc và một câu đối ngang là được."
Hàn Văn Văn cười gật đầu, rồi đột nhiên quay người nhìn vào máy tính nói:
"Năm nay có Lâm Chính Nhiên bạn học ở đây cùng em, em thật sự rất vui."
Đôi mắt đang đọc sách của Lâm Chính Nhiên nhìn thấy dáng vẻ cô bé bắt đầu ghi âm cho video, hắn không nói gì.
Khi video đã ghi âm xong, Lâm Chính Nhiên lại kiểm tra lại một lần, xác nhận không có vấn đề gì rồi đăng lên phần mềm.
Rất nhanh sau đó đã có một vài fan trung thành bắt đầu bình luận.
【 Ông nội ơi, chú ý video đã được up mới rồi! 】
【 Cuối cùng cũng đăng video rồi, hơn một tuần mới đăng một cái, tần suất này sao mà nổi tiếng lên được hả 】
【 Thích xem quá, đăng thêm đi! Chỉ thích nghe giọng của up thôi, con gái mà chơi giỏi thế này thật hiếm gặp. 】
Lâm Chính Nhiên liếc nhìn những bình luận đó, nghĩ bụng, ngoài kỹ thuật chơi game do mình truyền thụ cho cái cô hồ ly này ra, bản thân cô bé ở phương diện này quả thực cũng có ưu thế.
Không lâu sau đó, Hàn Văn Văn cùng Lâm Chính Nhiên cùng nhau ăn xong bữa sáng. Cô bé chọn lấy mấy bộ quần áo từ trong vali đi vào nhà vệ sinh, nhắc Lâm Chính Nhiên: "Chính Nhiên ca ca đừng có nhìn lén em thay quần áo nhé, mặc dù bên trong em có mặc áo lót rồi."
Lâm Chính Nhiên lật sách: "Em không khóa cửa à?"
"Nhưng em không thích khóa cửa."
"Thế cũng không sao, dù sao anh cũng sẽ không nhìn lén đâu, anh không hứng thú."
Hàn Văn Văn nháy mắt mấy cái, mỉm cười: "Có đúng không? Nếu vậy thì em cứ thay đồ ở đây vậy, vào nhà vệ sinh phiền phức lắm."
"Tùy em."
Hàn Văn Văn "ồ" một tiếng, thế mà giống như thật sự định bắt đầu cởi đồ ngủ, vừa cởi đồ ngủ vẫn còn khẽ hừ hừ vài tiếng.
"Áo ngủ hình như bị kẹt, Chính Nhiên ca ca đến giúp em một chút đi."
Trán Lâm Chính Nhiên nổi gân xanh, hắn cầm gối ném về phía cái cô hồ ly đáng ghét này: "Đừng có đóng kịch! Áo ngủ rộng thùng thình thế kia thì kẹt chỗ nào? Vào nhà vệ sinh mà thay!"
Hàn Văn Văn nhanh như chớp đón lấy cái gối, cắn môi, đỏ mặt, "phốc thử" cười nhỏ một tiếng rồi nói: "Xem ra Chính Nhiên ca ca cũng không phải thật sự không hứng thú với con gái đâu nhỉ, chỉ là Tiểu Tình Tình và Giang Tuyết Lị bạn học chưa tìm được điểm yếu của Chính Nhiên ca ca mà thôi."
Ánh mắt hắn đầy vẻ khinh bỉ: "Không phải, em chỉ đang ảnh hưởng anh đọc sách thôi."
Hàn Văn Văn ánh mắt cười đầy ẩn ý, dường như muốn nói "Chính Nhiên ca ca xấu hổ rồi kìa."
Nói đoạn, cô bé mặc kệ ánh mắt hình viên đạn của Lâm Chính Nhiên, như thể chạy trốn vào nhà vệ sinh. Chỉ có điều rất nhanh sau đó lại ló đầu ra nhắc nhở:
"Thật ra dù em có bạo dạn đến mấy cũng sẽ không thay quần áo ngay trước mặt Lâm Chính Nhiên bạn học đâu. Chỉ là trêu Chính Nhiên ca ca một chút thôi mà. Người ta nói gì thì nói cũng là con gái mà, vẫn cứ sẽ xấu hổ chứ bộ."
Lâm Chính Nhiên đành chịu thua với cái cô bé này. Hắn rất hiếu kỳ, cái cách xưng hô "Chính Nhiên ca ca" này là bắt đầu từ khi nào?
Anh luôn có cảm giác mấy trò kỳ quặc lại bắt đầu, nhất là mấy ngày gần đây, cái cô hồ ly này lại "kêu" càng tấp nập.
Nhưng mà Lâm Chính Nhiên biết không thể để cô bé đổi cách xưng hô. Bằng không con hồ ly phản nghịch này nhất định sẽ nói: "Chính Nhiên ca ca không cho ta gọi ngươi là Chính Nhiên ca ca à? Vậy thì được rồi Chính Nhiên ca ca, không thành vấn đề Chính Nhiên ca ca, về sau ta không gọi ngươi là Chính Nhiên ca ca nữa là được rồi Chính Nhiên ca ca."
Nhất định sẽ như vậy.
Đổi xong quần áo, Tiểu Hồ ly mặc vào váy cùng áo len khoác ngoài.
Cho dù mùa đông, con hồ ly này dường như cũng rất để ý vẻ bề ngoài. Ở cái tuổi này, hầu hết các cô bé đều không khác là bao.
Khi đi trên đường, Hàn Văn Văn duỗi bàn tay nhỏ hơi đỏ lên vì lạnh, vừa xem những bình luận vừa rồi, vừa cười nói: "Chính Nhiên ca ca biết không? Nhiều người khen ngợi như vậy cũng không bằng một câu khen của Chính Nhiên ca ca khiến ta cảm thấy rung động nha."
Lâm Chính Nhiên cùng nàng song song đi tới, hỏi: "Ngươi mỗi ngày đều nói những lời nhàm chán như vậy, cảm thấy thú vị lắm sao?"
Hàn Văn Văn nhìn thấy Lâm Chính Nhiên, nhếch miệng: "Nơi nào nhàm chán chứ? Chính Nhiên ca ca không thích nói chuyện, vậy thì ta đành phải chủ động tìm chuyện để nói. Người ta cũng chỉ là muốn cùng Chính Nhiên ca ca trò chuyện nhiều hơn một chút thôi mà."