Chương 70: Ngoại hạng nếp nhăn não
Hàn Văn Văn mang theo đồ vật đã mua về ký túc xá.
Nhìn thấy Tiểu Hà Tình đang tập các động tác kéo giãn cơ thể trên ban công, cô thiếu nữ bím tóc đuôi ngựa vốn luôn điềm mỹ giờ phút này lại lộ ra vẻ kiên nghị, già dặn.
Nàng gác một chân lên tường cao quá đầu, chậm rãi ép xuống.
“Văn Văn cậu về rồi? Hôm nay lại đi quay video à?” Thấy cô bạn thân về, Tiểu Hà Tình vội vàng chào hỏi.
Hàn Văn Văn đóng cửa túc xá, gật đầu: “Ừm, lại chờ ở phòng thuê cả ngày, thuận tiện mua chút đồ ăn tối về. Tiểu Tình Tình hôm nay sao lại ở ký túc xá luyện tập thế?”
Tiểu Hà Tình buông chân xuống: “Hoạt động tay chân một chút thôi. Tớ đang chuẩn bị cho giải Taekwondo năm sau. Từ khi lên cấp 2, tớ cảm thấy tốc độ luyện tập của mình chậm đi rất nhiều, hơn 1 năm cũng không tiến bộ là bao, cảm giác không thể lười biếng thêm nữa.”
Nàng đi rửa tay rồi quay lại: “Nếu không sang năm thi đấu sẽ rất khó khăn.”
Hàn Văn Văn tò mò ngồi bên giường, nhìn nàng cũng ngồi xuống bên cạnh.
“À? Lời này nghe có chút thú vị. Sao lại bảo lười biếng hơn 1 năm? Ý cậu là Tiểu Tình Tình bị bạn học Lâm Chính Nhiên ảnh hưởng đến cả Taekwondo cũng không luyện được?”
Hàn Văn Văn đầy ẩn ý nhìn chằm chằm cô bạn, che miệng cười cười: “Vậy hơn 1 năm nay cuối tuần các cậu đều luyện cái gì? Đừng nói với tớ các cậu chẳng luyện gì cả, mỗi tuần đều lén lút hẹn hò đấy nhé?”
Tiểu Hà Tình đỏ mặt giúp cô mở hộp đồ ăn: “Gì chứ! Khẳng định đều luyện chứ, chỉ là... Ai nha.” Nàng xấu hổ nói:
“Văn Văn cậu còn không biết mỗi ngày tớ nghĩ gì sao? Từ khi Giang Tuyết Lị xuất hiện, tớ luôn rất phân tâm, nên mới luyện không tốt.”
Hàn Văn Văn: “Ý cậu là giờ cậu không cần lo lắng về cô ấy nữa?”
Tiểu Hà Tình đưa đũa cho cô bạn: “Nói đúng hơn là không sợ.”
Hàn Văn Văn nhìn cô bạn thân, nhận lấy đũa: “Tiểu Tình Tình, hôm nay cậu đã thẳng thắn với bạn học Lâm Chính Nhiên chưa? Cậu ấy trả lời cậu thế nào? Hôm qua không nói được thì hôm nay chắc không bỏ cuộc giữa chừng nữa nhỉ?”
“Hôm nay không có...” Tiểu Hà Tình cắn môi hơi do dự nhưng vẫn nói thật với Hàn Văn Văn:
“Tớ xem như đã thẳng thắn rồi. Còn về phần cậu ấy trả lời thế nào tớ á, Văn Văn cậu cũng biết Lâm Chính Nhiên không thích nữ sinh cấp 2 mà, nên cậu ấy khẳng định cự tuyệt thôi. Đây chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”
Nàng nói rất chắc nịch, giọng hoàn toàn không chút buồn bã, thậm chí còn hỏi ngược lại.
Hàn Văn Văn ngẩn ngơ ngồi đờ ra ở đó, bỗng nhiên ngây người.
Chậm rãi mở môi đỏ mọng: “À?”
Tiểu Hồ ly hiếm khi nào không hiểu Tiểu Hà Tình đang nói gì.
