Chương 54: 2 tuần một lần biến 3 tuần một lầ
Không khí dường như ngưng đọng lại.
Hàn Văn Văn thậm chí hơi nghi ngờ mình nghe nhầm, bèn hỏi lại một lần: “Tiểu Tình Tình, cậu vừa nói cái gì?”
Tiểu Hà Tình chỉ vừa có được dũng khí rất lớn trong khoảnh khắc đó, nên bảo nàng nói lần thứ hai thì nàng cũng không nói ra được nữa.
Mặt nàng đỏ bừng, cứ ấp a ấp úng mãi mà không thốt lên được câu thứ hai. Mãi đến khi ngồi lại lên giường, trùm kín chăn, thân thể cuộn tròn như cái bánh chưng, chỉ để lộ cái đầu nhỏ đáng yêu thì nàng mới dám mở miệng:
“Tớ... tớ định mùa đông này... sẽ... sẽ thổ lộ với Lâm Chính Nhiên... Tớ muốn ở cùng với hắn..”
Hàn Văn Văn chớp chớp mắt nhìn nàng, tựa sát vào người nàng, hiếu kỳ hỏi lại: “Tớ vẫn nghe không rõ, nói lại lần nữa xem nào?”
Đầu Tiểu Hà Tình vì xấu hổ mà muốn bốc khói luôn rồi. Nàng vùi hẳn đầu vào trong chăn, giọng nói vì bị ém lại nên càng nhỏ hơn nữa: “Ý tớ là... tớ định mùa đông này... tớ muốn ở cùng... Hu hu, Văn Văn cậu đừng hỏi nữa mà, tớ không nói ra được đâu, rõ ràng là cậu nghe thấy tớ nói gì rồi còn gì.”
Khiến Hàn Văn Văn che miệng cười khẽ. Ngón tay nhỏ của nàng chọc chọc tấm chăn, còn Tiểu Hà Tình thì hé ra một khe nhỏ nhìn nàng.
Hàn Văn Văn khẽ hỏi: “Vào trong nói chuyện nhé?”
Tiểu Hà Tình gật đầu. Thế là, hai cô bạn thân cùng chui vào trong ổ chăn, biến thành một cái bánh chưng lớn đầy cảm giác an toàn.
Hàn Văn Văn ngồi bên trong, cái đuôi cáo vô hình phía sau lưng nàng lúc thì vẫy sang đây, lúc thì vẫy sang kia, cực kỳ bát quái nhìn cô bạn thân: “Tiểu Tình Tình, sao cậu đột nhiên có dũng khí vậy? Định trực tiếp kết thúc cuộc chiến hả?”
Tiểu Hà Tình ngồi thu lu trên giường, tay nhỏ nghịch ngợm vẽ vòng tròn trên ga giường: “Không phải tớ có dũng khí đâu, mà tớ cũng chẳng còn cách nào khác nữa. Từ hồi cấp 2 đến giờ, Văn Văn, cậu không thấy mọi người đều đang nói chuyện yêu đương sao? Hồi tiểu học chẳng ai nói về chuyện này, nhưng lên cấp 2 thì nhiều hẳn lên.”
Nàng ngơ ngác nhìn Tiểu Hồ Ly: “Toàn là chuyện ai quen ai, ai thích ai, ai tỏ tình với ai các kiểu.”
Hàn Văn Văn lấy tay chống cằm: “Cái này tớ cũng thấy mà. Trên sách nói đây là thời kỳ phát triển tâm lý đúng không? Lứa tuổi này chính là lúc tâm tư con gái nhạy cảm nhất, vả lại nếu là ở thời cổ đại thì tuổi như chúng mình đều đã có thể lập gia đình rồi đấy.”
