Chương 370: Nói chuyện làm ă
Lâm Chính Nhiên ngồi trên ghế làm việc của ông chủ, tiếp tục xem xét các văn kiện công việc của tháng này.
Ở một nơi nào đó, Tưởng Tĩnh Thi cũng đang bận rộn với công việc thư ký tạm thời của mình.
"Lão bản, Tĩnh Thi làm việc hôm nay có khiến ngài hài lòng không?"
Lâm Chính Nhiên vừa xem tài liệu, vừa cố ý nói: "Đừng nói chuyện, làm việc của cô đi."
Tưởng Tĩnh Thi đỏ mặt, không dám lên tiếng nữa, chỉ tiếp tục giả vờ làm thư ký ôn nhu đáp lại: "Dạ."
Cùng lúc đó, ở cổng chính công ty Chính Thi.
Một chiếc Audi chậm rãi từ xa lái tới, cẩn thận dừng ở hai bên ngã tư.
Từ trên xe bước xuống là một cặp vợ chồng, cả hai đều khoảng 30 tuổi, trông có vẻ phong trần mệt mỏi.
Người chồng mặc âu phục, người vợ cũng trang điểm nghiêm túc.
"Vợ à, đồ đạc cầm chắc hết chưa?"
Người vợ gật đầu: "Ừm, anh yên tâm đi. Có điều công ty này thật là lớn." Nàng ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao bảy tầng đồ sộ trước mặt.
Người chồng nhìn ngắm một lượt rồi gật đầu: "Đây mới thật sự là công ty lớn. Chỉ cần cuộc làm ăn hôm nay đàm phán thành công, năm nay sẽ không lo lỗ vốn."
"Chủ yếu là chúng ta cũng không biết đối phương thế nào, đừng xảy ra sự cố gì là tốt rồi."
Người chồng có chút lo lắng: "Cũng không có vấn đề gì đâu, đều đã liên lạc xong cả rồi."
Thế là hai vợ chồng sải bước đi về phía phòng bảo vệ. Người chồng mở miệng: "Huynh đệ, chào anh. Tôi đến tìm Lưu tổng để nói chuyện làm ăn, tôi họ Hàn."
Bảo vệ nhìn đối phương một cái, thấy điệu bộ này liền biết là đến tìm người, nghe giọng nói rõ ràng không phải người bản xứ: "Tìm Lưu tổng? Lưu tổng nào? Trưởng phòng hành chính của chúng tôi à?"
"Đúng, chính là Lưu tổng, trưởng phòng hành chính."
"Sao nói chuyện làm ăn lại tìm trưởng phòng hành chính?"
Người chồng cười ha hả: "Người khác liên lạc giúp."
"Được rồi, vậy tôi giúp anh gọi điện thoại cho Lưu tổng, anh chờ một chút."
"Cảm ơn."
Bảo vệ gọi điện thoại xong, liên hệ xong xuôi, cúp máy rồi nói với người kia: "Được rồi, lát nữa sẽ có người xuống đón anh, chờ chút anh đi theo cô ấy vào là được, nhớ điền vào đơn đăng ký."
"Cảm ơn anh." Người chồng vừa viết bảng biểu vừa khách khí móc từ trong túi ra một điếu thuốc: "Huynh đệ, hút điếu thuốc nhé."
Bảo vệ vui vẻ nhận lấy, thấy đối phương hòa nhã thì liền hỏi chuyện: "Nghe giọng anh không giống người bản xứ? Từ phương Nam đến à? Hai anh chị là vợ chồng?"
Hai người liếc nhau, người chồng nói: "Ừm, tôi với vợ vừa đến đây tối hôm qua, lái xe mất hai ngày."
"Vậy thật là vất vả."
"Làm ăn đều vậy mà."
Điền xong bảng biểu, hai người tán gẫu vài câu, bảo vệ tiếp tục đứng gác, hai vợ chồng cũng đang chờ người từ văn phòng xuống đón.