Tiểu Hà Tình tiếp tục siết chặt đũa giải thích:
“Ý tớ là Lâm Chính Nhiên chẳng phải đã sớm nói với chúng ta rồi sao, Văn Văn chắc cũng biết mà nhỉ? Cậu ấy không thích nữ sinh cấp 2, vì còn nhỏ quá, cậu ấy không hứng thú, nên cậu ấy căn bản sẽ không đồng ý đâu! Học sinh cấp 2 tỏ tình với cậu ấy thì sao mà cậu ấy đồng ý được?” Nàng cười nói, ngoác miệng cười.
Chỉ là không cười còn đỡ, nhưng nụ cười này còn khiến đại não Hàn Văn Văn càng thêm mơ hồ.
“Cậu đang nói cái gì...” Hàn Văn Văn nhỏ giọng hỏi: “Vậy nên nếu cậu biết cậu ấy sẽ không đồng ý, thì cái việc cậu tất bật nửa tháng nay tỏ tình có ý nghĩa gì?”
Tiểu Hà Tình nhếch môi, giọng nói mềm mại:
“Trước đó là vì sau khi lên cấp 2 thì Giang Tuyết Lị xuất hiện đúng không, nên tớ luôn sợ cậu ấy bị người khác cướp mất, mới nghĩ cách để rút ngắn khoảng cách với cậu ấy hơn. Cái 'công lược' Văn Văn đưa tớ trước đó tớ thấy không hiệu quả lắm, thế là mới dùng hạ sách này, muốn rút ngắn quan hệ với cậu ấy.”
Nàng nhìn chằm chằm Hàn Văn Văn đang ngớ người, giải thích nói:
“Nhưng đó là bởi vì lúc đó tớ bị choáng váng! Hoàn toàn quên mất một chuyện cực kỳ quan trọng! Chuyện này hôm nay tớ đến nhà Lâm Chính Nhiên mới nhớ ra! Đó chính là tớ và cậu ấy...” Nàng nói từng chữ một, vẻ mặt cực kỳ vui vẻ:
“Hai chúng ta đã sớm là bạn trai bạn gái rồi nha! Tớ hoàn toàn không cần thiết phải tỏ tình! Hoặc là nói tỏ tình chẳng thể kéo gần quan hệ được nữa, bởi vì đối với chúng ta, những người đã là bạn trai bạn gái rồi, tỏ tình đã hoàn toàn vô dụng rồi nha!”
Hàn Văn Văn: “...”
Hàn Văn Văn: “À?”
Không ai biết lúc này Tiểu Hồ ly đang nghĩ gì, cũng có thể là cô ấy chẳng nghĩ gì cả.
Dù sao thì Tiểu Hà Tình nói từng chữ cô ấy đều hiểu, nhưng khi ghép lại thì cô ấy lại chẳng hiểu có ý nghĩa gì, hoàn toàn không nghe lọt tai.
Tiểu Hà Tình kích động nói: “Lúc còn rất rất nhỏ hai chúng ta đã ở bên nhau rồi! Là lúc học lớp mẫu giáo lớn hai chúng ta đã nói sẽ mãi mãi không xa rời nhau, câu nói này cậu ấy không quên mà tớ cũng không quên, cho nên... Cậu hiểu rồi chứ Văn Văn? Từ trước tới giờ tớ đều nghĩ sai rồi!”
Tiểu Hà Tình xấu hổ nói: “Việc tớ phải làm căn bản không phải là đi tranh luận xem rốt cuộc cậu ấy thích ai, mà là muốn khiến cậu ấy không trăng hoa, không đi sai đường! Chỉ cần khiến cậu ấy thích tớ hơn những cô gái khác là được rồi!”
Trong túc xá hết sức yên tĩnh, chỉ có tiếng các bạn học đi ngang qua dưới lầu nho nhỏ ồn ào vọng lên.
Hàn Văn Văn chớp chớp mắt, bỗng nhiên ôm bụng cười lớn.
Hoàn toàn không nhịn được cười.
Khiến Tiểu Hà Tình xấu hổ muốn chết: “Cậu cười cái gì thế Văn Văn? Tớ nói không đúng à?”