Nàng hơi ngượng ngùng nói:
“Hình như đúng là thế thật.. Cái này thì tớ không rõ lắm, có điều gần đây mấy chủ đề này nhiều lắm luôn. Tớ nghe nhiều người kể chuyện ai với ai là thanh mai trúc mã từ nhỏ, kết quả một trong hai người lại thay lòng đổi dạ, đi thích bạn nữ lớp khác. Rồi gần đây không phải có mấy bộ phim truyền hình đang hot lắm sao?”
Nàng thoáng sợ hãi: “Tớ cũng rảnh rỗi không có việc gì nên xem thử, phát hiện trong phim truyền hình hình như cô nàng thanh mai trúc mã lúc nào cũng thua thì phải.. Cuối cùng thắng đều là những cô gái xuất hiện đột ngột!”
Hàn Văn Văn cũng không phủ nhận điểm này. Nàng đọc tiểu thuyết, xem Anime và phim truyền hình cũng rất nhiều, biết rằng cô nàng thanh mai trúc mã không địch lại cô gái "từ trên trời rơi xuống" đã thành định luật.
Tiểu Hà Tình tủi thân “Anh anh anh”, vùi đầu vào đầu gối, bĩu môi lẩm bẩm tỏ vẻ không vui:
“Sao lại thế ạ? Theo lý mà nói, thanh mai trúc mã phải có tỉ lệ thắng cao nhất chứ, tại sao hai đứa từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau lại không thể thắng được một người mới xuất hiện chứ?”
“Nhưng có lẽ vẫn là vấn đề tớ nói trước đó, quan hệ quá quen thuộc chăng?” Hàn Văn Văn giải thích: “Có điều, Giang Tuyết Lị cũng không tính là 'từ trên trời rơi xuống' nhỉ? Nàng và Lâm Chính Nhiên cũng là thanh mai trúc mã mà, xét theo ý nghĩa chặt chẽ thì cậu mới là 'từ trên trời rơi xuống' đó.”
Tiểu Hà Tình giật nảy mình, đầu hơi loạn: “Ơ? Tớ là 'từ trên trời rơi xuống' á? Tớ với hắn là thanh mai trúc mã mà.”
Tiểu Hồ Ly duỗi hai ngón tay ra, trước chỉ một ngón, vừa nói vừa nháy mắt: “Cậu là thanh mai trúc mã.” Rồi lại thêm một ngón nữa: “Cộng thêm 'từ trên trời rơi xuống', gấp đôi thuộc tính luôn nha, bởi vì cậu thế mà là cấp 2 mới đột nhiên xuất hiện!”
Tiểu Hà Tình bỗng nhiên cực kỳ vui vẻ, mở to hai mắt thò đầu ra từ trong chăn: “Đúng vậy nha! Văn Văn nói vậy nghe như thể tớ đúng là 'từ trên trời rơi xuống' thật!”
Hàn Văn Văn cũng “đát” một tiếng, thò đầu ra từ trong chăn: “Không phải cậu cũng, mà là chỉ có cậu là thôi! Giang Tuyết Lị là bạn học luôn ở bên cạnh Lâm Chính Nhiên mà, làm gì có thuộc tính 'từ trên trời rơi xuống'?”
Tiểu Hà Tình toét miệng cười: “Thế nếu nói vậy thì chẳng phải tớ có ưu thế lớn lắm sao?!”
Hàn Văn Văn từ từ nhắm mắt mỉm cười: “Nên tớ vẫn luôn cảm thấy Tiểu Tình Tình sẽ thắng.”
Tinh thần chiến đấu vừa mới dâng lên của Tiểu Hà Tình bỗng nhiên lại sa sút khi nàng nghĩ tới chuyện năm ngoái cứ chọc Lâm Chính Nhiên tức giận: “Thế thì không đúng rồi. Nếu tớ có ưu thế, vì sao quan hệ của tớ với hắn lại chẳng tiến triển gì? Còn Giang Tuyết Lị thì lại càng ngày càng tốt với hắn?”