Đang lúc chờ đợi, người chồng hỏi vợ: "Hôm nay xong việc cùng nhau đi thăm Văn Văn một chút nhé? Vừa vặn tiện đường."
Người vợ đáp: "Ừ, vậy nói xong chuyện làm ăn em sẽ gọi điện thoại cho Văn Văn."
Người ngoài không biết hai vợ chồng này là ai, nếu như Lâm Chính Nhiên hoặc Hàn Văn Văn ở đây, tự nhiên có thể nhận ra ngay, cặp vợ chồng từ phương Nam xa xôi ngàn dặm chạy đến nói chuyện làm ăn chính là cậu mợ của Hàn Văn Văn.
Năm nay thị trường miền Nam không tốt, hai vợ chồng cũng đã dốc hết toàn lực mới liên lạc được với công ty lớn này.
Chờ đợi một lát, từ văn phòng đi xuống một cô bé trẻ tuổi, cậu liền vội vàng đi tới.
Cô gái hỏi: "Là Hàn tổng phải không? Đến tìm Lưu tổng?"
"Đúng vậy."
"Lưu tổng của chúng tôi đang đi họp, có thể phải chờ một lát mới về được, tôi dẫn hai vị lên lầu trước."
"Không sao, không sao."
Cô gái dẫn cậu mợ đi vào tòa cao ốc của công ty Chính Thi, rồi đi thang máy lên.
Nhìn tòa cao ốc to lớn nguy nga này, cậu mợ không khỏi cảm thấy hồi hộp.
Cuộc làm ăn hôm nay liên quan đến hiệu quả và lợi nhuận cả năm của hai người, cậu đã phải dùng rất nhiều mối quan hệ, tặng không ít lễ vật mới có cơ hội liên lạc được với trưởng phòng hành chính của công ty Chính Thi.
Tuyệt đối không thể xảy ra sơ suất.
Một đường thuận lợi đi tới cửa văn phòng của phòng hành chính, cô gái bảo hai người ngồi đợi ở trên ghế sofa.
Hai vợ chồng khiêm tốn gật đầu, không nói thêm lời nào.
Đại khái qua khoảng 10 phút, một người đàn ông khoảng 40 tuổi sải bước đi vào phòng hành chính, chính là Lưu tổng, trưởng phòng hành chính.
Cậu tuy là đến tìm Lưu tổng, nhưng lại không biết Lưu tổng là ai, vẫn ngồi yên ở đó.
Lưu tổng hỏi nhân viên trong phòng: "Không phải nói có người đến tìm tôi à?"
Cô gái đón người nhìn về phía ghế sofa: "Người đến rồi! Đang ở đằng kia kìa."
Lưu tổng quay đầu nhìn thấy hai vợ chồng, lúc này cậu mới ý thức được người này chính là người mình muốn tìm, vội vàng đứng lên bắt tay: "Ngài là Lưu tổng phải không? Chào ngài, chào ngài, tôi họ Hàn, hôm qua đã gọi điện thoại cho ngài."
Lưu tổng tùy ý bắt tay đáp lời: "Hàn tiên sinh đúng không? Đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện."
Ba người đi đến chỗ vắng người ngoài văn phòng.
Lưu tổng nói: "Tôi cũng rất bận, chúng ta nói ngắn gọn thôi. Hai người mang hàng mẫu đến rồi chứ? Để tôi xem một chút, định bán bao nhiêu, giá cả phù hợp thì tôi sẽ liên hệ bên mua hàng."
Mợ vội vàng lấy từ trong túi ra một bao linh kiện máy móc nhỏ: "Đây ạ, ngài xem đi, sản phẩm của chúng tôi làm rất tốt, giá cả cũng không đắt, một bộ chỉ bán 300, thấp hơn nhiều so với giá thị trường."
"Đắt." Lưu tổng liếc mắt nhìn qua loa. Đương nhiên hắn biết thứ này đã rất rẻ, nhưng vẫn nói: "Mắc quá, bớt thêm chút nữa đi."