Hàn Văn Văn thật sự không chịu nổi, khoát tay:
“Không có, không có. Cuối cùng tớ cũng hiểu ý Tiểu Hà Tình rồi. Chỉ có thể nói lần này Tiểu Tình Tình nói đúng đấy. Chẳng phải lần đầu cậu nói với tớ ở phương Nam rằng bên cạnh cậu ấy có cô gái sao, chúng ta thảo luận chẳng phải là chuyện bạn học Lâm Chính Nhiên có thể sẽ thích người khác sao?”
Hàn Văn Văn ngẫm nghĩ lời của Tiểu Hà Tình, nụ cười cũng dần tắt, cố gắng lẩm bẩm phân tích một cách nghiêm túc:
“Câu nói 'có thể sẽ thích người khác' này nếu phân tích kỹ... nghĩa là vốn dĩ cậu ấy thích cậu, nên lúc ban đầu chúng ta mới lo lắng cậu không ở bên cạnh cậu ấy sẽ di tình biệt luyến. Nói cách khác, hai người các cậu thực sự đã sớm ở bên nhau rồi.”
Tiểu Hà Tình xấu hổ gật đầu: “Ừm, tớ cũng nghĩ như vậy.”
Hai cô bạn thân có sóng não khó hiểu cuối cùng cũng kết nối được với nhau.
Dứt lời, Tiểu Hà Tình bỗng nhiên đầy khí thế:
“Cho nên từ hôm nay mục tiêu thay đổi! Tớ không muốn để ý xem bạn học Giang Tuyết Lị đã làm gì nữa. Việc tớ cần làm là khiến bản thân tốt hơn, để cậu ấy biết tớ không còn là trẻ con nữa. Có như vậy mới có thể rút ngắn khoảng cách với cậu ấy! Làm những chuyện mà bạn trai bạn gái nên làm!”
“Lâu lắm rồi không thấy Tiểu Tình Tình đầy ý chí chiến đấu như thế này nha.” Hàn Văn Văn từ trong hộp đồ ăn lấy ra 2 bình nước ngọt, cười đưa cho Tiểu Hà Tình 1 bình: “Kia để ăn mừng hai người các cậu đã sớm ở bên nhau, cạn ly!”
Tiểu Hà Tình mở chai nước ngọt, cùng Hàn Văn Văn chạm ly: “Cạn ly!”
Hai cô bạn thân đều uống một ngụm lớn.
Tiểu Hà Tình nói: “Đúng rồi Văn Văn, hôm nay tớ theo Lâm Chính Nhiên đến nhà cậu ấy chơi, cậu ấy nói nếu sang năm tớ giành được quán quân Taekwondo cấp trấn, cậu ấy có thể thỏa mãn tớ 1 nguyện vọng. Cậu nói tớ nên cầu nguyện vọng gì thì tốt nhỉ?”
Hàn Văn Văn hiếu kì 'ồ' một tiếng, cắn ngón tay suy nghĩ: “Cái này... nếu hai cậu đã là loại quan hệ đó rồi, vậy thì chúng ta không cần vòng vo nữa.” Nàng kéo Tiểu Hà Tình lại, lặng lẽ nói gì đó vào tai cô bạn.
Tiểu Hà Tình lập tức đỏ mặt bốc khói: “À? Kiểu nguyện vọng này tớ thấy ngại lắm... Nhưng nghe cũng không tệ.”
Trong cuộc thảo luận thú vị của hai cô bạn thân vào buổi tối, một ngày bận rộn cũng đã trôi qua. Trong tuần kế tiếp, Tiểu Hà Tình và Giang Tuyết Lị dường như đều đầy đấu chí, bận rộn với chuyện của riêng mình, đồng thời tràn đầy chờ mong đối với cuộc sống cấp ba sắp đến vào năm sau, nhất là sau một năm nữa.
Một tuần trước kỳ thi cuối kỳ, Lâm Chính Nhiên cũng cố ý rút ra một chút thời gian học bù cho Hàn Văn Văn. Quả nhiên, nhờ sự dạy bảo tận tình trong học kỳ này, Hàn Văn Văn cuối kỳ đã đạt được thành tích tốt ở nhóm dẫn đầu.
Thêm một tuần nữa, trường học chính thức thông báo bắt đầu nghỉ đông, năm mới cũng sắp đến.