Nàng ôm chân, u ám rúc vào một góc: “Nhớ lại chuyện hơn nửa năm trước tớ hối hận ghê. Rõ ràng tớ muốn chủ động làm vài việc để tiến thêm một bước với hắn, kết quả ngược lại cứ chọc hắn tức giận. Gần đây hắn còn dữ hơn cả trước nữa chứ.”
“Cái này thì...” Hàn Văn Văn hơi ngượng: “Về chuyện này, đến giờ tớ vẫn không hiểu tại sao những cách của tớ lại cứ chọc Lâm Chính Nhiên tức giận. Theo lý mà nói, cho dù không thể đẩy nhanh tiến độ thì cũng không nên phản tác dụng chứ.”
Tiểu Hà Tình không nói gì, bởi vì nàng biết những chuyện trong kế hoạch nàng đặt ra thì nàng lại chẳng thể làm theo được hoàn toàn:
“Nhưng có lẽ vẫn là không hợp với tớ. Tớ thấy vẫn phải dùng cách của riêng mình mới được. Thế nên, tớ định nhân dịp mùa đông này sẽ đan cho hắn một chiếc khăn quàng cổ rồi sau đó thổ lộ luôn.” Nàng nhớ tới những chủ đề yêu đương mà các bạn vẫn hay nói chuyện.
Vừa nghĩ tới chuyện nếu có thể được hắn ôm ôm hôn hôn các kiểu nàng đã thấy rất kích động: “Tớ cũng muốn cùng hắn yêu đương, muốn được ở cùng hắn nhiều hơn.”
Hàn Văn Văn nhìn chằm chằm vẻ mặt trông thì nhút nhát nhưng kỳ thực lại kiên định của Tiểu Hà Tình, tựa sát vào người nàng nói: “Tiểu Tình Tình, cậu thật sự đã trưởng thành rồi đấy! Nếu cậu đã quyết định vậy thì tớ ủng hộ cậu hết mình. Chúc cậu sớm ngày hoàn thành tâm nguyện nhé.”
Tiểu Hà Tình đỏ bừng mặt, hừ hừ như tiếng muỗi: “Tớ... cảm ơn Văn Văn nhé...”
Nói rồi, nàng bỗng nhiên thấy hơi không kìm được lòng. Nàng trút hết những muộn phiền trong lòng ra, nhắm mắt nắm chặt hai bàn tay nhỏ lại:
“Nhưng tớ thật sự chẳng có dũng khí gì cả. Chủ yếu là gần đây hắn dành cho tớ ít thời gian đi, trước kia còn 2 tuần một lần, giờ thành 3 tuần một lần rồi. Thậm chí trong lớp tớ còn rất nhiều bạn nữ thích hắn nữa! Tớ thật sự càng ngày càng sợ hắn bị cô gái khác cướp mất thôi.”
Hàn Văn Văn mỉm cười lắng nghe cô bạn thân trút bầu tâm sự, thầm nghĩ Tiểu Tình Tình thật sự rất thích Lâm Chính Nhiên.
Một người nhát gan từ trước đến nay như nàng vậy mà cũng cứ luôn tìm cách để chủ động.
Chỉ là...
Mắt Hàn Văn Văn nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đôi Mắt Hồ Ly không biết đang suy nghĩ gì.
Rất nhanh lại đến cuối tuần. Tuần này chính là tuần mà Tiểu Hà Tình nói 3 tuần mới có 1 lần, khi Lâm Chính Nhiên không ở cùng mình và cũng không ở cùng Giang Tuyết Lị.
Không biết hắn muốn đi làm gì nữa.
Trưa thứ Bảy, bốn người tập hợp tại một chỗ. Lâm Chính Nhiên cầm cặp sách bước về nhà: “Tuần này tớ sẽ không ở cùng hai cậu đâu. Hai cậu cứ tự mình luyện tập đi nhé, hoặc nghỉ ngơi cũng được.”