Cậu nói: "Giá này thật sự là rất rẻ rồi, giá này chúng tôi gần như không có lãi."
"Tôi nói đắt là đắt, còn nói là không có lãi, hai người đến đây một chuyến cũng không dễ dàng gì, sao trước khi đến không cân nhắc kỹ giá cả? Nếu vậy thì tôi không giúp các người liên hệ được."
"Cái này..." Mợ liếc nhìn chồng, cậu có chút lo lắng lấy từ trong túi ra một phong bì đưa cho đối phương: "Giá tiền này thật không đắt đâu ạ. Lưu tổng, ngài thấy chúng tôi vất vả lắm mới liên lạc được với ngài, ngài giúp đỡ chúng tôi một chút, giúp chúng tôi liên hệ đi mà."
Lưu tổng nhìn xung quanh không có ai, nhận lấy phong thư nhìn một chút, lập tức tươi cười:
"Được thôi được thôi, thấy hai vợ chồng các người cũng không dễ dàng gì, coi như là giúp các người một tay, giúp các người liên hệ bên mua hàng. Phải biết là lô hàng này của các người cũng không dễ bán đâu, có thể thu hết ngay thì công ty cũng không lãi được bao nhiêu. Nhưng tôi phải nhắc các người, tôi chỉ là giúp các người liên hệ thôi, có đàm phán thành công hay không là phải dựa vào chính các người."
Cậu vốn đang khiêm tốn gật đầu, nghe những lời này thì có chút ngây người ra, cười hỏi: "Vậy chúng tôi đã tìm được ngài rồi, sao lại còn không thành công được chứ?"
Lưu tổng nhíu mày: "Ông này thật là! Ông nói cái gì vậy? Ông cho rằng ai cũng có thể liên lạc được với bên mua hàng của chúng tôi chắc? Công ty của chúng tôi đều có khách hàng cố định cả rồi, ông tưởng bở à? Nếu không thì trả lại cho các người, tự các người liên hệ đi, tôi không giúp nữa."
Mợ thấy đối phương định cầm lại phong bì, vội vàng xua tay: "Đừng đừng, chồng tôi không giỏi ăn nói lắm, ngài đừng giận. Ngài giúp chúng tôi liên hệ, sau đó chúng tôi tự đàm phán là được, cảm ơn ngài."
"Vậy thì đúng rồi, vợ ông còn khôn khéo hơn ông nhiều. Vậy bây giờ các người trực tiếp lên lầu bốn gặp bên mua hàng đi, sẽ có người tiếp các người. Hôm nay hai vị tổng giám đốc của chúng tôi đều đến, tôi rất bận, sẽ không đi cùng các người đâu. Ngoài ra, các người cũng biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói rồi chứ."
Cậu xấu hổ đáp: "Được được, ngài bận, ngài bận, cảm ơn ngài."
Mợ nhìn đối phương rời đi: "Ngài đi thong thả ạ."
Lưu tổng cầm phong thư nhanh chân trở về phòng hành chính.
Cậu thở dài: "Đàm phán làm ăn thật là khó khăn."
Mợ an ủi chồng: "Cầu người ta làm việc đều vậy cả, quen rồi là được. Chúng ta lên gặp bên mua hàng xem bên đó nói sao."
Cữu cữu Cữu Mụ xuống lầu bằng thang máy. Lưu Tổng bộ phận hành chính vừa về tới văn phòng thì Phan Lâm dẫn theo Hàn Văn Văn bước vào.
Vừa thấy Phan Lâm, Lưu Tổng vốn còn đang nói năng thao thao bất tuyệt bỗng trở nên khúm núm: “Phan thư ký? Sao ngài lại tới đây? Vị này là…”
Phan Lâm nghiêm nghị đáp: “Lưu chủ nhiệm, để ta giới thiệu với ngài. Cô ấy tên Hàn Văn Văn, sau này sẽ là thư ký riêng của Lâm Tổng, chuyên phụ trách mọi công việc của Lâm Tổng.”