Giang Tuyết Lị nhìn theo bóng lưng Lâm Chính Nhiên rời đi, rất hiếu kỳ:
“Cái tên ngốc này gần đây rốt cuộc đang bận cái gì thế không biết? Trước kia chẳng phải cứ 2 tuần ở cùng một lần sao, giờ thành 3 tuần rồi. Từ lần nghỉ hè trước đã bắt đầu thế rồi.” Nàng quay đầu hỏi Tiểu Hà Tình: “Tiểu Hà Tình, cậu có biết gần đây cái tên ngốc ấy đang làm gì không?”
Tiểu Hà Tình lắc đầu. Nếu nàng biết thì tốt rồi, chính vì không biết nên nàng mới phải nghĩ ra 'đại chiêu', bằng không thì lại chẳng dám thổ lộ tâm ý mất.
Nàng chỉ muốn thử một lần, thậm chí về sau có khả năng sẽ chẳng còn được nhìn thấy hắn nữa.
“Tớ cũng không biết, cũng không dám hỏi hắn.” Giang Tuyết Lị thở dài một hơi. Nàng đã từng thử hỏi qua một cách ngạo kiều, nhưng cái kiểu hỏi ấy căn bản chẳng thu được chút thông tin nào.
Khoát tay chào hai người, nàng nói: “Vậy tớ cũng về nhà đây. Cuối tuần gặp Hàn Tình, Hàn Văn Văn nhé.”
Hàn Văn Văn và Hàn Tình cũng khoát tay chào tạm biệt nàng.
Giang Tuyết Lị sau khi đi, Hàn Tình hỏi Hàn Văn Văn: “Tuần này Văn Văn, cậu vẫn còn phải đi quay không?”
Chuyện Hàn Văn Văn quay video chơi game thì Hàn Tình (Tiểu Hà Tình) đã biết, bởi Tiểu Hồ ly (Văn Văn) đã nói với Tiểu Hà Tình ngay khi vừa nhập học.
Là bạn thân tốt, Tiểu Hà Tình biết đại khái tình hình kinh tế và gia đình của Hàn Văn Văn.
Do đó, từ trước đến nay Hàn Tình đều không làm phiền công việc kiếm tiền của Hàn Văn Văn.
Hàn Văn Văn cười nói: “Ừm, tuần này tớ vẫn phải đi quay mấy cái nữa, nên ban ngày sẽ không ở ký túc xá cùng với Tiểu Tình Tình được.”
“Không sao, trước giờ tớ cũng đâu có hỏi đâu. Văn Văn, cậu cũng quay video ở chỗ đó hả? Quán net mà? Nhưng chỗ đó chúng ta chưa đủ tuổi để vào mà? Hơn nữa, tớ luôn cảm thấy cái loại chỗ như quán net đáng sợ lắm.”
“Không phải. Cậu tớ thuê cho tớ một căn phòng, tớ dùng chuyên để quay video. Đợi lúc nào tớ không bận, tớ có thể đưa Tiểu Tình Tình đến xem.”
Tiểu Hà Tình kinh ngạc: “Hóa ra cậu thuê phòng ở à? Tốt quá! Vậy lúc nào cậu rảnh rỗi thì dẫn tớ đi xem nhé.”
Hàn Văn Văn gật đầu đồng ý, rồi cáo biệt Hàn Tình: “Vậy tớ cũng đi đây. Tiểu Hà Tình ở ký túc xá ngoan ngoãn nhé, tối gặp lại.”
“Ừm, Văn Văn tối gặp lại.”
Hàn Văn Văn cũng khoát tay chào nàng.
Rồi lén lút đi cùng Lâm Chính Nhiên đến căn phòng thuê để gặp nhau.
Cảm ơn đại lão « trầm mặc như vậy » đã khen thưởng 588 Qidian tiền.
Cảm ơn các vị đại lão đã ném nguyệt phiếu.
Vẫn là thêm non nửa chương nữa.